Trùng Sinh Ta Gả Cho Đế Vương - Chương 8
Cập nhật lúc: 28/06/2026 04:03
Bảy ngày sau, đến sinh thần của Thục phi.
Khi ta vừa bước đến bên ngoài đại điện tổ chức yến tiệc, đúng lúc chạm mặt một đoàn người đang đi tới.
Giang Tâm Nhu đi đầu, trên người mặc một bộ hoa phục màu đỏ lựu, đầu cài đầy châu ngọc, khắp người đều toát lên vẻ đắc ý. Vừa nhìn thấy ta, hai mắt nàng ta lập tức trợn tròn, "Mạnh Dao Trúc? Sao ngươi lại ở đây? Người đâu! Bắt ngay nữ nhân không biết từ đâu trà trộn vào này lại!"
Lục Thanh Hòa vội vàng tiến lên ngăn cản, sắc mặt tái nhợt, "Tâm Nhu, không được! Nàng ấy... nàng ấy là Hiền phi nương nương."
"Cái gì?" Giang Tâm Nhu nhìn ta, rồi lại nhìn sang Lục Thanh Hòa, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi, "Chàng nói... ả ta là Hiền phi?"
Lục Thanh Hòa không đáp, chỉ mím c.h.ặ.t môi.
"Ha, đúng là Hồ ly tinh, giỏi nhất chính là leo lên long sàng. Cũng chẳng biết đã dùng thủ đoạn gì để mê hoặc Bệ hạ, thật không biết xấu hổ."
Ta bình tĩnh nghe hết, rồi giơ tay gọi cung nhân đến, "Giang tiểu thư ăn nói vô lễ, mạo phạm bổn cung, vả miệng hai mươi cái."
Sắc mặt Giang Tâm Nhu lập tức thay đổi, "Ngươi dám!"
"Nương nương khai ân!" Lục Thanh Hòa phịch một tiếng quỳ xuống, thần sắc khẩn thiết, "Tâm Nhu chỉ nhất thời lỡ lời, hoàn toàn không cố ý mạo phạm. Xin nương nương nể tình... nể tình chút giao tình năm xưa, tha cho nàng ấy lần này!"
Ta không thèm để ý đến hắn. Hai cung nữ bước lên, giữ c.h.ặ.t Giang Tâm Nhu.
"Chát! Chát! Chát!" Tiếng vả miệng giòn giã vang vọng khắp bên ngoài đại điện.
Giang Tâm Nhu ôm lấy gương mặt, hai mắt đỏ hoe, ánh mắt hận không thể nuốt sống ta. Hai mươi cái tát kết thúc, gương mặt nàng ta đã sưng vù, khóe miệng còn rỉ m.á.u.
"Mạnh Dao Trúc! Ngươi sẽ phải hối hận! Ta nhất định sẽ khiến ngươi hối hận!"
Ta từ trên cao nhìn xuống nàng ta, khóe môi vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, "Vậy... bổn cung sẽ chờ." Nói xong, ta xoay người, chậm rãi bước vào đại điện.
9.
Tiêu Vân Lan ngồi trên chủ vị, Thục phi ngồi hầu bên cạnh, người của Giang gia ai nấy đều rạng rỡ, hăng hái. Còn ta được sắp xếp ngồi ở vị trí phía đối diện.
Vừa ngồi xuống chưa bao lâu, một nha hoàn lạ mặt bưng khay trái cây chậm rãi bước đến, "Nương nương, Bệ hạ đã sắp xếp người tiếp ứng ở cửa sau. Lát nữa nô tỳ sẽ đến mời Người, nương nương chỉ cần đi theo nô tỳ."
Ta bình thản cầm lên một quả nho, ngẩng đầu nhìn về phía chủ vị. Tiêu Vân Lan cũng vừa lúc nhìn sang, chàng khẽ gật đầu với ta.
Yến tiệc diễn ra được một nửa, Giang Tể tướng bắt đầu ghé sát mấy vị đại thần, thấp giọng bàn bạc.
Nha hoàn kia lặng lẽ bước đến bên cạnh ta, khẽ ra hiệu. Ta đặt chén rượu xuống, đang định đứng dậy rời đi.
"Nương nương xin dừng bước." Chẳng biết từ lúc nào Giang Tâm Nhu đã xuất hiện bên cạnh, chặn mất đường đi của ta, "Vừa rồi là dân nữ không hiểu chuyện, lỡ lời mạo phạm nương nương. Dân nữ biết sai rồi, xin nương nương rộng lòng tha thứ cho dân nữ lần này."
Ta nhìn nàng ta, không muốn lãng phí thời gian, "Bổn cung tha thứ cho ngươi. Hôm nay bổn cung còn có việc, có gì để hôm khác hãy nói."
Ta nghiêng người định bước đi, nàng ta lại bất ngờ nắm lấy tay áo ta, "Xin nương nương cho dân nữ một cơ hội, dân nữ thật sự biết sai rồi..."
Ta đang định hất tay nàng ta ra, bỗng bên ngoài đại điện vang lên một trận hỗn loạn. Một đội binh lính đông đảo tràn vào, chớp mắt đã bao vây kín cả đại điện, "Tất cả đứng yên!"
Giang Tể tướng từ chỗ ngồi đứng bật dậy, nhìn về phía Tiêu Vân Lan trên chủ vị, "Bệ hạ, xin thứ cho lão thần vô lễ."
Giang Tể tướng... đã tạo phản.
Trong lòng ta chấn động, lập tức nhìn sang Tiêu Vân Lan. Trên gương mặt chàng không hề lộ chút sợ hãi, thậm chí còn ung dung nâng chén rượu lên, nhấp một ngụm, "Tể tướng đúng là lá gan không nhỏ. Đáng tiếc... ngươi đến muộn rồi."
Lời chàng vừa dứt, bên ngoài đại điện bỗng vang lên tiếng bước chân chỉnh tề như sấm. Đội Cấm quân mặc giáp vàng nhanh ch.óng bao vây ngược đám binh lính vừa xông vào. Trên các vị trí cao, đám cung thủ đồng loạt giương cung, mũi tên đều chĩa thẳng vào trong điện.
Sắc mặt Giang Tể tướng lập tức đại biến,"Không thể nào... sao Cấm quân lại..."
Tiêu Vân Lan từ từ đứng dậy, "Tể tướng thật sự cho rằng Trẫm hoàn toàn không đề phòng ngươi sao? Ngươi cài tai mắt bên cạnh Trẫm, nhưng Trẫm... cũng luôn chờ ngươi tự lộ sơ hở."
Ánh mắt chàng lướt qua Thục phi. Thục phi mềm nhũn người, ngã phịch xuống ghế.
"Bắt lấy!"
Nhóm Cấm quân đồng loạt xông lên, Giang Tể tướng cùng toàn bộ bè cánh đều bị khống chế.
Đúng lúc ấy, một cánh tay bất ngờ từ phía sau siết c.h.ặ.t lấy cổ ta.
"Không ai được nhúc nhích!" Giọng Lục Thanh Hòa vang lên phía sau, lưỡi chủy thủ lạnh lẽo đã kề sát cổ họng ta, "Kẻ nào dám tiến thêm một bước... ta sẽ g.i.ế.c nàng ta!"
Sắc mặt Tiêu Vân Lan lập tức trầm xuống, "Lục Thanh Hòa, ngươi điên rồi."
Lục Thanh Hòa cười lạnh, "Bệ hạ, chuyện đã đến nước này, thần cũng không còn cách nào khác."
Hắn siết c.h.ặ.t cổ ta hơn, lưỡi d.a.o cũng ép sâu thêm một chút. Một giọt m.á.u đỏ chậm rãi rịn ra, "Ta muốn bạc, muốn ngựa tốt, cùng lệnh bài xuất cung. Nếu không... Hiền phi nương nương sẽ cùng ta c.h.ế.t tại đây."
Ánh mắt Tiêu Vân Lan dừng lại trên vệt m.á.u nơi cổ ta. Sau một lúc trầm mặc, chàng khẽ nâng tay, "Lui xuống!"
Đám Cấm quân lộ vẻ do dự, nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi lùi lại vài bước.
"Chuẩn bị ngựa, chuẩn bị bạc, thả hắn xuất cung."
