Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 235

Cập nhật lúc: 25/04/2026 15:23

“Cháu ấy à, chỉ giỏi nói đỡ cho nó.”

Bà cụ nói:

“Bộ ngọc trai này thực sự rất tốt, kỹ thuật chế tác cũng hợp với những người trẻ tuổi như các cháu, đúng rồi, bản thân cháu còn không?”

“Vẫn còn ạ, cháu còn chuẩn bị cả vòng tay cho Uyển Tình nữa.”

“Vậy thì tốt.”

Bà cụ lúc này mới yên tâm nhận lấy.

Tri Hạ giúp trang hoàng nhà cửa xong xuôi mới quay về nhà mình.

Bùi Cảnh ngày mai dự đám cưới xong buổi chiều là phải đi luôn, tranh thủ thời gian này, Tri Hạ còn phải lấy lương thực ra cho anh.

Anh đã sớm tìm được nơi cất giữ lương thực, là trong một nhà kho lớn ở ngoại ô thành phố, nhà kho tuy không nhỏ nhưng mười vạn cân bột ngô và mười vạn cân bột khoai lang vẫn xếp đầy ắp cả kho.

“Hiện giờ thời tiết vẫn chưa lạnh lắm, bông vải chưa cần gấp, chẳng phải em nói đang bán lương thực ra ngoài sao?

Có thể tạm thời đổi thành bán bông vải, từ sau khi Cẩm Thành bị thiên tai, chợ đen có không ít đồ lưu thông về phía này rồi, lúc này chỉ cần đừng quá nổi bật thì sẽ không có ai đi tính toán đâu.”

“Được, vậy nghe theo anh.”

Tri Hạ cảm thấy cô không phải đang trục lợi từ thiên tai, vì ngoài cô ra cũng chẳng ai có thể ép giá xuống thấp như vậy được.

Mười vạn cân bột ngô và bột khoai lang đều đã được gia công xong, để phù hợp với tiêu chuẩn thời đại này, bột ngô không dám xay quá mịn, còn trộn thêm một ít vỏ cám bên ngoài.

Bột ngô tính theo giá một hào tám một cân, bột khoai lang năm hào năm, tổng giá trị là bảy vạn ba, còn nhiều hơn cả số tiền Tri Hạ và Hồ Chu kiếm được trong thời gian này cộng lại, hơn nữa cô đưa số lượng chắc chắn là dư ra.

Tuy đồ đã giao rồi nhưng tiền hàng thì phải đợi một thời gian mới thanh toán xong được.

Theo tình hình thực tế mà nói, họ còn chưa xuất phát đi thu mua nữa, nên vẫn phải mang một ít đồ về làm màu tượng trưng thì cấp trên mới cấp kinh phí được.

Vốn dĩ chuyện này cũng không đến lượt Bùi Cảnh đi làm, nhưng ai cũng biết chuyện này rất khó mà lại đang cấp bách, người bằng lòng làm việc vất vả mà không có lợi lộc gì thì hoàn toàn không có, lúc này anh bằng lòng đứng ra, rất nhiều người cầu còn không được.

Đợi Tri Hạ quay về, An Tri Ngang cũng đã trở về rồi.

Ngày mai là đám cưới, bà cụ bảo anh tối nay phải về, không thể cứ ở lì nhà họ Tô mãi được.

An Tri Ngang vẫn còn chút không vui, nhưng vẫn phải nghe lời.

Ở cửa, anh gọi lớn:

“Tri Hạ, em ra đây trước đi.”

Tri Hạ cứ ngỡ anh có chuyện gì, kết quả vừa ra tới nơi đã nghe thấy anh ôm chiếc hộp gỗ cô mang sang thao thao bất tuyệt:

“Con bé này, có phải định khách sáo với anh không, anh chẳng qua chỉ cho em chút tiền tiêu vặt thôi mà, còn nhất định phải trả lại cho anh, em còn coi anh là anh trai nữa không?

Đồ bà nội cho em thì em cứ giữ lấy là được, chị dâu tứ của em không thiếu những thứ này, chị ấy cũng không phải người hẹp hòi như vậy, chuyện tiền nong anh đã nói với chị ấy rồi, chị ấy không có ý kiến gì đâu, nếu chị ấy thực sự hẹp hòi như vậy thì anh tư của em mới không thèm chị ấy đâu, em cũng đừng để bụng nữa, biết không?”

“Anh tư, anh nói như vậy là không đúng rồi.”

Anh thương mình như vậy, Tri Hạ đương nhiên cũng sẽ nghĩ cho anh:

“Anh và chị dâu tứ mới là người một nhà, sau này chung sống dù gặp chuyện gì cũng phải bàn bạc với nhau, không thể cứ thích gì làm nấy như trước đây được nữa, em hy vọng anh tư của em là một người có trách nhiệm, phải yêu thương gia đình mình, cũng phải yêu thương vợ mình, anh phải thương chị dâu tứ nhiều hơn, sau này còn phải làm một người chồng tốt và một người cha tốt nữa... bao gồm cả tiền bạc của anh, sau này cũng không còn là của riêng anh nữa mà là của hai người, nên anh không thể một mình tự ý quyết định được.”

Tình cảm con người đều là từ hai phía, họ mới là những người sẽ đồng hành cùng nhau cả đời, phải thấu hiểu và yêu thương lẫn nhau thì mới có thể bền lâu được.

Tri Hạ không muốn người anh trai cô yêu quý nhất sau này hôn nhân không hạnh phúc, mà nguyên nhân lại là vì quá thương cô mà bỏ bê gia đình riêng, cô cũng không muốn làm một cô em chồng đáng ghét.

Chính vì cô cũng thương anh tư nên cũng sẽ cố gắng chung sống hòa thuận với chị dâu tứ, như vậy tất cả mọi người đều tốt đẹp.

“Em gái của anh đúng là trưởng thành rồi, còn giỏi hơn cả anh tư nữa.”

An Tri Ngang rất nhẹ lòng nhưng cũng thấy xót xa.

Anh thà rằng cô có thể tùy hứng một chút như Bùi Song Song, chứ không phải lúc nào cũng ra vẻ hiểu chuyện thế này, anh thấy đau lòng.

Nhà họ Tô, cụ Tô vừa uống thu-ốc xong đi ngủ.

Vì cụ ở tầng một nên An Tri Ngang sợ tiếng động quá lớn sẽ làm cụ thức giấc, chỉ có thể khom người đi lên lầu.

Đợi lên đến lầu mới cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn một chút.

Giờ giấc của Tô Dĩnh rất quy củ, lúc này vẫn còn sớm, cô đang ở trong thư phòng cầm giấy b-út thiết kế trang phục.

Có những người thiên sinh đã có thiên phú, mỗi khi có linh cảm cô đều có thể nhanh ch.óng dùng b-út phác thảo ra hình vẽ trên giấy, sau đó sửa đi sửa lại biến thành mấy bản vẽ thiết kế khác nhau.

“Ngày mai là đám cưới rồi, sao anh lại chạy sang đây?”

Giọng nói thanh lãnh của Tô Dĩnh khi nhận ra là An Tri Ngang liền trở nên mềm mại:

“Anh mau về nhà họ An đi, nếu không ông bà nội lại trách em không biết lễ nghĩa mất.”

Theo quy tắc, vốn dĩ trước đám cưới họ không được ở bên nhau, nhưng anh cứ nhất quyết quấn lấy cô, Tô Dĩnh cũng chẳng còn cách nào.

Nhưng dù thế nào đi nữa, hôm nay anh cũng không thể ở lại được.

An Tri Ngang đặt chiếc hộp trong tay xuống trước mắt cô:

“Anh là đặc biệt tới tặng đồ cho em đấy, mau xem có thích không?”

“Cái gì vậy?”

Tô Dĩnh ngạc nhiên mở hộp ra, đôi mắt tức khắc sáng bừng lên:

“Ngọc trai đẹp quá, là anh đặc biệt tặng em sao?”

“Không phải anh tặng đâu, là Tri Hạ tặng đấy, quà cưới cho chúng ta.”

Tuy không phải mình chuẩn bị nhưng An Tri Ngang vẫn rất tự hào, ghé vào tai Tô Dĩnh nói:

“Nói nhỏ cho em biết nhé, chị dâu cả và chị dâu hai đều không có đâu, Tri Hạ nhà chúng ta thích nhất chính là người anh tư này rồi, các anh trai khác đều không sánh bằng, nên các chị dâu khác cũng không sánh bằng người chị dâu tứ là em đâu.”

Tô Dĩnh lại hiểu ý của Tri Hạ, ước chừng vẫn là vì số tiền mà An Tri Ngang không chịu lấy kia, cô ấy sợ trong lòng mình không vui, lại sợ nhất quyết đưa tiền thì lại thấy khách sáo, nên mới bù đắp ở những chỗ khác.

Phải nói rằng, vẫn là phụ nữ hiểu phụ nữ nhất.

“Em gái có tấm lòng như vậy là tốt rồi, chúng ta làm anh chị cũng không thể để em ấy chịu thiệt, bộ ngọc trai này nhìn qua đã biết là hàng quý hiếm rồi, em cũng không thể chiếm hời như vậy được, chỗ em cũng có một số món đồ không tệ, hôm nào rảnh rỗi xem có cái nào hợp với em ấy không.”

Tô Dĩnh chưa bao giờ là người thiển cận, cô thừa kế cả gia nghiệp nhà họ Tô, tuy không giàu có bằng nhà họ An nhưng nhà họ An hiện giờ lại chia làm bốn phần, còn nhà họ Tô chỉ có mình cô thôi.

Vì vậy, Tô Dĩnh vẫn rất có tự tin.

“Thế thì cũng không cần quá câu nệ đâu, tấm lòng của em gái thì chúng ta cứ nhận lấy là được.”

An Tri Ngang kéo người vào lòng mình, vừa nghĩ tới lát nữa phải về ngủ một mình là trong lòng lại thấy bứt rứt:

“Vợ à, anh thật may mắn, có người vợ tốt như em, lại có cô em gái tốt như Tri Hạ nữa, Tri Hạ vừa mới nói với anh đấy, bảo anh nhất định phải thương yêu em, làm một người chồng tốt, một người cha tốt...”

Mặt Tô Dĩnh đỏ ửng:

“Em ấy có thể nói ra những lời như vậy, chứng tỏ là thật lòng lo lắng cho anh đấy, An Tri Ngang, anh nói làm em cũng thấy ghen tị với anh rồi đây này.”

“Em không cần ghen tị với anh đâu, em xem, em gả cho anh rồi thì em gái anh cũng là em gái em, sau này em gả cho người đàn ông tốt như anh, lại có cô em gái tốt như vậy, có phải cảm thấy mình đã hời to rồi không?”

“Phải phải phải, em chắc chắn là kiếp trước tích đức lớn lắm thì kiếp này mới gặp được người đàn ông tốt như anh, còn có cô em gái tốt như vậy nữa.”

Tô Dĩnh bất đắc dĩ nói:

“Thật chưa thấy ai tự khen mình như anh cả, chẳng biết xấu hổ chút nào.”

Nói Tô Dĩnh có ghen tị với Tri Hạ không thì chắc chắn là có một chút.

Bởi vì qua mấy ngày chung sống, số lần Tri Hạ xuất hiện trong miệng An Tri Ngang nhiều hơn bất kỳ ai khác.

Nhưng sau ngày hôm nay, cô ấy có thể nói ra những lời bảo An Tri Ngang phải yêu thương cô, Tô Dĩnh liền không ghen tị nữa.

Cô còn thấy rất may mắn.

May mắn là người đàn ông của cô có một cô em gái tốt như vậy, sau này cũng sẽ trở thành em gái của cô.

Trong những năm tháng dài đằng đẵng sau này, có một người có thể thật tâm thật ý lo lắng cho bạn, đó là điều may mắn lớn nhất trong đời.

Tiếng pháo nổ đì đùng nổ vang, theo tiếng lũ trẻ xôn xao bảo tân nương tới rồi, Tô Dĩnh trong bộ đồ đỏ được An Tri Ngang đón vào cửa.

Hai người đứng bên nhau, chú rể vóc dáng cao lớn vững chãi, cô dâu dịu dàng tuyệt mỹ, đẹp như một bức tranh.

Bà cụ ghé sát Tri Hạ:

“Tiểu Lục đâu, bảo nó vào phòng tân hôn để Tô Dĩnh bế nó đừng buông tay, xem đám bạn bè xấu của anh tư cháu kìa, lát nữa vạn nhất náo loạn lên lại xảy ra chuyện.”

Người ta bảo đám cưới ba ngày không phân lớn nhỏ, náo tân hôn là phong tục để lại từ lâu rồi.

Bạn bè của An Tri Ngang lại nhiều, vốn định tổ chức đơn giản thôi, kết quả chỉ riêng bạn bè của anh đã chiếm mất ba bàn.

Giờ ăn tiệc vẫn chưa thịnh hành kiểu cả nhà đi theo, nếu không phải người thân thiết thì một nhà cũng chỉ cử một đại diện thôi.

Bạn bè anh tới toàn là những người đàn ông vạm vỡ, không ít người đều là đội viên cũ do Lưu Quân dẫn dắt, náo loạn lên thì hung hăng lắm.

Tri Hạ vội vàng đi tìm Tiểu Lục, tìm một vòng cũng không thấy người đâu, không biết chạy đi đâu mất rồi.

Vừa hay, Hồ Chu đang dắt con gái không đi xem náo nhiệt, Tri Hạ liền đi hỏi Hồ Chu:

“Hồ Chu, cho con gái anh để chị dâu tứ của tôi bế một lúc nhé?”

Đều là người từng trải nên Hồ Chu hiểu ngay ý là gì, nói rõ với con gái, còn không quên trêu chọc:

“Đừng quên bảo anh tư cô lì xì cho con gái tôi một bao lì xì lớn đấy, cái ơn này không thể giúp không được đâu.”

“Cái này anh phải tự mình đi mà nói, tôi không mở miệng nổi đâu.”

Cả hai đều cười.

Tri Hạ dắt Nguyệt Nha đi tới ngoài cửa phòng tân hôn liền nghe thấy tiếng hò hét ầm ĩ bên trong.

Đợi cô đi vào mới thấy sự lo lắng của bà nội hơi thừa.

Tô Dĩnh ngồi trên chiếc giường lớn màu đỏ, dưới đất là một đám đàn ông ngã nhào kêu oai oái:

“An Tri Ngang, mẹ kiếp không có ai như cậu cả, ai cưới xin mà chẳng cho náo chứ, cậu thế này cũng quá đáng rồi, cái lưng già của tôi, ái chà...”

An Tri Ngang đứng ở cuối giường, đuôi mắt khẽ liếc, mang theo một tia khinh bỉ:

“Đây không phải là lão t.ử không cho các người náo, là tự mình không có bản lĩnh thì bớt hò hét ra vẻ ta đây đi.”

Ngay từ đầu cái thằng ch.ó này là hét to nhất, đúng là mấy năm nay không có ở đây nên nó được đằng chân lân đằng đầu rồi.

Người khác anh không quản được, nhưng vợ của An Tri Ngang anh đây, có thể tùy tiện để người khác vừa hôn vừa sờ sao?

Lưu Quân ở một bên hòa giải:

“Thằng nhóc này mấy năm nay không tập luyện uổng công đâu, chúng ta không chơi lại nó được rồi, đi đi đi, ra ngoài, chúng ta gặp nhau trên bàn rượu xem bản lĩnh thật sự thế nào!”

Vẫn có người không phục nhưng do sức mạnh võ lực của An Tri Ngang quá cường hãn nên đành thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 235: Chương 235 | MonkeyD