Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 145
Cập nhật lúc: 23/01/2026 16:00
Bùi Vân Khiêm hơi nhíu mày, chậm rãi mở to mắt.
Không đợi hắn nói chuyện, ngoài xe ngựa đã truyền tới tiếng của Tần Tuần, “Tướng quân, người trước mặt quá nhiều, xe ngựa không qua được.
”
Thẩm Xu đang ngồi nhàm chán, nghe thấy lời này lập tức mở miệng, “Nếu phía trước xe ngựa không qua được, vậy chúng ta đi từ đây đi?”
Nói rồi, Thẩm Xu ngẩng đầu nhìn Bùi Vân Khiêm, “Tướng quân?”
Bùi Vân Khiêm cụp mắt nhìn Thẩm Xu một cái, nhàn nhạt ‘ừm’ một tiếng rồi nói, “Một khi đã vậy, chúng ta xuống dưới cùng đi.
”
Nghe vậy, đôi mắt Thẩm Xu sáng rực lên, không hề trì hoãn xốc màn xe xuống dưới.
Tần Tuần nói không sai, lúc này trên đường vô cùng đông đúc, hai bên phố còn có rất nhiều quầy hàng, nhiều người kết bạn đồng hành đi chung, vô cùng nào nhiệt.
Thẩm Xu vừa mới xuống xe ngựa, còn chưa kịp nhấc chân, bàn tay đột nhiên đã bị một cái tay khác nắm lấy.
Giọng nói lạnh nhạt trước sau như một truyền từ đỉnh đầu xuống, “Quá nhiều người.
”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm nắm tay Thẩm Xu chậm rãi cất bước về phía trước.
Không bao lâu sau, Thẩm Xu dừng bước, nàng giơ tay chỉ vào quầy hàng cách đó không xa, hưng phấn lôi kéo Bùi Vân Khiêm, “Tướng quân tướng quân, nơi đó có bán đồ chơi làm bằng kẹo, chúng ta qua đó mua một cái được không?”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm theo ngón tay Thẩm Xu nhìn thoáng qua, gật đầu rồi đưa nàng tới đó.
Bùi Vân Khiêm, “Ông chủ, đồ chơi làm bằng kẹo bán như thế nào?”
Ông chủ, “Ba đồng một cái, năm đồng hai cái.
”
Bùi Vân Khiêm, “Ta lấy hai cái.
”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm quay đầu hỏi Thẩm Xu, “Hai cái đủ ăn chưa?”
Thẩm Xu cười gật đầu.
Thấy thế, ông chủ nói, “Phu nhân tới chọn hai cái đi, nếu như không thích còn có thể làm cái khác.
”
Thẩm Xu gật đầu, “Ta muốn làm hình hai chữ cái được chứ?”
“Có thể, phu nhân muốn làm chữ nào?”
“Một cái chữ Bùi, một cái chữ Thẩm.
”
Một lát sau, ông chủ đưa hai chữ cái đã làm xong cho Thẩm Xu.
Không đợi Thẩm Xu nói gì, Bùi Vân Khiêm đã kéo tay nàng, “Đi thôi.
”
Hai người đi rồi, Tần Tuần móc một thỏi bạc đặt lên sạp hàng, “Không cần thối lại.
”
Tiếp theo, nhanh ch.óng chạy phía sau hai người.
Thẩm Xu đưa cái kẹo hình chữ ‘Bùi’ cho Bùi Vân Khiêm, “Tướng quân, cái này cho chàng.
”
Thấy thế, Tần Tuần há hốc mồm, vốn định mở miệng ngăn cản nhưng giây tiếp theo lại thấy Bùi Vân Khiêm đã đưa tay nhận lấy.
“Cho ta?”
Thẩm Xu gật đầu, “Cái này ăn ngon lắm đấy, tướng quân nếm thử xem.
”
Ngay sau đó, Tần Tuần lập tức nhìn thấy Bùi Vân Khiêm thật sự nếm thử một ngụm, còn nhìn Thẩm Xu cười, “Đúng là ăn khá ngon.
”
Thấy thế, Tần Tuần nhịn không được nuốt nước miếng, trước kia đồ ăn chỉ cần hơi ngọt một chút thôi là Bùi Vân Khiêm đã sai người ném đi làm lại, đây đã không biết là lần thứ bao nhiêu Tần Tuần cảm thấy mình không quen Bùi Vân Khiêm rồi.
Người đi trên đường càng ngày càng nhiều, hai người đi tầm một chén trà mới tới hội chùa địa phương, lúc tới nơi thì đang khai hội, quầy hàng ven đường càng rực rỡ muôn màu.
Thẩm Xu thấy cái gì cũng mới lạ, bất tri bất giác trên tay Tần Tuần đã nhét đủ loại đồ vật.
“Tướng quân, nơi đó có bán mặt nạ, chúng ta đi xem đi.
”
Nói rồi, Thẩm Xu lôi kéo Bùi Vân Khiêm đi về hướng đó.
Thẩm Xu tuỳ tiện cầm một cái mặt nạ hồ ly đặt lên mặt, khẽ cười nói, “Tướng quân, đẹp không?”
Ý cười nơi khoé miệng Bùi Vân Khiêm không giảm, khẽ nói, “Đẹp.
”
“Thế sao?”
Nói xong, Thẩm Xu tháo mặt nạ xuống, giơ tay ướm thử lên mặt Bùi Vân Khiêm, suy tư một chút rồi gật đầu, “Tướng quân đeo cũng đẹp lắm, chúng ta mua hai cái đeo cùng nhau được không?”
Bùi Vân Khiêm gật đầu, ý cười đáy mắt ngày càng rõ ràng, giọng nói cực kỳ dịu dàng, “Được.
”
Sau khi thanh toán xong xuôi, Thẩm Xu chọn hai cái mặt nạ tương tự nhau, đeo một cái lên cho Bùi Vân Khiêm, còn một cái thì tự mình đeo.
Xoay người lại, Thẩm Xu lại thấy phía sau quầy hàng bày đủ loại bình nhiều màu sắc, “Tướng quân, ta tới nơi đó xem thử nha.
”
Nói rồi, không đợi Bùi Vân Khiêm đáp lời đã nhanh ch.óng chạy về quầy hàng phía bên kia.
Tay Bùi Vân Khiêm chỉ bắt được khoảng không, hắn nhíu mày nhích người qua đó.
Chờ hắn qua tới nơi, không biết tiểu cô nương đang nói gì với ông chủ, giơ tay tiếp nhận cái ly ông chủ đưa mình đặt bên miệng, không đợi Bùi Vân Khiêm lên tiếng ngăn cản, Thẩm Xu đã uống hết thứ ở trong ly.
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm đen mặt đi qua cướp ly trên tay nàng, xoay đầu lạnh lùng hỏi ông chủ, “Ngươi cho nàng uống cái gì?”
Bùi Vân Khiêm không có ý tốt, ông chủ nào gặp người thế này bao giờ, hiển nhiên bị doạ sợ không nhẹ, lời nói cũng ngập ngừng không hề nhanh nhẹn, “Là… là rượu trái cây.
”
Bùi Vân Khiêm nhíu mày, không đợi hắn nói gì, tiểu cô nương bên cạnh đã lôi kéo hắn, giọng nói mềm mại ngọt ngào, “Tướng quân, thứ trong ly kia uống thật ngon, ta còn muốn uống nữa.
”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm liếc Thẩm Xu một cái, đưa tay giống như trừng phạt nhéo mặt nàng một cái, “Uống say rồi?”
Vẻ mặt Thẩm Xu đỏ bừng, hiển nhiên là đã say nhưng vẫn dùng sức lắc đầu, “Không có.
Không uống say.
”
Bùi Vân Khiêm cúi đầu nhìn nàng một lát rồi cười khẽ, chặn bế ngang nàng lên.
“Lá gan đúng là càng lúc càng lớn, còn dám uống rượu, trở về sẽ trừng phạt nàng.
”
