Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 123

Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:51

“Được.

Nói rồi, Bùi Vân Khiêm lấy một miếng mứt quả từ trong túi ra đùa nghịch trên tay, một lát sau hắn ngẩng đầu lên, nhướn mày nói, “Thật sự là ngọt như công chúa nói sao?”

Giờ phút này, Thẩm Xu còn chưa nhìn thấu tâm tư Bùi Vân Khiêm, nghiêm túc gật đầu.

Lúc này, Bùi Vân Khiêm mới chậm rãi thu hồi ánh mắt đưa mứt quả vào miệng thưởng thức.

Giây lát, hắn nhíu mày.

Thấy thế, Thẩm Xu sửng sốt, “Là mứt hoa quả không ngọt sao? Hẳn là không đâu mà, rõ ràng ta…”

Lời nàng còn chưa nói xong, trên môi đột nhiên không kịp phòng bị truyền tới cảm xúc lạnh lẽo, hô hấp bị đoạt mất trong nháy mắt, ngay sau đó cảm giác ẩm ướt đột nhập vào trong khoang miệng còn mang theo vị đắng nhàn nhạt.

Một lát sau, đầu Thẩm Xu ‘ầm’ một tiếng, giống như có vô số pháo hoa nháy mắt nổ tung trong chốc lát.

Bùi Vân Khiêm đưa tay ôm nàng ngồi lên đùi mình, trở tay ôm eo nàng, khẽ nói, “Ngọt hay không ngọt, công chúa tự mình nếm thử là biết.

Cánh môi Thẩm Xu vừa mới khẽ nhếch, còn chưa kịp mở miệng đã bị tiếp tục phong bế, nuốt sạch tất cả những lời nàng còn chưa kịp nói.

Hơi thở nặng nề và chậm rãi của Bùi Vân Khiêm chui vào trong tai Thẩm Xu, nàng nghe thấy mà đỏ hết cả mặt, trong lòng cũng không nhịn được mà rung động.

Bàn tay hắn xẹt qua eo nàng, bàn tay khớp xương rõ ràng bò lên sống lưng mang theo vài phần tê dại, giống như ai đó cào nhẹ vào đầu quả tim, nàng nhịn không được mà kêu lên một tiếng.

Động tác của Bùi Vân Khiêm dừng lại trong nháy mắt, cả doanh trướng bỗng nhiên im bặt, khuôn mặt Thẩm Xu đỏ bừng, chỉ cảm thấy không khí trong phòng không hề vì Bùi Vân Khiêm dừng lại mà hoà hoãn, ngược lại càng trở nên ái muội hơn.

Sau khi ý thức được điều này, Thẩm Xu càng thêm không có chỗ dung thân, nàng chôn đầu mình ở n.g.ự.c Bùi Vân Khiêm, thế nào cũng không chịu ngẩng đầu.

Một lát sau, hơi thở ấm áp phả vào bên tai Thẩm Xu, giọng nói Bùi Vân Khiêm trầm thấp dịu dàng, còn mang theo một chút khàn khàn, cảm giác ái muội không rõ, “Ta là phu quân của nàng, còn thẹn thùng cái gì chứ.

Nói rồi, Bùi Vân Khiêm dừng một chút, chậm rãi tới bên tai Thẩm Xu, “Vẫn là công chúa ngọt hơn một chút.

Nghe vậy, khuôn mặt Thẩm Xu đỏ bừng, đỏ như sắp chảy m.á.u luôn vậy.

Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, vành tai nháy mắt lại truyền tới cảm giác ướt nóng, sự tê dại tràn lan toàn bộ cơ thể, nàng chỉ cảm thấy đầu óc càng trở nên mơ hồ, không hề dám cử động, cả người cứng đờ.

Một tay Thẩm Xu đỡ bên vai Bùi Vân Khiêm, nóng rực bên tai và tê dại trong lòng khiến nàng không nhịn được nhéo bả vai hắn.

Có lẽ là đã chạm tới vết thương cũ của Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu nghe rõ hắn hít một ngụm khí lạnh, kêu lên thành tiếng.

Đầu óc Thẩm Xu tỉnh táo trong nháy mắt, vội vàng đẩy Bùi Vân Khiêm ra, sắc mặt nôn nóng không dám động vào hắn, “Xin lỗi tướng quân, có phải ta đã chạm tới miệng vết thương của chàng rồi không? Rất đau đúng không?”

Nhìn vẻ mặt khẩn trương của Thẩm Xu, Bùi Vân Khiêm nghiêng người nhìn nàng chằm chằm hồi lâu rồi cười khẽ một tiếng, hắn đưa tay sủng nịch xoa đầu Thẩm Xu một cái, sau đó đầu dựa vào vai nàng.

“Đúng vậy, miệng vết thương rất đau, vậy nên Xu Nhi phải đau lòng vì ta.

Đôi mắt đen nhánh sâu thẳm của Bùi Vân Khiêm khoá c.h.ặ.t Thẩm Xu, đáy mắt tràn lan dịu dàng.

Nghe vậy, Thẩm Xu quay qua chỗ khác, tuy rằng đây không phải lần đầu Bùi Vân Khiêm ăn nói thế này trước mặt nàng, nhưng nàng nghe xong vẫn cảm thấy thẹn thùng không được tự nhiên, càng miễn bàn tới chuyện đáp lại.

Nhưng mà, Tần Tuần mang theo hộp đồ ăn vừa mới xốc mành đi vào doanh trướng đã nhìn thấy cảnh tượng tướng quân nhà hắn như ‘chim nhỏ nép vào người’ phu nhân.

Bước chân Tần Tuần khựng lại, nháy mắt đã cảm thấy hối hận vì không để Chu Tước tới đưa cơm, sao mỗi lần Bùi Vân Khiêm làm cái gì đó là hắn lại bắt gặp cơ chứ.

Tần Tuần cười gượng một tiếng, lập tức xoay người, “Cái gì thuộc hạ cũng chưa thấy.

Mới vừa xoay người còn chưa kịp bước đi, phía sau đã truyền tới giọng nói lạnh nhạt, “Quay lại.

Sau đó, Bùi Vân Khiêm chậm rãi đứng dậy, làm như không có việc gì sửa sang lại quần áo, liếc nhìn Tần Tuần đi cũng được mà ở cũng không xong, nhàn nhạt nói, “Để cơm lại.

Nghe vậy, Tần Tuần xoay người đặt hộp cơm trên bàn, dọn đồ ăn xong quyết đoán chạy trốn.

Trên giường, Bùi Vân Khiêm nhéo khuôn mặt nhỏ của Thẩm Xu một cái rồi cười khẽ, “Đi thôi, đi dùng bữa, ta cũng đói bụng rồi.

Thẩm Xu lên tiếng đỡ Bùi Vân Khiêm tới bà, hôm nay trong trướng không có hạ nhân, Bùi Vân Khiêm lại bị thương, việc chia thức ăn dừng ở trên người Thẩm Xu, nàng chia thức ăn cho Bùi Vân Khiêm xong xuôi mới ngồi xuông.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.