Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 227
Cập nhật lúc: 25/04/2026 15:22
“Anh Hổ, em còn đang cõng con gái trên lưng đây, anh còn sợ em ra tay với anh sao."
Hồ Chu thấy gã vẫn còn do dự, bất lực nói.
Cũng đúng là cái lý đó, Đại Hổ bấy giờ mới lớn gan hơn, hơi mang vẻ đề phòng đi theo Hồ Chu đến một nơi vắng vẻ ở bên cạnh.
Ai cũng biết vợ thằng ranh Hồ Chu này khó sinh nên mất rồi, gã coi đứa con gái duy nhất như tính mạng của mình mà bảo vệ, gã cho dù có muốn giở trò xấu thì chắc chắn cũng không dám mang theo con....
Ba ngày sau, Tri Hạ nhận được khoản tiền quay vòng đầu tiên, chỉ có bốn ngàn đồng.
Đây là do Hồ Chu sợ Tri Hạ chờ không kịp nên mới lấy tốc độ nhanh nhất đẩy đi lô hàng đầu tiên, tiền bạc anh không giữ lại lấy một xu.
“Chị An, số tiền còn lại phải mất mấy ngày nữa mới thu hồi được, lúc nào có em sẽ đưa cho chị ngay lập tức."
Đại Hổ lăn lộn khá hơn anh một chút, nhưng cũng không thể một lúc lấy ra quá nhiều tiền.
Thời buổi này, những người thực sự giàu có vẫn còn đang quan sát, không dám lộ diện, Tri Hạ đương nhiên hiểu khó khăn của anh, chỉ nói không vội, để anh thong thả xử lý là được.
Mười ngày sau, lô hàng đầu tiên đã bán sạch, Tri Hạ giao cho anh lô hàng thứ hai.
Hồ Chu rõ ràng là kiếm được không ít, dứt khoát nghỉ luôn công việc tạm thời của mình.
Bà cụ hàng xóm còn tốt bụng khuyên anh, sợ công việc mất rồi ngộ nhỡ chuyện làm ăn lại không làm tiếp được nữa thì cuộc sống chẳng phải cũng mất đi chỗ dựa sao?
Nhưng nào biết, số tiền Hồ Chu kiếm được trong thời gian này, đã là số tiền mà công việc kia có làm thêm mười năm nữa cũng không kiếm nổi.
Giá Tri Hạ đưa cho anh không cao, cho dù bán sỉ lại cho Đại Hổ, anh cũng có thể kiếm được lợi nhuận 50%.
Tri Hạ phân loại không kỹ lắm, Hồ Chu lại làm việc phân loại lại, trong những loại vải thấp cấp chọn ra được rất nhiều thứ tốt.
Còn Đại Hổ và đám thuộc hạ của gã thì chạy mảng bán lẻ, qua tay bọn họ lại kiếm được một khoản nữa, giá nhập vào của vải thấp cấp chắc rơi vào khoảng bốn đồng rưỡi đến năm đồng, trong điều kiện không cần phiếu vải thì cao hơn giá ở tiệm cung tiêu một chút.
Mà trong đó, loại bán chạy nhất chính là loại rẻ, loại đắt cũng có thể bán được nhưng số người thực sự nỡ mua thì rất ít.
Sáng sớm, Tri Hạ đã dẫn mấy đứa nhỏ vội vã chạy đến An gia.
An Tri Hiền đang ăn sáng, Chu Nam ở bên cạnh lải nhải dặn dò điều gì đó, vẻ mặt đầy vẻ không nỡ.
Nhìn thấy Tiểu Lục đi cả tất sai chân, là biết lúc bọn họ đến vội vàng thế nào, An Tri Hiền bất lực thở dài, nói:
“Đã bảo không cần cố ý đến tiễn anh rồi mà, dắt theo nhiều đứa nhỏ thế này, vội vã làm gì chứ, nhìn kìa, Tiểu Lục đi tất sai cả rồi."
Tri Hạ lúc này mới phát hiện ra, vỗ trán nói:
“Có hơi vội thật, anh ba đi chuyến này một năm không về, dắt mấy nhóc này đến tiễn anh cũng là việc nên làm."
Trong lúc đang nói chuyện, vợ chồng anh hai cũng đã tới.
Đợi An Tri Hiền ăn cơm xong đứng dậy, Tri Hạ đưa túi đồ mình mang tới cho anh:
“Anh ba, em chuẩn bị cho anh hai bộ vest, nghe nói ở nước ngoài họ toàn mặc cái này, anh mang theo, biết đâu lại dùng tới."
Đây là hàng cao cấp cô chọn trong không gian, chất lượng và tay nghề rất tốt, ngoại trừ quần lót, áo sơ mi cà vạt đều có đủ, hai bộ được phối sẵn.
Chu Nam lúc này mới sực nhớ ra:
“Ái chà, đúng là không nghĩ ra cái này, người nước ngoài toàn mặc vest, cũng may Tri Hạ nghĩ tới, chúng ta cũng chưa ra nước ngoài bao giờ, không biết tình hình bên ngoài thế nào, đừng để ra ngoài lại bị người ta cười cho."
Con cái đi xa, người lo lắng nhất không ai khác chính là người mẹ già.
An Tri Hiền nhận lấy đồ, nói:
“Mẹ, con trai mẹ sắp 30 rồi, chứ có phải cậu choai mười mấy tuổi đâu, chút việc này mà không đối phó được sao, mẹ cứ yên tâm mà đặt trái tim vào bụng đi."
Hai ngày nay ngoài việc chuẩn bị đồ đạc của mình, thời gian còn lại anh đều dùng để khuyên nhủ Chu Nam.
Nếu không theo cái đà của bà, hận không thể đóng gói cả căn nhà cho anh mang đi, đừng nói là đi xa, không đi xa cũng có thể đè ch-ết anh mất.
“Mẹ chẳng phải là lo cho con sao, người ta bảo đi xa phải có nhiều tiền, đến bên ngoài đừng có tiết kiệm, kẻo bị người ta khinh thường, tiền không đủ tiêu thì gọi điện về..."
Chu Nam đỏ hoe mắt, nói đoạn như muốn khóc.
An Tri Hiền đi tới ôm bà, không còn chút vẻ mất kiên nhẫn nào:
“Con biết rồi mẹ, đừng lo cho con, con chỉ đi một năm thôi, tầm này năm sau là con về rồi, mẹ và bố cũng nhớ giữ gìn sức khỏe."
Chu Nam vội vàng gật đầu:
“Việc trong nhà con đừng có lo, nhưng có một việc mẹ vẫn phải dặn con, con nhất định phải nghe."
“Việc gì vậy mẹ?"
An Tri Hiền hỏi.
Chu Nam lau khóe mắt:
“Con ra nước ngoài tu nghiệp cũng được, nhưng không được học theo cái lối bên nước ngoài đâu nhé, đến lúc đó lại dắt về cho mẹ một cô con dâu mắt xanh tóc vàng là mẹ không nhận đâu, tìm vợ thì phải tìm người tóc đen mắt đen, nếu không mẹ nhìn không thuận mắt..."
“Mẹ nói gì vậy?
Con đi tu nghiệp chứ có phải đi xem mắt đâu, mẹ thật là."
An Tri Hiền đỏ bừng mặt.
An Kính Chi ở bên cạnh nói:
“Thời gian cũng hòm hòm rồi, đi mau thôi."
Sau khi An Tri Hiền đi, Chu Nam lại một lần nữa đỏ mắt.
Hồi tiễn lão tứ đi lính cũng không thấy buồn thế này, dẫu sao vẫn là ở trong nước, nhưng đi nước ngoài này cứ có cảm giác không yên ổn thế nào ấy.
Tiễn An Tri Hiền xong, Tri Hạ cũng không ở lại lâu.
An Tri Nhân gọi cô lại ở cửa, bảo Trịnh Tố Xuân dắt con đứng chờ một lát, anh chạy lon ton đến bên cạnh Tri Hạ:
“Chuyện làm ăn trong cửa hàng của lão tứ là em vực dậy à?"
Anh và Hồ Chu cũng từng tiếp xúc, đó là một người đáng tin cậy.
Tri Hạ cũng không phủ nhận:
“Kiếm chút tiền tiêu vặt, anh hai nếu có nhu cầu có thể tìm em."
“Được, hôm nào đưa chị dâu hai của em qua xem thử."
An Tri Nhân không yên tâm dặn dò cô:
“Nhưng vẫn phải cẩn thận một chút, bây giờ là không có ai báo cáo nên không ai quản, ngộ nhỡ có người giở trò xấu thì rất nguy hiểm đấy."
Tri Hạ gật đầu:
“Cảm ơn anh hai đã nhắc nhở, em biết rồi."
Sau khi về nhà cô nghiêm túc suy ngẫm lời của An Tri Nhân, cảm thấy vấn đề an toàn đúng là một vấn đề lớn.
Chỗ đó cả ngày người qua kẻ lại, có cẩn thận đến mấy cũng không tránh khỏi những kẻ có tâm địa xấu.
Tri Hạ và Hồ Chu đã nghiêm túc thảo luận vấn đề này và bàn bạc cách đối phó.
Thời gian hai tháng, số tiền đến tay Tri Hạ đã có tám mươi ngàn, còn Hồ Chu kiếm được bao nhiêu cô chưa từng hỏi qua, nhưng ít nhất cũng phải có hai ba mươi ngàn lót túi.
Rõ ràng là so với trước đây, trạng thái đã khác hẳn.
Vào ngày khai giảng, Tri Hạ và Quách Mạt Mạt cùng đi trên đường, đột nhiên phát hiện khu vực cổng trường náo nhiệt hơn hẳn, xuất hiện mấy chiếc xe đẩy tự chế.
Mùi thơm của thịt viên chiên xộc tới, kích thích khứu giác của Bình An.
Thằng bé đưa tay vỗ vỗ vai Quách Mạt Mạt, há miệng phát ra tiếng “a a", chỉ là giọng hơi khàn đến mức ch.ói tai.
Đây là tình trạng mới xảy ra thời gian gần đây, vốn dĩ là không phát ra được chút âm thanh nào, bỗng dưng một ngày, thằng bé đang chơi đùa thì phát ra một tiếng “a".
Nhưng cho dù chỉ là như vậy, Quách Mạt Mạt cũng đã rất vui mừng rồi.
Đưa Bình An cho Tri Hạ:
“Thím nhỏ, thím bế giúp cháu một lát, Bình An muốn ăn thịt viên, cháu đi mua cho em một ít."
“Để thím đi cho, hai mẹ con cứ đứng đây chờ."
Tri Hạ đi tới, mua 5 hào thịt viên, tốn hai lạng phiếu lương thực, chủ quán dùng giấy dầu gấp thành một cái ống giấy, đựng cho cô hai ống giấy.
Về đưa cho Quách Mạt Mạt một phần, Tri Hạ tự mình lấy một cái bỏ vào miệng, thịt viên chiên vừa mới ra lò thơm ngon giòn rụm, hương vị cũng vừa vặn.
Bình An được ăn thịt viên, cũng để lộ nụ cười tươi rói.
Sau khi đăng ký kết thúc, Quách Mạt Mạt đột nhiên muốn đi vệ sinh, Tri Hạ bèn dắt Bình An ngồi bên bồn hoa trong sân trường đợi cô.
Sau khi đã thỏa mãn cơn thèm lúc đầu, Bình An đã ăn lửng dạ, tốc độ cũng bắt đầu chậm lại.
Đợi Quách Mạt Mạt trở về, Tri Hạ móc từ trong túi ra một lọ thu-ốc, thân lọ màu xanh ngọc bích, chất ngọc thượng hạng.
Tri Hạ không phải chưa từng nghĩ đến việc đổi lọ, nhưng chỉ có như vậy mới giữ được d.ư.ợ.c hiệu tốt nhất.
“Thu-ốc của Bình An uống gần hết rồi nhỉ, đây là đợt mới về đấy."
Tri Hạ đưa cho cô.
Quách Mạt Mạt cũng không khách khí, đón lấy nói:
“Cảm ơn thím nhỏ, mấy năm nay nhờ có mọi người giúp cháu, nếu không cháu thật sự không biết phải làm sao nữa."
“Chẳng phải là việc nên làm sao, Bình An cũng phải gọi thím một tiếng bà ba đấy."
Tri Hạ nói:
“Cháu cũng nghĩ thoáng ra, thím thấy từ sau khi uống thu-ốc này, cơ thể nhóc con đã cứng cáp hơn nhiều rồi đấy, vả lại còn phát ra được âm thanh nữa, cố gắng kiên trì thêm chút nữa, biết đâu sẽ nhanh ch.óng trở lại như một đứa trẻ bình thường thôi."
Loại thu-ốc này là do chị Thần Y chế chế ra, đặc biệt nhắm vào loại thu-ốc bổ cho trẻ sinh non, từ sau khi Tri Hạ nói với chị về tình trạng của Bình An, chị vẫn luôn trong quá trình nghiên cứu, hiện tại đây là loại có hiệu quả rõ rệt nhất.
Vì việc này, chị còn đặc biệt tìm một đứa trẻ có tình trạng tương tự để nghiên cứu, cũng tốn không ít công sức.
Quách Mạt Mạt nhìn con trai đã không cần người đỡ cũng có thể tự mình đứng bên bồn hoa, đỏ hoe mắt cười nói:
“Thật hy vọng ngày đó có thể sớm đến, cũng là do người mẹ này không có bản lĩnh, để con sinh ra đã phải chịu khổ thế này."
“Đừng nghĩ nhiều nữa, thím thấy bên ngoài náo nhiệt lắm, chúng ta cũng ra ngoài dạo một lát rồi hẵng về nhà."
Tri Hạ đề nghị.
Quách Mạt Mạt đi theo bước chân của cô:
“Được ạ, lọ thu-ốc lần trước vẫn còn hai liều nữa, đợi uống hết cháu sẽ trả lại lọ thu-ốc cho thím."
Cô mặc dù không hiểu những thứ này, nhưng cảm giác cầm chiếc lọ ngọc đó trong tay vẫn có thể phân biệt được.
Tri Hạ gật đầu, hai người cùng nhau đi ra ngoài.
Vương Lệ đột nhiên từ một bên nhảy ra:
“An Tri Hạ, cậu cũng thật là không biết điều, cũng không biết đợi tớ một lát, tớ đã tìm cậu mãi đấy."
Tri Hạ vội vàng mỉm cười giải thích với cô, đội ngũ ra cửa từ hai người biến thành ba người, lại hùng hậu thêm một chút.
Cô phát hiện ra, trong trường có rất nhiều người đã mặc quần áo mới, vải vóc hơi giống lô hàng cô lấy ra từ không gian, bao gồm cả chiếc áo Vương Lệ đang mặc trên người.
Qua một hồi dò hỏi, kết quả đúng là như vậy thật.
Dạo một vòng rồi về, thời gian đã quá nửa buổi chiều.
Vừa bước vào cửa đã nghe chị Trương nói:
“Tri Hạ, cậu Hồ lại đến rồi, đang ở hậu viện giúp hái táo đấy."
Vốn dĩ bảo anh ra phòng khách đợi, nhưng anh ngồi không yên, vừa vặn Tiểu Lục và mấy đứa nhỏ đang cầm gậy đập táo phía sau, anh bèn dắt theo con gái cũng chạy qua đó luôn.
Thời gian này, Hồ Chu thường xuyên dắt con gái qua đây, chị Trương cũng đã quen biết anh rồi.
“Vậy em ra hậu viện xem sao."
Tri Hạ đặt cặp sách xuống, đi ra hậu viện.
