Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 121

Cập nhật lúc: 14/01/2026 06:17

Lâm Lãng lộ vẻ mặt khó xử, sáng sớm Tần Tuần đã tới báo rằng tướng quân nhiễm phong hàn nên không được khoẻ cho lắm, sau đó lại thấy Tần Tuần vội vã đưa Diệp thần y vào doanh trướng của Bùi Vân Khiêm, đến giờ cũng chưa thấy ra, có lẽ Bùi Vân Khiêm không chỉ nhiễm phong hàn đơn giản như vậy.

Thấy nửa ngày trời Lâm Lãng không nói câu nào, Thẩm Xu nhíu mày mở miệng nói, “Làm sao vậy?”

Nghe vậy, Lâm Lãng mới khôi phục tinh thần, hành lễ mở miệng nói, “Công chúa thứ tội, sáng sớm Tần hộ vệ có tới nói rằng tướng quân nhiễm phong hàn không được khoẻ nên muốn hôm nay công chúa ở yên trong doanh trướng nghỉ ngơi, nếu người muốn ra ngoài đi dạo thì có thể đưa Chu Tước theo.”

“Phong hàn?”

Lâm Lãng gật đầu, “Tần hộ vệ nói thế ạ.”

Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, Lâm Lãng đã nói tiếp, “Nhưng mà sáng sớm nô tỳ thấy hình như Tần Tuần đưa Diệp thần y tới, còn vội vàng vào doanh trướng tới giờ chưa thấy ra.”

Nghe vậy, lông mi Thẩm Xu khẽ run, đứng ngồi không yên, nếu giống như Tần Tuần nói phong hàn bình thường, vậy thì tại sao hắn còn mời Diệp thần y tới bãi săn Tây Sơn chứ?

Nàng biết, trên người Bùi Vân Khiêm có rất nhiều vết thương cũ, mỗi khi trời mưa gió rét vết sẹo lại đau.

Đôi mắt Thẩm Xu trầm xuống, chẳng lẽ đêm qua Bùi Vân Khiêm trúng mê tình tán dẫn tới tái phát vết thương cũ?

Nghĩ vậy, Thẩm Xu cũng không trì hoãn lập tức xuống giường, “Lâm Lãng, giúp ta thay quần áo.”

Thấy thế, Lâm Lãng nhanh ch.óng mang một bộ đồ sạch sẽ tới cho Thẩm Xu, hầu hạ nàng thay đồ.

“Công chúa muốn đi gặp tướng quân sao?”

Giờ phút này, trái tim của Thẩm Xu đều tập trung trên người Bùi Vân Khiêm, nghĩ tới chuyện xảy ra đêm qua, tới giờ nàng vẫn còn sợ hãi, giây lát, sắc mặt nàng nghiêm trọng gật đầu.

Lúc Thẩm Xu đưa theo Lâm Lãng tới doanh trướng của Bùi Vân Khiêm, hắn vừa mới tỉnh dậy từ trong hôn mê được khoảng mười lăm phút.

Trên giường, sắc mặt Bùi Vân Khiêm trắng bệch cau mày, cả người dựa trên giường, áo ngủ lỏng lẻo đáp trên người lộ ra nửa n.g.ự.c.

Lúc Thẩm Xu đi vào thì thấy Diệp Minh Tu đang rút châm trên cánh tay Bùi Vân Khiêm.

Có lẽ là hắn không muốn Thẩm Xu biết, thấy Thẩm Xu tới, lông mày của Bùi Vân Khiêm giãn ra không ít, theo bản năng lôi kéo áo ngủ trên người, cúi đầu thắt đai lưng che khuất kín mít.

Mà Diệp Minh Tu ở một bên đang thu dọn hòm t.h.u.ố.c thấy Thẩm Xu tới, ánh mắt không tự chủ dừng trên người nàng một lát, ông ta thật sự không nghĩ tới, họ Bùi này có thể vì bảo vệ phu nhân của hắn mà đặt cược cả tính mạng của mình.

Đêm qua, mê tình tán trong người Bùi Vân Khiêm thật sự rất mạnh, trước đây hắn vẫn luôn dùng nội lực áp chế dẫn tới khí huyệt ngược dòng, vốn đã tổn thương tới kinh mạch, vậy mà hắn còn tìm thêm đường c.h.ế.t ngâm nước đá cả một đêm, nhiễm phong hàn rồi tái phát vết thương cũ trên chiến trường.

Lúc ông tới đây, kinh mạch toàn thân Bùi Vân Khiêm đều đã loạn hết, nằm trên giường nửa sống nửa c.h.ế.t, có thể chống cự được cũng coi như họ Bùi phúc lớn mạng lớn.

Khôi phục lại tinh thần, Diệp Minh Tu quay đầu liếc Bùi Vân Khiêm trên giường một cái, cười nhạt trong lòng.

Đều đã thành ra thế này rồi mà còn không quên thể diện trước mặt Thẩm Xu.

Diệp Minh Tu thu thập hòm t.h.u.ố.c xong xuôi thì vội vàng ra ngoài, chuẩn bị sắc t.h.u.ố.c cho vị không muốn sống trên giường kia.

Trong doanh trướng, thấy dáng vẻ của Bùi Vân Khiêm, hốc mắt Thẩm Xu nhịn không được ẩm ướt, nàng hơi mím môi, lông mi run rẩy, một lúc sau mới nhịn được tiếng khóc nức nở, “Tướng quân…”

Sắc mặt Bùi Vân Khiêm tái nhợt, nâng tay về phía Thẩm Xu, khẽ nói, “Nàng đã tới rồi.”

Thẩm Xu không nhúc nhích, nhìn vết nứt trên cánh tay Bùi Vân Khiêm, nước mắt vốn dĩ đã chực chờ trào ra lập tức rơi xuống.

Thấy thế, ý cười trên mặt Bùi Vân Khiêm mang theo vài phần thương tiếc và bất đắc dĩ, hắn cử động tay nắm lấy tay Thẩm Xu, “Lại đây nào, chẳng qua chỉ là miệng vết thương lại nứt ra thôi mà.”

Nghe vậy, Thẩm Xu giống như bị kích động vào chốt mở nào đó, cả người nghiêng đi, giơ tay lau nước mắt trên măt, bước chân đi tới trước mặt Bùi Vân Khiêm.

Nhìn miệng vết thương trên tay Bùi Vân Khiêm, nàng không nhịn được nâng tay rồi dừng lại giữa không trung, cho dù biết cánh tay Bùi Vân Khiêm không có cảm giác, không cảm nhận được đau đớn nhưng nàng cũng không dám đụng vào, chỉ là nước mắt giống như hạt châu từng giọt rơi xuống.

Thẩm Xu khóc khiến trái tim Bùi Vân Khiêm như nhũn hết ra, thấy nàng không vì mình như thế, Bùi Vân Khiêm lại không dám quấy rầy, chỉ sợ làm sai sẽ biến tất cả thành một giấc mộng, sau khi tỉnh lại vẫn là Thẩm Xu hận không thể rút kiếm ra g**t ch*t hắn kia.

Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm buông tay, khẽ vỗ một bên giường, “Ngồi xuống đây, lại gần ta một chút.”

Hôm nay Thẩm Xu ngoan ngoãn nghe lời khác thường, Bùi Vân Khiêm nói gì thì nàng làm đó, đôi mắt khóc đến đỏ bừng cũng không rời khỏi Bùi Vân Khiêm nửa phần.

Thấy thế, vẻ mặt Bùi Vân Khiêm mang theo vài phần dịu dàng bất đắc dĩ, lạnh lùng trong mắt đều hoá thành yêu chiều, hắn đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt giúp Thẩm Xu, “Đừng khóc, ta cũng không đau mà.”

Nghe vậy, trong lòng Thẩm Xu chua xót, “Nhưng mà ta đau.”

Lời còn chưa dứt, nước mắt lại ào ào rơi xuống.

Đáy mắt Bùi Vân Khiêm phản chiếu bóng dáng Thẩm Xu, trong mắt là sự thâm tình, hắn đưa tay lần nữa giúp Thẩm Xu lau nước mắt, dịu dàng cười dỗ dành nàng.

“Công chúa mà còn khóc, là vì muốn mạng của thần không còn đây mà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.