Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa - Chương 65: Gặp Bạch Quang Minh
Cập nhật lúc: 12/04/2026 18:40
Hai người chụp hai tấm ảnh chung, lại chụp riêng mỗi người một tấm, sau đó ông chủ bảo họ năm ngày sau đến lấy ảnh, hoặc đợi đến lúc chụp ảnh gia đình rồi lấy cùng luôn cũng được.
Hai người đang bàn bạc xem có nên lấy cùng lúc không, còn đang nói chuyện, trong tiệm lại có người bước vào.
“Ông chủ, tôi đến lấy ảnh.” Người đến lịch sự nói.
Giang Thiếu Phân vốn không chú ý đến người tới, nghe giọng nói cảm thấy hơi quen, liền tùy ý liếc nhìn một cái.
Cái nhìn này không sao, lập tức chạm mắt với người đàn ông vừa đến.
Bạch Quang Minh chằm chằm nhìn Giang Thiếu Phân có chút không dám nhận, trước kia hắn đã biết Giang Thiếu Phân xinh đẹp, nhưng Giang Thiếu Phân sau khi sinh con xong lại càng thêm mặn mà, Bạch Quang Minh không khỏi nhìn đến ngẩn ngơ.
Ông chủ đi tới cắt ngang ánh nhìn của Bạch Quang Minh: “Bạch tiên sinh, đây là ảnh của anh chị.”
Giang Thiếu Phân chỉ nhàn nhạt liếc Bạch Quang Minh một cái rồi thu ánh mắt lại, Quan Thụy ngay lúc Bạch Quang Minh vừa bước vào đã nhìn thấy, anh tuy biết Giang Thiếu Phân hiện tại đối với Bạch Quang Minh đã sớm không còn tình cảm gì, nhưng nhìn bộ dạng của Bạch Quang Minh, vẫn hơi nhíu mày.
Quan Thụy nhích người che khuất tầm nhìn của Bạch Quang Minh.
Bạch Quang Minh nhận lấy ảnh, không biết nghĩ gì lại đi về phía hai người.
“Tiểu Phân, lâu rồi không gặp.” Bạch Quang Minh làm như không có chuyện gì chào hỏi Giang Thiếu Phân, còn đối với Quan Thụy thì coi như không thấy.
Giang Thiếu Phân cũng không ngờ Bạch Quang Minh còn mặt mũi qua đây nói chuyện với mình, cô ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, tiếp tục nói với Quan Thụy: “Hay là lấy cùng lúc đi, đỡ mất công đến lúc đó lại phải đi một chuyến nữa.”
“Được, đều nghe em.” Quan Thụy cười đáp lời cô.
Giang Thiếu Phân gật đầu sau đó quay người nói với ông chủ: “Ông chủ, vậy đến lúc đó chúng tôi đến lấy cùng lúc nhé.”
“Được thôi.”
Nói xong hai người liền định đi ra ngoài, Bạch Quang Minh làm sao từng bị Giang Thiếu Phân phớt lờ như vậy, nhưng hắn đã chủ động qua chào hỏi rồi, Giang Thiếu Phân lại không thèm nhìn hắn lấy một cái, khiến hắn không khỏi có chút xấu hổ.
“Tiểu Phân, anh đang nói chuyện với em đấy.” Bạch Quang Minh có chút không cam tâm kéo tay áo Giang Thiếu Phân một cái.
Quan Thụy vẫn luôn quan sát Bạch Quang Minh, nên ngay khoảnh khắc Bạch Quang Minh chạm vào tay Giang Thiếu Phân Quan Thụy đã hất tay hắn ra.
“Anh làm gì vậy?” Bạch Quang Minh có chút tức giận bực bội nhìn Quan Thụy.
Quan Thụy không hoang mang không vội vã nói: “Là anh định làm gì vợ tôi?”
Bạch Quang Minh nghe Quan Thụy nói vậy lập tức liếc nhìn Giang Thiếu Phân, nhưng Giang Thiếu Phân vẫn giữ vẻ mặt không liên quan đến mình: “Tiểu Phân, em làm gì vậy?”
“Tôi làm gì cơ?” Giang Thiếu Phân nhàn nhạt nói.
“Anh nói với em mấy câu, sao em không trả lời anh?” Bạch Quang Minh hỏi.
“Thật nực cười, anh nói chuyện với tôi thì tôi phải trả lời anh sao? Tôi biết anh là ai chứ?” Giang Thiếu Phân vẻ mặt chế giễu nói.
Bạch Quang Minh vừa định nói gì đó, liền thấy một người phụ nữ ăn mặc rất thời thượng nhưng nhan sắc lại rất bình thường bước vào.
“Sao lấy cái ảnh mà lâu thế?” Người phụ nữ vừa vào đã bực bội nói với Bạch Quang Minh.
Bạch Quang Minh sững lại liếc nhìn Giang Thiếu Phân, sau đó vội vàng đi tới, vẻ mặt nhẫn nhịn nói: “Chỗ ông chủ người ta không phải đang có khách sao, nên đợi một lát, anh đang định đi đây.”
Người phụ nữ lại chú ý tới cái liếc mắt vừa nãy của Bạch Quang Minh nhìn Giang Thiếu Phân, lườm Giang Thiếu Phân một cái, sau đó bực bội nói: “Anh phải biết mình là thân phận gì, đừng để con hồ ly nào cũng có thể lại gần.”
Giang Thiếu Phân nghe cô ta nói không khỏi có chút tức giận, tuy không nói đích danh mình, nhưng trong phòng này chỉ có cô là nữ, ai cũng nghe ra cô ta đang nói mình.
“Bạch Quang Minh, xin anh sau này cũng tránh xa tôi ra một chút, tôi kết hôn rồi, anh còn cứ tìm tôi thế này không hay đâu nhỉ?” Giang Thiếu Phân nói xong liền kéo Quan Thụy nói: “Cũng thật là xui xẻo, một kẻ sa sút nào đó cũng có thể qua bắt chuyện.”
“Cô nói ai là kẻ sa sút?” Người phụ nữ vừa nghe đã không vui.
Giang Thiếu Phân lại chẳng thèm để ý đến cô ta, kéo Quan Thụy đi ra ngoài, lúc sắp đến cửa thì nói một câu: “Ai bắt chuyện thì nói người đó.”
Nói xong hai người liền rời đi.
Bạch Quang Minh lại hít một ngụm khí lạnh, hắn biết tính khí của người phụ nữ này tệ đến mức nào, Giang Thiếu Phân vừa nãy còn cố tình nói hắn tìm cô, quả nhiên, người phụ nữ thấy Giang Thiếu Phân đi rồi quay người tát Bạch Quang Minh một cái: “Tại sao anh lại tìm cô ta? Anh có quan hệ gì với cô ta phải không?”
“Cô ta rõ ràng là vu oan cho tôi, cô ta chẳng qua chỉ là một người bạn của em gái tôi, vừa nãy cũng là cô ta chủ động qua chào hỏi, tôi đối với cô thế nào cô còn không biết sao?” Bạch Quang Minh lúc này ngược lại rất thông minh: “Không tin cô hỏi ông chủ xem?”
Ông chủ vừa nãy đã chứng kiến toàn bộ, nhưng ông ấy cũng không thể lúc này không nể mặt khách hàng, tuy trong lòng khinh bỉ Bạch Quang Minh, nhưng ngoài mặt lại không biểu hiện gì.
Người phụ nữ cũng không thể thực sự hỏi ông chủ điều gì, bực bội nói với Bạch Quang Minh: “Tốt nhất là như vậy, đi thôi.”
Nói xong hai người cũng rời đi.
Giang Thiếu Phân và Quan Thụy từ tiệm chụp ảnh ra liền muốn đi thăm Khương Thời và mọi người, tuy Khương Thời không cho họ thường xuyên đến, nhưng Giang Thiếu Phân không tận mắt nhìn thấy ông thì vẫn không yên tâm, nên kéo Quan Thụy đi mua không ít đồ, sau đó đi về phía nhà Khương Thời.
Quan Thụy thấy Giang Thiếu Phân ra ngoài xong liền ném chuyện của Bạch Quang Minh ra sau đầu, trong lòng anh vẫn rất vui. Nhưng lại nghĩ đến việc Bạch Quang Minh sáp lại chào hỏi Giang Thiếu Phân, chứng tỏ hắn vẫn còn tình cảm với Giang Thiếu Phân, nghĩ đến đây Quan Thụy không khỏi có chút phiền não, tuy anh cũng không biết mình đang phiền cái gì, tóm lại là tâm trạng không vui.
Giang Thiếu Phân lúc đầu còn chưa chú ý tới sự bất thường của Quan Thụy, nhưng đến lần thứ ba anh dẫn Giang Thiếu Phân đi nhầm đường, Giang Thiếu Phân cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề.
Giang Thiếu Phân đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn Quan Thụy đi về hướng ngược lại, gọi một tiếng: “Anh định đi đâu vậy?”
Lúc này Quan Thụy mới quay đầu nhìn Giang Thiếu Phân, sau đó lại nhìn con đường phía trước, vẻ mặt ngượng ngùng đi về phía Giang Thiếu Phân: “Không chú ý đường.”
“Đây đã là lần thứ ba rồi.” Giang Thiếu Phân cảm thấy mình cho dù có vô tâm đến mấy hiện tại cũng hiểu ra chuyện gì rồi: “Có phải anh giận rồi không?” Giang Thiếu Phân cẩn thận hỏi.
Quan Thụy nghe Giang Thiếu Phân hỏi mình như vậy, nhìn Giang Thiếu Phân, sau đó kéo tay cô nói: “Anh không giận, anh chỉ là, anh chỉ là hơi khó chịu, có phải anh quá hẹp hòi rồi không?”
Giang Thiếu Phân nghe anh nói vậy liền hỏi: “Tại sao anh lại khó chịu?”
Quan Thụy phiền não chính là ở chỗ này, anh cũng không biết tại sao mình lại khó chịu.
Giang Thiếu Phân nhìn bộ dạng rối rắm của anh đột nhiên có chút hiểu ra, nắm ngược lại tay anh làm nũng nói: “Có phải đột nhiên phát hiện ra em vẫn rất đắt giá không?”
Quan Thụy nhìn bộ dạng đắc ý của cô, véo khuôn mặt đã hơi béo lên của cô, sau đó cười nói: “Nghĩ hay lắm, em bây giờ đã là mẹ trẻ con rồi, là người của anh, anh xem ai dám cướp em.”
“Vậy anh còn khó chịu cái gì, em sẽ chỉ là của một mình anh thôi.” Giang Thiếu Phân thấy xung quanh không có ai, nói xong đột nhiên hôn trộm Quan Thụy một cái, sau đó nhanh ch.óng rời khỏi người anh, đứng ở chỗ không xa nhìn anh cười tinh nghịch.
