Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 117
Cập nhật lúc: 12/01/2026 14:40
Mãi cho tới khi Thẩm Xu sắp không thể thở nổi nữa, Bùi Vân Khiêm mới buông môi nàng ra, khẽ hôn lên khoé môi vừa rồi bị hắn g*m c*n, thấp giọng nỉ non, nhẹ nhàng dỗ dành, “Không có nàng, ta không sống nổi.”
Nghe vậy, trái tim Thẩm Xu mạnh mẽ chấn động.
Sương mù quanh quẩn trong lòng nàng đã lâu cũng tiêu tan tất cả trong một cái chớp mắt.
Hôm nay trong lòng Bùi Vân Khiêm bị d.ụ.c hoả trêu chọc, nhìn đôi môi sưng đỏ của Thẩm Xu hắn không có chút thương tiếc nào cả, ngược lại còn muốn hung ác hôn lên đó tiếp.
Hắn đích xác cũng làm như vậy.
Thẩm Xu vừa mới thở ra hơi lại lần nữa bị Bùi Vân Khiêm kéo vào trong n.g.ự.c, tay nàng nhẹ nhàng đặt trên n.g.ự.c hắn, trên mặt đều là hơi thở ấm áp của Bùi Vân Khiêm mang theo mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt.
Một lát sau, động tác của Bùi Vân Khiêm dần dần ngừng lại, hắn càng thêm ý thức được bản thân không thích hợp.
Từ trước tới nay hắn không phải người chú trọng d*c v*ng, chỉ có lúc ở trước mặt Thẩm Xu mới sinh ra vài phần tâm tư, nhưng căng giãn vừa phải, trước giờ đều có chừng mực.
Nhưng hôm nay, hắn phát giác d*c v*ng của bản thân tựa như nặng nề hơn bình thường, chỉ nhìn mặt Thẩm Xu thôi hắn đã không nhịn nổi.
Ngọn lửa trong lòng ngày càng bừng lên, đang ngo ngoe rục rịch ở nơi nào đó chứng tỏ suy đoán của hắn là chính xác.
Hắn sợ là… lúc không cẩn thận đã bị ai đó bỏ t.h.u.ố.c rồi.
Nghĩ vậy, Bùi Vân Khiêm rủa thầm một tiếng rồi bứt rứt rời đi, cách Thẩm Xu nửa thước.
Hắn nhíu mày, trên trán là mồ hôi mỏng, bàn tay dưới ống tay áo đã nắm c.h.ặ.t tới mức nổi gân xanh, đôi mắt ẩn nhẫn cũng đã đỏ ngầu.
Một lúc lâu sau, hắn điều chỉnh hô hấp, c.ắ.n c.h.ặ.t răng nhẹ giọng nói, “Thương lượng một chút, Thẩm Xu, đêm nay nàng ở cùng với Lâm Lãng được không?”
Đầu óc Thẩm Xu ngây ngốc, rõ ràng vừa rồi còn ổn, sao đột nhiên lại muốn đuổi nàng đi rồi?
Nhưng Thẩm Xu không phải đồ ngốc, đáy mắt Bùi Vân Khiêm ẩn nhẫn, trên trán nổi gân xanh, hơn nữa còn cả thái độ khác thường vừa rồi của Bùi Vân Khiêm nữa, Thẩm Xu nháy mắt nghĩ tới một loại khả năng.
Bùi Vân Khiêm bị người ta hạ d.ư.ợ.c.
Nghĩ vậy, trong lòng Thẩm Xu nổi lên cảm giác không biết tên, đôi mắt như hồ nước nhìn Bùi Vân Khiêm, sắc mặt hơi trắng, một lát sau mới vươn tay về phía hắn.
Không đợi nàng mở miệng đã thấy Bùi Vân Khiêm vội vàng lui về sau hai bước, lạnh lùng nói, “Đừng tới đây!”
Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, thần sắc ẩn nhẫn, thân thể khô nóng ngày càng khó nhịn.
Cho dù làm cũng phải đợi sau khi Thẩm Xu thật sự thích hắn mới được làm, càng không thể làm trong hoàn cảnh như thế này được.
Như vậy không chỉ là khinh nhờn Thẩm Xu, càng khinh nhờn tình cảm bao nhiêu năm nay của hắn.
Nghe vậy, Thẩm Xu dừng bước, bàn tay cũng dừng lại giữa không trung.
Một lúc lâu sau, nàng chậm rãi thu tay mở miệng nói, “Tướng quân… chàng…”
Bùi Vân Khiêm khẽ thở dài, hắn đoán được có lẽ Thẩm Xu đã nhận ra, thu hồi tầm mắt, c.ắ.n răng nói, “Nàng ra ngoài đi, không cần nàng quan tâm.”
Vừa dứt lời Bùi Vân Khiêm đã nghiêng người về sau, một tay chống đỡ bàn mới không bị ngã xuống.
“Tướng quân!”
Thấy thế, Thẩm Xu kinh hô thành tiếng, không rảnh lo gì khác theo bản năng chạy tới đỡ lấy tay Bùi Vân Khiêm.
Cho dù cách lớp vải Thẩm Xu cũng có thể cảm nhận được cơ thể nóng bừng của hắn.
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm như bị thứ gì thiêu đốt, một tay đẩy Thẩm Xu ra xa, đỏ mắt lạnh lùng cảnh cáo, “Đi ra ngoài! Cách ta xa một chút!”
Bùi Vân Khiêm chậm rãi ngẩng đầu, sợ rằng đây là lời nói nặng nhất đời này hắn từng nói với nàng.
Chỉ thấy, tiểu cô nương vừa rồi bị hắn đẩy ra xa lại nhào vào trong n.g.ự.c hắn, đôi tay ôm c.h.ặ.t eo hắn, dịu dàng nói, “Tướng quân, ta nguyện ý giúp chàng.”
Có lẽ là do lần đầu nói loại lời này, Thẩm Xu khẩn trương tới mức run rẩy.
Nghe vậy, đầu óc hỗn độn của Bùi Vân Khiêm lập tức tỉnh táo trong nháy mắt, hắn ngẩng đầu khó tin nhìn Thẩm Xu, hầu kết chuyển động lại không nói nên lời.
Một lúc lâu sau, đáy mắt đỏ ngầu của Bùi Vân Khiêm hiện lên một ngọn lửa, lạnh lùng nói, “Nàng có biết mình đang nói gì không?”
Có lẽ là nhìn ra sự băn khoăn của Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu cũng không tức giận, đưa tay an ủi nhẹ nhàng xoa lưng hắn, dịu dàng nói, “Ta biết.”
Giọng nói nhẹ nhàng như gió của Bùi Vân Khiêm xẹt qua tai hắn, thẳng tiến tới n** m*m m** nhất trong tim.
“Ta nguyện ý, không chỉ vì muốn giúp chàng giải d.ư.ợ.c.”
“Mà là bởi vì, ta cũng thích tướng quân chàng.”
