Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 170
Cập nhật lúc: 25/04/2026 15:14
“Bùi Cảnh nói rất đúng, sự ra đời của mấy đứa nhỏ khiến Chu Nam là người mệt mỏi nhất.”
Về lý mà nói, cô không nên coi đó là điều hiển nhiên.
Tặng thu-ốc mỡ cũng chẳng phải là vì tha thứ hay không, nút thắt trong lòng nếu dễ dàng tháo gỡ như vậy thì đã chẳng gọi là nút thắt.
Cô chỉ là cảm ơn sự hy sinh của bà, nhưng về mặt tình cảm cô cũng không muốn ép buộc bản thân mình.
Dù An Tri Hạ vẫn giữ thái độ nhàn nhạt nhưng Chu Nam đã thấy rất xúc động rồi.
Mấy năm nay ông bà cụ đều dùng những thứ An Tri Hạ đưa để điều dưỡng cơ thể, con trai thứ ba còn đặc biệt xin một ít về nghiên cứu, bà đều biết cả.
Ngưỡng mộ nhưng cũng tự biết mình làm chưa tốt, đã làm tổn thương lòng đứa trẻ.
Dù thế nào, có ích hay không, ít ra cô cũng sẵn lòng quan tâm đến bà rồi.
Chu Nam xúc động nhận lấy đồ, lau khóe mắt, sợ An Tri Hạ nhìn thấy vẻ muốn khóc của mình, bà vội nói:
“Mẹ đi nấu bữa trưa đây, con cứ yên tâm ở đây vài ngày với các con, có nhu cầu gì hay muốn ăn gì thì cứ nói, còn lại cứ để mẹ lo."
An Tri Hạ nhìn bóng lưng vội vã của bà, ngồi ở cuối giường hồi lâu không động đậy.
Cô nhìn ra được sự cẩn thận của bà, khi nhắc đến căn phòng bên trái kia bà rõ ràng có chút cố ý.
Đó từng là phòng của Cao Mỹ Vân, giờ Văn Thanh đang ở, đã trở thành phòng của Văn Thanh.
Và chút dấu vết cuối cùng mà Cao Mỹ Vân để lại trong ngôi nhà này cũng đang dần bị xóa sạch.
Con người ta vốn cảm tính, An Kính Chi và Chu Nam không phải chưa từng nghĩ đến việc đối xử tốt với An Tri Hạ, nhưng rốt cuộc Cao Mỹ Vân mới là đứa con gái họ tự tay nuôi nấng từ nhỏ, tình cảm đâu thể nói cắt là cắt ngay được.
Hơn nữa cô ta cứ lượn lờ trước mặt, bao nhiêu năm cưng chiều, những thói quen đã hình thành đều không dễ dàng thay đổi.
Một khi gặp chuyện cũng khó tránh khỏi việc đứng ở góc độ của Cao Mỹ Vân mà suy xét vấn đề.
Nhưng Cao Mỹ Vân đã qua đời nhiều năm, tình cảm xưa cũ đang dần nhạt nhòa, cộng thêm những việc sai trái cô ta đã làm, từng việc từng việc một đều không chịu nổi sự suy xét.
Thời gian trôi đi, tình cảm nhạt nhòa, người đang sống là An Tri Hạ, cộng thêm sự áy náy tận sâu trong lòng, họ muốn bù đắp cho An Tri Hạ mới là lẽ thường tình.
Như vậy cũng tốt, mọi người đều sống tốt, thế là đủ rồi.
Bữa trưa vô cùng thịnh soạn, đãi ngộ của Thần Diệp và Uyển Tình ở nhà ngoại cũng giống hệt như Văn Thanh.
Nhà họ An tuy con cháu không ít nhưng đời sau mới có mỗi mình Văn Thanh, điều này khiến Chu Nam lo lắng vô cùng, giờ chỉ mong An Tri Nhân và An Tri Hiền có thể kết hôn sinh con, còn về cậu út thì tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, là anh em sinh đôi với cậu mà An Tri Hạ đã là mẹ của năm đứa trẻ rồi.
Nhìn lũ trẻ đều lớn lên, thực sự vừa có niềm vui vừa có nỗi lo.
Liễu Linh hễ có thời gian là lại sang phòng An Tri Hạ, nói là muốn bế lũ trẻ nhiều một chút để lấy hơi may.
An Tri Hạ còn thấy rất thắc mắc, lúc mới về cô đã đưa nước ép quả Tuyết Tinh cho chị dâu uống, còn tặng chị dâu một hũ quả khô, quả Tuyết Tinh không chỉ có tác dụng phục hồi cơ thể mà còn hỗ trợ thụ thai.
Anh cả đi được vài ngày trước khi cô sinh, cũng hơn một tháng rồi, theo lý mà nói nếu m.a.n.g t.h.a.i thì cũng nên phát hiện ra rồi mới phải.
Có lẽ do ánh mắt An Tri Hạ nhìn chằm chằm vào bụng mình quá nóng bỏng khiến Liễu Linh thấy hơi không tự nhiên:
“Cô út, em nhìn gì thế?"
“Không có gì ạ."
An Tri Hạ vội vàng lắc đầu, hỏi chị dâu:
“Chị dâu, hũ quả khô em đưa chị khi mới về chị có ăn không?"
“Em nói cái đó à, Văn Thanh thích ăn lắm, chị nếm thử thấy cũng ngon."
Liễu Linh còn có chút ngượng ngùng nói:
“Vốn dĩ chị cũng không nỡ ăn, chỉ thỉnh thoảng cho Văn Thanh hai miếng, kết quả là chị dâu bên nhà ngoại chị dẫn con sang chơi, đứa trẻ đó thích ăn quá, chị cũng không tiện không cho nó ăn."
Đứa trẻ đó ăn không biết chán, còn nửa hũ đều bị nó ăn sạch sành sanh.
Vả lại chị dâu bên nhà ngoại chị tính tình cũng khá tốt, chị làm cô em chồng cũng không thể nói là không cho đứa trẻ ăn được.
An Tri Hạ cũng thấy rất bất lực, chỉ có thể nói là chị dâu không có cái số này vậy.
Dù sao mấy ngày này ở đây, cô sẽ tìm cơ hội cho chị dâu ăn thêm, điều dưỡng cơ thể cho tốt trước đã, đợi lần sau anh cả về mới có cơ hội.
Ở nhà họ An được hai ngày, Chu Nam vốn định buổi tối ngủ cùng An Tri Hạ để phụ trông trẻ nhưng vẫn bị cô từ chối.
Dù sao ban đêm bà cũng không nghe thấy tiếng trẻ con khóc nên cũng không cần thiết phải cố chấp.
Thu-ốc mỡ An Tri Hạ đưa cho bà rất hiệu nghiệm, mới bôi có hai ngày mà chứng đau lưng đã thuyên giảm nhiều.
An Kính Chi nghe nói hiệu nghiệm còn bảo bà bôi cho ông ở bả vai nữa.
Ngày nào cũng ngồi, tuổi tác lại chẳng còn nhỏ, ai mà chẳng có một đống bệnh vặt trên người.
Tìm được cơ hội, An Tri Hạ nói với Chu Nam:
“Mẹ, chuyện của con cũng khiến bà ngoại phải bận lòng nhiều, lần này về lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tiện qua đó, con muốn tìm cơ hội về làng họ Chu một chuyến để thăm bà cụ."
“Bà ngoại con mà biết con nói vậy chắc chắn sẽ vui lắm đấy."
An Tri Hạ có lòng như vậy Chu Nam đương nhiên cũng thấy vui mừng:
“Nếu con cũng muốn đi thì hay là cứ ở đây thêm vài ngày nữa, đợi chủ nhật đi cùng anh hai con đi.
Con muốn mang con theo thì mang cặp sinh đôi đi, ba đứa nhỏ cứ để ở nhà mẹ trông cho, con cũng chẳng cần mua đồ đạc gì đâu, mẹ chuẩn bị hết cho các con rồi."
“Anh hai qua đó có chuyện gì ạ?"
An Tri Hạ nghe ý tứ trong lời bà nói như thể vốn dĩ An Tri Nhân đã định qua đó rồi vậy.
Bấy giờ Chu Nam mới nói nhỏ với cô:
“Mợ cả con có đứa cháu gái bên ngoại, cũng từng đi học, tốt nghiệp cấp hai đấy, nghe nói khá lắm, mẹ định để anh hai con qua đó xem mặt.
Tuổi anh hai con cũng không còn nhỏ nữa, dù tốt hay xấu thì có thể cưới một người vợ ổn định lại cũng coi như xong một tâm nguyện."
Chu Nam vẫn rất tin tưởng mẹ đẻ mình, bà cụ không bao giờ làm những chuyện không đâu, nếu thực sự quá không xứng đôi thì bà cụ cũng chẳng đề cập đến chuyện này đâu, một khi đã nhắc đến chứng tỏ phía nhà gái thực sự có ưu điểm nhất định.
Nhắc đến chuyện này Chu Nam lại tức đến nghiến răng nghiến lợi, tuy người phụ nữ Vương Thái Hương kia đã tống khứ đi được rồi nhưng con trai bà đường đường chính chính lại thành người qua một đời vợ, trước kia người ta làm mối còn phải cân nhắc phẩm hạnh diện mạo cô gái, giờ thì hay rồi, loại hạng người gì cũng dám giới thiệu.
Nghĩ đến cái người gặp mấy hôm trước là Chu Nam lại thấy rùng mình.
Con trai bà dù sao cũng dáng người cao ráo, diện mạo đoan chính, công việc cũng rất ra gì và này nọ.
Mà phía đối diện thì người vừa xấu vừa không biết điều, mở mồm ra là đòi năm trăm tiền sính lễ, bảo là vợ trước cũng đưa nhiều như thế nên chẳng có lý gì cô ta lại không đáng cái giá đó, còn yêu cầu phải sắp xếp công việc cho nhà gái, đòi thêm một chiếc đồng hồ đeo tay và phải mua quần áo mới.
An Tri Nhân chẳng nói gì, chỉ khách sáo vài câu rồi đi.
Kiểu phụ nữ như vậy mà rước về nhà chắc chắn cũng chẳng phải hạng vừa gì.
Anh thực sự thấy sợ rồi.
Giờ đây anh chỉ có một yêu cầu duy nhất đối với người vợ tương lai của mình:
thật thà bản phận, biết lo toan cho gia đình.
Mẹ tuổi cũng đã lớn, anh cả thường xuyên vắng nhà, chị dâu làm vợ lính rất vất vả, không có sự giúp đỡ của bố mẹ chồng là không xong.
Mấy năm qua anh cũng khiến gia đình phải lo lắng đủ đường rồi, giờ chỉ muốn ít chuyện đi một chút, không nói là giúp đỡ gia đình được gì nhưng ít ra phải tự lo được cho bản thân, không thể để bố mẹ phải lo lắng thêm nữa.
An Tri Hạ nghe xong cũng thấy khá ổn.
Đều là người thân, biết rõ gốc gác, cô gái kia tuy chưa gặp nhưng nghe nói diện mạo cũng được, vả lại là con cả trong nhà nên việc nội trợ chắc chắn là thành thạo.
Ngày trước khi đi làng họ Chu, Chu Nam đứng ở trong sân gọi:
“Tri Hạ, mẹ đi cửa hàng cung ứng mua ít đồ đây, con có muốn ăn gì không?"
An Tri Hạ biết bà định đi mua lễ mang về làng họ Chu, nhưng phần của mình cũng không tiện để bà chi hết nên nói:
“Mẹ ơi, hay là để con đi mua cho, mẹ muốn mua gì thì cứ bảo con, con cũng lâu lắm rồi chưa ra ngoài đi dạo, cảm giác người sắp mốc meo trong phòng rồi đây."
“Đúng lúc chị cũng muốn ra ngoài đi dạo, hay là đừng đi cửa hàng cung ứng nữa, hai chị em mình trực tiếp đến trung tâm thương mại đi."
Liễu Linh hôm nay không phải đi làm, nghe thấy lời họ nói thì đi ra ôm lấy cánh tay Chu Nam nũng nịu:
“Mẹ, để con và Tri Hạ đi đi, chỉ là phải làm phiền mẹ ở nhà trông lũ trẻ rồi."
Chu Nam bị cô dỗ dành cho cười tươi rói:
“Được rồi, em chồng con đi xem mặt, người làm chị dâu như con cũng nên góp chút sức."
“Bên phía bà ngoại con mẹ đã may xong một bộ quần áo rồi, bà thích ăn bánh quy đào, mua cho bà một gói là được, ngoài ra mua thêm hai bao thu-ốc lá, hai cân kẹo..."
Bà vừa nói vừa lấy tiền trong túi ra đưa cho Liễu Linh:
“Con cầm lấy đi, còn dư thì hai đứa xem mà mua chút đồ ăn cho lũ trẻ."
“Vâng ạ, vậy chúng con đi đây, mẹ vất vả ở nhà trông các con giúp chúng con nhé."
Cũng chẳng trách Chu Nam luôn giúp đỡ Liễu Linh, cái miệng cô đúng là ngọt thật.
Hai người mỗi người đạp một chiếc xe, trên đường đi nói cười vui vẻ vô cùng.
Đến cửa trung tâm thương mại, tìm một chỗ gửi xe, gửi xe đạp xong xuôi mới bước vào bên trong.
Đúng lúc buổi trưa đông người, người đi lại nườm nượp, chen chúc mãi mới vào được.
Liễu Linh liếc nhìn một cái rồi đưa tiền và phiếu kẹo trong tay cho An Tri Hạ:
“Cô út, em đi mua kẹo đi, chị đi mua bánh quy đào với thu-ốc lá, hai chị em mình mua mấy thứ này trước đã, lát nữa hẵng lên trên dạo quanh."
“Vâng, vậy chị dâu em đi trước nhé."
An Tri Hạ đáp lời.
Vào những năm 74, con người mới chỉ ở giai đoạn vừa đủ ăn, nhưng các loại vật tư vẫn còn thiếu thốn, cho nên cửa hàng cung ứng và trung tâm thương mại rất dễ xuất hiện cảnh tượng như trước mắt:
mua đồ như đ.á.n.h trận vậy, người đông như kiến cỏ, ai chậm tay một chút là dù có tiền có phiếu cũng chẳng mua được gì.
An Tri Hạ chen chúc theo đám đông hồi lâu vẫn không chen lại được một đám các bà các cô trước mặt, suýt chút nữa còn bị người ta đẩy ngã.
Cô quyết định không chen nữa, lấy từ trong không gian ra hai cân kẹo sữa bò hạnh nhân, kẹo cao lương và kẹo thỏ trắng trộn lẫn với nhau đặt vào trong chiếc giỏ đeo trên tay, cũng chẳng có ai nhìn thấy.
Liễu Linh thì không được thuận tiện như cô, khi khó khăn lắm mới mua được đồ và thoát ra khỏi đám đông, tóc mái trước trán đã trở nên rối bời.
Chị nhìn dáng vẻ ung dung tự tại của An Tri Hạ thì hỏi:
“Hôm nay đông người quá, em mua được kẹo chưa?"
“Mua rồi ạ."
An Tri Hạ lật chiếc khăn gối đậy trên giỏ ra cho chị xem kẹo bên trong.
Không phải là kẹo hoa quả định mua ban đầu, nhưng những loại này đắt hơn một chút.
Liễu Linh cũng không nói gì, chỉ hỏi cô:
“Số tiền mẹ đưa lúc nãy chắc không đủ mua đống kẹo này đâu nhỉ?
Còn thiếu bao nhiêu?
Chị bù cho em."
“Không cần đâu chị dâu, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền đâu ạ."
An Tri Hạ vì không chen vào được mới lấy đống kẹo này ra, khoản ngân sách vượt trội đương nhiên cô phải tự gánh vác.
Liễu Linh lại nhất quyết nhét tiền vào tay cô, cười nói:
“Em đừng khách sáo, hôm nay là mẹ chi tiền chứ có phải chị đâu, vả lại tiền mẹ đưa còn dư đấy, chị cũng chẳng định mang về trả lại cho mẹ đâu."
