Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 135
Cập nhật lúc: 19/01/2026 10:12
Thẩm Xu hỏi Chu Tước, cửa tiệm tu sửa ngọc ở thành Đông, cách Bùi phủ không xa cho lắm, vậy nên Thẩm Xu cố ý không đi xe ngựa, dọc theo đường đi bình thường mà thôi.
“Lâm Lãng, ngươi xem, có phải ở đây bán đồ chơi bằng kẹo không?”
Lâm Lãng theo hướng Thẩm Xu chỉ nhìn qua, quả đúng là vậy.
“Phải rồi, công chúa muốn nô tỳ đi mua đúng không?”
Thẩm Xu vừa gật đầu vừa kéo Lâm Lãng đi về phía cửa hàng, “Đi thôi, chúng ta cùng đi.
”
Ba người dừng chân trước cửa tiệm làm kẹo, quả nhiên, đập vào ánh mắt chính là đủ loại màu chơi với muôn màu sắc rực rỡ.
Thấy ba vị cô nương lại đây, ông chủ nhanh ch.óng nói, “Ba vị cô nương muốn mua kiểu đồ chơi bằng kẹo nào thì cứ việc chọn, nếu chưa có loại mình thích thì bây giờ làm cũng được, nhưng mà ba vị yên tâm, không đẹp không lấy tiền.
”
Thẩm Xu đương nhiên sẽ không chờ đợi ông chủ làm kẹo, chọn hai cái trông khá đẹp trên giá rồi xoay người tính tiền, đi cùng Chu Tước và Lâm Lãng tới cửa tiệm ở thành Đông.
Cửa hàng không xa, đi chừng một chén trà là tới, Thẩm Xu đưa khối ngọc tới tay ông chủ, “Khối ngọc bội này còn có thể tu bổ lại không?”
Ông chủ nhận ngọc bội từ tay Thẩm Xu, cẩn thận mở ra nhìn xem, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu nhìn Thẩm Xu khẽ thở dài một tiếng, “Ngọc này đúng là ngọc tốt, chỉ là tu bổ cần có rất nhiều thời gian, còn rất khó biến nó lại dáng vẻ ban đầu.
”
Dừng một lát, ông chủ lại nói tiếp, “Theo ta thấy, không bằng cô nương mang về, miễn cho giày xéo thứ tốt.
”
Thẩm Xu gật đầu cảm ơn ông chủ, thu hồi ngọc bội rồi mang theo Lâm Lãng và Chu Tước ra khỏi cửa hàng.
Trước khi tới Thẩm Xu cũng đã cảm thấy ngọc bội hỏng khó có thể khôi phục, cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần, cho nên bây giờ cũng không mất mát giống trong tưởng tượng, nàng nhìn đồ chơi bằng kẹo trên tay, trước kia mẫu phi cũng mua cho nàng thứ này.
Nàng giơ tay đưa tới bên miệng nếm thử.
Thật ngọt.
Dường như, cũng không khổ sở đến vậy.
“Phu nhân, nếu như không còn chuyện gì khác, thuộc hạ hộ tống phu nhân hồi phủ.
”
Thẩm Xu vừa định mở miệng, làn váy đã bị người ta kéo lấy.
Nàng gục đầu xuống.
Góc đường trên mặt đất, có một đứa trẻ cả người toàn bùn đất, một tay lôi kéo váy Thẩm Xu, giọng nói hữu khí vô lực.
“Phu nhân, cứu ta, cứu ta.
”
Thấy thế, Chu Tước không hề trì hoãn lập tức lôi kiếm ra cắt một mảnh góc áo đứa trẻ, cúi người bảo vệ Thẩm Xu phía sau lưng.
“Phu nhân, đừng qua đó.
” Chu Tước đứng phía trước Thẩm Xu, vẻ mặt cảnh giác.
Thấy Chu Tước rút kiếm ra, phụ nhân phía sau đứa trẻ vội vàng giơ tay bảo vệ nó, thất thanh mở miệng, “Đừng mà, con út nhà ta không cố ý đâu, cầu xin phu nhân phân phát từ bi, con ta đã sốt cao ba ngày nay rồi.
”
Nghe vậy, Thẩm Xu mím môi, đôi mắt không đành lòng khẽ nói, “Chu Tước, cho bọn họ chút tiền đi.
”
Chu Tước không hề trì hoãn, lấy một thỏi bạc trong túi ra đưa cho phụ nhân, sau đó xoay người che chở Thẩm Xu về phủ.
Thẩm Xu vừa mới trở lại trong phủ chưa được bao lâu, quản gia đã nhanh ch.óng tới báo, “Phu nhân, thế t.ử Tĩnh Hà vương cầu kiến.
”
Nghe vậy, Thẩm Xu sửng sốt, hiển nhiên là có chút ngoài ý muốn, một lát sau mới đứng dậy mở miệng nói, “Mau mời vào đây, tới chính sảnh tiếp khách.
”
Quản gia khom người nhận mệnh rồi xoay người ra cửa.
Thẩm Xu cũng không hề trì hoãn, mang theo Lâm Lãng đi theo quản gia ra phía sau cửa hướng chính sảnh tiếp khách.
Không đợi Thẩm Xu đến, vừa mới đi qua hành lang dài đã thấy nam nhân ngày thường luôn ổn trọng bước đi vội vàng, cau mày, thâm tình vội vã, giống như đã xảy ra chuyện gì khó lường vậy.
Quẹo vào khúc cong, Tô Ngự hiển nhiên cũng đã thấy Thẩm Xu, quay đầu về phía nàng, bước chân cũng nhanh hơn vài phần.
Thẩm Xu nhìn hắn, vẻ mặt mờ mịt mở miệng, “Tô Ngự ca ca, sao huynh lại tới đây?”
Tô Ngự nhíu mày, trầm giọng cố gắng duy trì sự bình tĩnh, “Xu Nhi, hôm nay muội đi dạo phố đúng không?”
Thẩm Xu gật đầu, “Đúng vậy.
”
Nghe vậy, Tô Ngự khẽ nhíu mày, sắc mặt cũng trở nên âm trầm nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, “Vậy hôm nay muội có gặp người nào trông kỳ lạ ở trên phố? Hoặc là, muội có từng cứu chữa người nào không?”
Lúc này Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần, biết Tô Ngự hỏi cái gì, nàng khẽ nói, “Hôm nay muội và Lâm Lãng đi dạo phố thì bắt gặp một đứa trẻ sốt cao, muội bảo Chu Tước cho họ một ít tiền đi y quán rồi.
”
Lời còn chưa dứt, Tô Ngự đã thay đổi sắc mặt, một lúc lâu sau, hầu kết hắn chuyển động, có chút gian nan nói.
“Đó không phải phong hàn tầm thường.
”
“Là ôn dịch.
”
