Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 135
Cập nhật lúc: 25/04/2026 15:09
“Loại tâm tư như của bà Triệu, Tri Hạ chỉ nhìn qua là thấu.”
Nhưng giải quyết thế nào thì vẫn phải xem suy nghĩ của Bùi Mộng, dù là người nhà mẹ đẻ, cô cũng không có thói quen chủ động nhúng tay vào giúp đỡ.
Trước tiên cô ấy phải tự mình đứng vững, xem rõ thái độ của Triệu Hâm, Bùi Cảnh và cô tuyệt đối sẽ không để cô ấy bị bắt nạt.
Nếu bản thân cô ấy không tự đứng vững được thì ai giúp cũng vô ích, bởi chẳng ai có thể ở bên cạnh bảo vệ cô ấy cả đời.
Bùi Mộng nghe những lời Tri Hạ nói, nhớ lại những gì đã trải qua trong mấy ngày qua, rốt cuộc không kìm nén được nỗi uất ức, nước mắt cứ thế lã chã rơi.
Từ khi kết hôn, tình cảm giữa cô và Triệu Hâm luôn rất tốt, lại có chú nhỏ và thím nhỏ làm gương ngay bên cạnh, anh đối với cô không hẳn là phục tùng trăm phần trăm nhưng cũng hết lòng chăm sóc và yêu thương.
Cô cũng sợ tình cảm vợ chồng sẽ bị rạn nứt bởi mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, nên mới định nhẫn nhịn, đợi qua khoảng thời gian này là xong.
Nhưng cô lại thấy những gì Tri Hạ nói rất có lý.
Nhớ lại lúc trước khi cưới, cô cũng đã gặp người nhà họ Triệu, lúc đó bà Triệu đối xử với cô vô cùng hòa nhã, so với con đẻ cũng chẳng bằng.
Nhưng lần đầu tiên về nhà cùng Triệu Hâm sau khi cưới, bà Triệu từ sự thăm dò ban đầu dần chuyển sang việc sai bảo cô làm việc này việc kia một cách hiển nhiên, còn lấy cái danh sợ cô mới cưới chưa biết cách thu vén nên nhân lúc cô ở nhà mà dạy bảo đôi chút.
Lúc đầu cô cũng nghe thấy có gì đó không đúng, nhưng bà Triệu nói năng rất lọt tai, lúc nào cũng tỏ vẻ muốn tốt cho cô, cô trước khi cưới quả thực chưa từng làm những việc lặt vặt đó nên nghĩ bụng học hỏi một chút cũng tốt, thế là nhịn.
Cũng may là không ở chung bao lâu thì cô và Triệu Hâm đã quay về bộ đội, cuối cùng cũng tìm lại được cảm giác tự do tự tại như ở nhà mình.
Có thêm con cái vốn là chuyện đáng mừng, cô và Triệu Hâm đều tràn đầy niềm vui, càng không ngờ tới việc bà Triệu lại không thích đứa trẻ này, lúc Triệu Hâm không có nhà, bà thậm chí còn không thèm vào nhìn lấy một cái.
Tri Hạ thấy cô khóc dữ dội, cũng đang tự phản tỉnh xem có phải mình nói hơi quá lời hay không.
Dù sao cô ấy cũng không giống mình, Bùi Mộng năm nay cũng mới chỉ 20 tuổi, nếu không phải do thời đại này mọi người đều kết hôn sớm thì đặt ở đời sau, đây vẫn là một cô gái nhỏ đang được gia đình chiều chuộng.
Cô ôm lấy Bùi Mộng vào lòng, an ủi vỗ vỗ vai cô:
“Thôi thôi, không khóc nữa, đang ở cữ mà, không được rơi nước mắt đâu, khóc hỏng mắt thì không tốt.”
Bùi Mộng gật đầu, ngồi thẳng dậy, kiên cường lau sạch nước mắt:
“Thím nhỏ, cháu biết phải làm thế nào rồi, cháu sẽ không để người khác có cơ hội bắt nạt cháu nữa.”
“Cháu nghĩ như vậy là đúng rồi.”
Tri Hạ nói:
“Sống trên đời này, ngoài cha mẹ sinh thành ra thì chẳng ai nợ ai cả.
Bà ấy là bậc bề trên thì đúng, nhưng đó không thể trở thành lý do để bắt nạt hay kìm kẹp cháu.
Cháu phải tự mình đứng vững thì mới chẳng ai dám bắt nạt cháu cả.”
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài, bà Triệu cười hì hì lách người vào:
“Ồ, thím nó đến à, tôi cứ bảo sao cá trong lu lại thiếu mất một con, nồi cũng đã dùng qua rồi, đúng là làm phiền thím quá, nhà đang bận hai đứa nhỏ mà vẫn phải qua giúp chăm sóc Mộng Mộng.
Cũng tại cái thân này của tôi không ra làm sao, không thích nghi được với thời tiết ở đây nên bị đau đầu, thành ra mệt mỏi chẳng lo nổi bữa cơm.”
“Em thì chẳng thấy phiền gì đâu, chỉ có chị thôi, chị xem chị có bệnh đau đầu này sao không nói sớm, nói sớm thì em đã qua giúp chăm sóc Mộng Mộng rồi.
Phụ nữ ở cữ là quan trọng nhất đấy, lỡ chẳng may chạm phải nước lạnh hay gió máy gì đó, sau này cũng giống như chị để lại chứng đau đầu thì cả nhà đều khổ theo, đừng nói là chăm sóc người khác, còn phải để người khác chăm sóc ngược lại mình nữa ấy chứ.”
Tri Hạ cười híp mắt nhưng lời nói ra lại khiến bà Triệu nghe thế nào cũng thấy mỉa mai.
Nhìn qua hốc mắt đỏ hoe của Bùi Mộng, bà ta thầm nghĩ chẳng lẽ con nhỏ này mách lẻo rồi?
Chuyện nhỏ nhặt thế này mà nó cũng dám nói ra à.
Bà Triệu thở dài:
“Thím nó ơi, đúng là lỗi của tôi, vốn định nằm nghỉ trên giường một lát là khỏi, không ngờ lại ngủ quên mất, nhà thím cũng đang bận hai đứa nhỏ, tôi sao nỡ mở miệng nhờ thím chứ.”
“Em thì chẳng sao cả, hai đứa nhỏ nhà em ngoan lắm, ngày nào giờ này chúng cũng ngủ một giấc, đúng lúc giờ cơm là em rảnh rang một lát.”
Tri Hạ nói tiếp:
“Lần sau chị đừng có khách sáo với em như vậy nữa.
Còn mấy con cá nuôi trong lu nước kia là do chú nhỏ của nó với Triệu Hâm đặc biệt đi bắt dưới sông về đấy, mục đích là để Mộng Mộng ăn lấy sữa trong tháng ở cữ này, dù sao còn phải nuôi con nhỏ mà, dinh dưỡng không thể đứt quãng được.
Chị cũng đừng có tiếc, ăn hết thì lại bảo chú nhỏ đi bắt tiếp, những chuyện khác em không dám nói chứ bố mẹ Mộng Mộng không ở đây thì cô chú như bọn em phải quan tâm nhiều hơn một chút, ít nhất không thể để nó chịu thiệt thòi về sức khỏe trong tháng ở cữ được.
Chị xem có đúng lý như vậy không?”
Một tràng lời nói khiến bà Triệu vô cùng lúng túng:
“Thím nó nói đúng, tôi cũng đâu có tiếc rẻ gì với Mộng Mộng, chỉ là mấy ngày nay mới lên, sức khỏe không cho phép, chị thấy đấy hôm nay lại bị đau đầu rồi.
Thím cứ yên tâm đi, tôi coi Mộng Mộng như con gái ruột vậy, nhất định không để nó chịu thiệt đâu.”
“Em cũng nghĩ là như vậy mà, chị trông chẳng giống loại mẹ chồng ác nghiệt đối xử tệ với con dâu chút nào.”
Tri Hạ thấy bà Triệu rõ ràng là người vẫn còn nể mặt mũi, lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Loại người biết giữ thể diện còn dễ đối phó, chứ loại nào đã vứt bỏ hết liêm sỉ thì mới thực sự khó nhằn.
Kiểu như bà ta, nói trắng ra là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, xem ai có thể nắm thóp được ai thôi.
Bản thân Bùi Mộng không nuông chiều bà ta thì nhu khí của bà ta cũng chẳng duy trì được mấy ngày.
Tất nhiên, thái độ của Triệu Hâm cũng rất quan trọng.
Cũng may là tình cảm vợ chồng họ luôn rất tốt, nếu không bà Triệu cũng chẳng cần phải lén lút bày trò sau lưng Triệu Hâm làm gì.
“Chị sức khỏe không tốt, Mộng Mộng lại đang ở cữ chẳng làm được việc gì, em thấy thế này đi, ba bữa một ngày của Mộng Mộng cứ để em lo, dù sao trước khi chị tới cũng vẫn như vậy mà.
Chị cứ chăm sóc tốt cho bản thân với Triệu Hâm, lúc rảnh thì giúp giặt tã cho cháu, cũng chẳng uổng công đứa trẻ lớn lên gọi chị một tiếng bà nội đúng không?”
Tri Hạ thầm nghĩ, để bà Triệu nấu cơm cho Bùi Mộng, vạn nhất mặn nhạt hay giở trò gì đó thì người chịu khổ vẫn là Bùi Mộng.
Khoảng thời gian cô chăm hai đứa nhỏ, Bùi Mộng cũng giúp đỡ không ít, huống hồ cô còn là bề trên, giúp đỡ lúc này cũng là lẽ thường tình.
Ăn của người ta thì phải nể mặt người ta, trong tháng ở cữ mà ngay cả cơm bà Triệu nấu cũng không ăn thì bản thân bà Triệu cũng chẳng còn mặt mũi nào trước mặt Triệu Hâm, bởi vì mục đích bảo bà ta lên đây chính là để chăm sóc con dâu ở cữ mà.
“Cái này chắc không cần đâu, tôi nấu ăn cũng được lắm mà, Mộng Mộng cũng thích ăn đúng không?”
Nghe Tri Hạ nói vậy, bà Triệu quả nhiên cuống lên, vội nhìn Bùi Mộng:
“Mộng Mộng con mau nói đi, thím nhỏ của con còn bận hai đứa nhỏ ở nhà nữa, lúc mẹ chưa tới thì đành chịu chứ mẹ đã ở đây rồi, sao có thể làm phiền thím mãi thế được.”
Bà ta nấu ăn quả thực không ngon, nhưng bà ta đã nói với con trai là Bùi Mộng thích ăn thanh đạm đơn giản, Bùi Mộng vốn không phải kẻ hay mách lẻo nên con trai bà ta là một kẻ thô lỗ cũng chẳng để ý tới mấy chuyện đó.
Nếu thực sự để Tri Hạ phụ trách bữa ăn của Bùi Mộng, chất lượng bữa ăn và khẩu vị của cô thay đổi thì chẳng phải là cái tát thẳng vào mặt bà ta sao.
Bùi Mộng quả nhiên do dự, khó xử nhìn Tri Hạ.
Nói thật lòng, cô chắc chắn thích ăn cơm Tri Hạ nấu hơn, nhưng thím còn phải chăm sóc hai đứa nhỏ, đúng là không tiện thật.
Tri Hạ trấn an nắm lấy tay Bùi Mộng:
“Yên tâm đi, thím đã nói như vậy thì chắc chắn là lo liệu được, cùng lắm là thiếu một hai bữa, chẳng phải còn mẹ chồng cháu đó sao.”
Bùi Mộng lúc này mới yên tâm gật đầu:
“Vậy thì cảm ơn thím nhỏ ạ, đợi Triệu Hâm về cháu sẽ nói với anh ấy, bảo anh ấy mang số lương thực tinh trong nhà sang chỗ thím.”
Dù sao ở nhà cô cũng chẳng được ăn, bà Triệu chẳng bao giờ làm cho cô cả.
Bà Triệu dù có ghê gớm đến đâu cũng chẳng thể nói lại được hai miệng, hơn nữa bà ta cũng chỉ giỏi bày trò “dương phụng âm vi” thôi, chứ khẩu tài thì thực sự chẳng ra làm sao.
Hơn nữa, bà ta cũng chẳng màng tới chút lương thực đó.
Tri Hạ vừa đi khỏi, bà Triệu đã bất mãn nhìn Bùi Mộng:
“Mộng Mộng à, con nói xem mẹ đối với con chưa đủ tốt sao?
Mẹ coi con như con gái ruột mà, mấy ngày nay sức khỏe thực sự không thích nghi được với thời tiết ở đây, con nói con xem...”
Lại còn đem chuyện này làm cho ai ai cũng biết, cứ ngỡ người thím nhỏ kia còn trẻ chắc dễ đối phó, không ngờ mồm mép cũng ghê thật.
Lời hay lời dở đều bị cô ta nói hết cả rồi, đúng là chỉ biết mỗi bản thân mình thôi.
Nhà họ Triệu không kém nhưng cũng chẳng bằng được nhà họ Bùi, bà Triệu vừa muốn nhân cơ hội này át vía Bùi Mộng, lại vừa không dám để người nhà họ Bùi biết chuyện bà ta bắt nạt Bùi Mộng sau lưng.
“Mẹ, con biết mẹ sức khỏe không tốt, cũng đâu có bắt mẹ làm gì đâu.
Mấy ngày nay việc gì con làm được đều tự mình làm, việc nào không làm được thì đợi Triệu Hâm về lo liệu, ngay cả con khóc cũng là con tự bế, mẹ còn muốn thế nào nữa?”
Bùi Mộng không dùng lời lẽ mỉa mai châm chọc như Tri Hạ, mà thẳng thắn hỏi thẳng ra luôn.
Dù sao Triệu Hâm cũng không có nhà, chỉ có hai người bọn họ, chi bằng cứ nói thẳng cho xong, đỡ phải vòng vo tam quốc.
Vốn dĩ lúc bà Triệu chưa tới cô sống cũng khá ổn, cơ thể cũng thấy khỏe hơn nhiều, nhưng mấy ngày nay lao lực, đặc biệt là bế con khiến cánh tay đau nhức, cơ thể ngược lại thấy còn chẳng bằng mấy ngày trước.
Thấy dáng vẻ hừng hực khí thế của cô, bà Triệu sững người, thở dài bảo:
“Người ta bảo chuyện xấu trong nhà không nên rêu rao ra ngoài, thím của con còn chẳng phải họ Bùi nữa, mẹ cũng là sợ người khác chê cười nhà mình thôi...”
Tối lúc Triệu Hâm về, bà Triệu đang nấu cơm tối, Bùi Mộng quấn khăn trên đầu kín mít, múc nước nóng đã đun sẵn trên lò vào chậu, lựa tã lót ra chuẩn bị giặt.
Anh vội vàng chạy tới, bế Bùi Mộng vào phòng:
“Em đang ở cữ mà, làm mấy việc đó làm gì?
Chẳng phải còn có anh với mẹ sao, mấy việc này cứ để hai mẹ con anh lo là được.”
Bùi Mộng thở dài, đột nhiên nói:
“Triệu Hâm này, em thấy hay là để mẹ về Cảnh Thành đi anh.”
“Sao thế em?”
Triệu Hâm thót tim, theo bản năng nghĩ là vợ và mẹ cãi nhau rồi.
“Cũng tại chúng mình không tính kỹ, thời tiết ở đây lạnh quá, mẹ không thích nghi được.
Mẹ mới lên được mấy ngày mà mệt mỏi nằm bẹp trên giường chẳng xuống nổi, ngay cả nấu cơm cho chúng mình cũng phải gắng gượng, em nhìn mà thương không chịu nổi.
Em nghĩ mẹ ở đây cũng chẳng giúp được gì cho chúng mình, ngược lại mẹ còn thấy mệt mỏi khó chịu, chi bằng cứ để mẹ về.
Tuy ngày tháng của chúng mình cực hơn một chút, nhưng ít ra mẹ cũng thấy dễ chịu hơn mà anh.”
Bùi Mộng nói.
