Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 313
Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:11
“Nếu là trước đây, An Tri Hạ rất muốn giữ con gái ở bên cạnh, Uyển Tình cũng chưa từng nghĩ đến chuyện rời xa họ.”
Đột nhiên có ý nghĩ như vậy tuyệt đối không phải là hứng thú nhất thời.
“Vẫn là vì chuyện đó phải không con?”
Uyển Tình gật đầu:
“Họ đều không dám bàn tán trước mặt con nhưng con biết sau lưng họ nói gì cũng có, con không muốn thế này nữa, con muốn đổi môi trường.”
Chuyện chuyển trường cô bé cũng đã nghĩ tới nhưng đại học tốt cũng chỉ có mấy trường thôi, hơn nữa tin tức của những người trí thức là nhạy bén nhất, cô bé không muốn lại chuyển vào một môi trường như vậy nữa.
Nghe nói nước ngoài cởi mở hơn, trường Hồng Phong mỗi năm đều tuyển chọn những học sinh xuất sắc để hỗ trợ họ đi du học, rất nhiều người trong lớp đều cực kỳ quan tâm đến suất này, cô bé cũng nảy sinh ý định đó.
Hơn nữa chuyện này cũng không thể truyền ra nước ngoài được nên cũng không cần phải đối mặt với những ánh mắt dị nghị nữa.
“Chỉ cần con muốn thì mẹ sẽ ủng hộ con, nhưng chuyện này chúng ta phải bàn bạc với cha trước mới quyết định được, có được không?”
Con cái lớn rồi thì cũng phải rời xa gia đình thôi, nếu cô bé đã có ý nghĩ như vậy, gia đình lại không phải không có điều kiện thì cứ ủng hộ cô bé thôi.
Còn hơn là ở trong một môi trường u ám khiến bản thân càng thêm u uất, gồng mình lên.
“Vâng.”
Uyển Tình gật đầu đồng ý nhưng có một câu cô bé không dám nói ra miệng.
Dù kết quả bàn bạc cuối cùng của cha mẹ thế nào thì cô bé cũng đã kiên định ý định đi du học nước ngoài rồi.
Cô bé không hề ngốc, chỉ là trước nay luôn thiếu một chút ý chí cầu tiến mà thôi, mà lần này tuy là muốn dùng việc rời đi để trốn tránh một số chuyện nhưng cũng khiến cô bé kiên định lòng quyết tâm phải học tập thật tốt, nỗ lực tiến thủ.
Những người bàn tán sau lưng cô bé không phải vì cô bé sai mà chỉ vì cô bé chưa đủ xuất sắc mà thôi.
Cô bé phải đứng ở đỉnh cao để mọi người phải ngước nhìn, để khi họ nhìn thấy cô bé, cái họ nghĩ tuyệt đối không phải là những chuyện dơ bẩn lộn xộn kia mà là sự xuất sắc và năng lực của cô bé.
Người lớn luôn nói thời gian là liều thu-ốc tốt nhất để lãng quên một chuyện nhưng cô bé không nghĩ vậy.
Chuyện đã xảy ra tuy sẽ bị lãng quên theo dòng chảy của thời gian nhưng một khi có chút sai sót thì vẫn sẽ bị người ta đào lại và phê phán, bôi nhọ càng gay gắt hơn.
Cô bé phải nỗ lực để hào quang của bản thân che lấp đi những ảnh hưởng mà người khác mang lại cho mình, đó mới là cách giải quyết vấn đề tốt nhất.
Trẻ con luôn lớn lên qua việc không ngừng trải qua những trắc trở, những bông hoa được nuôi dưỡng trong l.ồ.ng kính tuy xinh đẹp yêu kiều nhưng lại không chịu nổi sương gió, tin rằng Uyển Tình sau khi trải qua trắc trở lần này cũng sẽ trở nên xuất sắc hơn khiến người ta phải ngước nhìn.
Bùi Cảnh khi nhận được điện thoại cũng không hề cảm thấy ngạc nhiên.
Anh dùng tốc độ nhanh nhất trở về nhà, hỏi Uyển Tình:
“Con chắc chắn rồi chứ?”
“Chắc chắn ạ.”
Phải hạ quyết tâm rời khỏi nhà, trong lòng Uyển Tình cũng thấy rất không nỡ nhưng chuyện lần này cũng khiến cô bé nhìn rõ, không ai có thể bảo vệ cô bé cả đời được, có những chuyện là cô bé buộc phải tự mình gánh vác:
“Cha, con sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân mình, cha cứ đồng ý với con đi, vả lại tuy con đi nước ngoài nhưng cả nhà mình vẫn có thể đoàn tụ trong không gian mà cha?”
Lời tuy nói vậy nhưng khi thực sự bận rộn lên thì ai mà còn tâm trí đoàn tụ chứ!
Giống như Thần Diệp, lần trước vẫn là An Tri Hạ đi thủ đô thăm thằng bé, hiện giờ nó đang bận rộn cùng giảng viên làm cái gì đó, An Tri Hạ cũng không đi hỏi cụ thể nhưng chỉ nhìn vẻ mặt thôi cũng có thể thấy được sự mệt mỏi của nó.
“Đã quyết định rồi thì cũng đừng chờ sự sắp xếp của trường nữa, suất của trường vốn dĩ là do mẹ con tài trợ, nếu con lại chiếm một suất thì vào lúc nhạy cảm này không biết người ta lại nói nhà mình thế nào đâu.”
Bùi Cảnh nói.
“Con cũng đã nghĩ đến vấn đề này rồi, dù sao chúng ta cũng không thiếu chút tiền đó, Uyển Tình cứ đừng chiếm suất này nữa, chúng ta tự túc đi du học cũng vậy thôi.”
Nghe ý của Bùi Cảnh là đã đồng ý rồi, An Tri Hạ mới vội vàng nói:
“Nhưng mẹ phải dặn con một chuyện, Uyển Tình à, mẹ trước nay chưa từng yêu cầu con buộc phải làm gì, hiện giờ mẹ chỉ có một yêu cầu duy nhất đối với con thôi.”
“Mẹ nói đi ạ, con nhất định sẽ nghe lời.”
Uyển Tình chìm đắm trong niềm vui sướng.
“Người ta nói phong khí nước ngoài cởi mở nhưng con tuổi còn nhỏ, chuyện yêu đương không được vội vàng, còn nữa, ở bên ngoài dù làm việc gì cũng không được bốc đồng, nếu không tiện ra vào không gian thì cứ viết một bức thư báo bình an đặt vào trong đó cũng được...”
An Tri Hạ tỉ mỉ dặn dò.
Uyển Tình cũng không thấy mất kiên nhẫn, tất cả đều đồng ý hết.
Đợi đến khi chỉ còn hai người họ, An Tri Hạ mới bỏ đi nụ cười gượng gạo trên mặt, trở nên mệt mỏi.
Bùi Cảnh tiến lại gần cô, thực ra trong lòng cũng rất bất lực.
Lỗi không phải do anh phạm phải nhưng Bùi Song Song cũng là người nhà họ Bùi, điểm Uyển Tình bị cô ta liên lụy là không thể phủ nhận.
Anh thậm chí không thể nói ra lời oán trách đối với họ, bởi vì đứng ở lập trường của anh, người anh cả giống như cha như anh của anh cũng là một người đáng thương, nhưng vợ và con gái thì lại càng vô tội hơn.
Sau khi chuyện của Bùi Song Song bị lộ ra, người bị cười nhạo đâu chỉ có mình Uyển Tình chứ, An Tri Hạ trên thương trường sợ là cũng không ít lần bị bàn tán.
Nhưng cô là một người trưởng thành rồi, khả năng chịu đựng áp lực dù sao cũng tốt hơn một chút.
Vả lại những người đó cũng chỉ dám bàn tán sau lưng mấy câu thôi, người thực sự dám nói trước mặt cô thì tạm thời vẫn chưa có ai cả.
“Anh xin lỗi.”
Bùi Cảnh cân nhắc hồi lâu, cảm thấy mình vẫn nên nói một lời xin lỗi với cô.
An Tri Hạ hiểu chuyện cười cười:
“Có phải lỗi của anh đâu, anh xin lỗi làm gì?”
Không phải lỗi của anh nhưng lại vì cả hai bên đều có tầng quan hệ là anh nên mới như vậy.
Bùi Cảnh mệt mỏi đứng dậy:
“Anh đi bệnh viện một chuyến, hỏi xem ra nước ngoài có chuyện gì cần chú ý không, đợi khi Uyển Tình chuẩn bị đi anh sẽ đưa con bé đi, lo liệu ổn thỏa bên đó rồi mới về.”
Con gái lần đầu tiên đi xa như vậy, lại không phải là người vô tâm, làm sao có thể yên tâm cho được.
“Cũng tốt, đã quyết định đi du học rồi thì nhanh ch.óng thao tác đi, cũng đỡ để con bé ở trường chịu uất ức, anh hỏi cho rõ ràng để chúng ta cũng sớm chuẩn bị, đỡ đến lúc đó lại luống cuống tay chân.”
An Tri Hạ vừa nói vừa lấy áo khoác khoác lên cho anh để anh ra ngoài.
Thời tiết đã chuyển lạnh, gió rét căm căm.
Bùi Hương dắt theo chồng và hai đứa con nhỏ đội cái lạnh sang đây, trên tay còn xách một cái giỏ:
“Thím Ba, đơn vị chúng cháu có phát lê đông và quýt, mang sang cho thím dùng thử một ít ạ.”
“Để dành cho mấy đứa nhỏ ăn không phải tốt sao, còn mang sang đây làm gì.”
An Tri Hạ trách cô ấy.
“Bọn cháu có hai người mà, mỗi người được phát hai giỏ, đủ ăn rồi ạ.”
Bùi Hương nhìn quanh một lượt hỏi:
“Chú Ba không có nhà ạ?
Chú ấy đi đâu rồi ạ?”
“Chú ấy ra ngoài rồi, tin tức của cháu đúng là nhạy bén thật.”
An Tri Hạ nhận lấy cái giỏ trên tay cô ấy đưa cho Trương tẩu, Trương tẩu mang vào nhà.
Hai nhóc tì ngọt ngào gọi bà là bà thím, An Tri Hạ vội vàng rủ chúng vào trong lấy đồ ngon cho ăn.
“Mọi người đến đúng lúc lắm, tối nay ở lại ăn cơm đi, vừa hay chú Ba cũng có nhà, lát nữa thím đi mua ít thức ăn về.”
An Tri Hạ hỏi họ.
Bùi Hương nhìn chồng mình một cái rồi trả lời:
“Vậy cháu không khách sáo đâu ạ, lát nữa cháu vào phụ làm cơm.”
Trương tẩu ở bên cạnh chen lời:
“Thôi đừng, cô cướp mất việc của tôi thì tôi làm gì đây?”
“Cháu giúp bà mà Trương thẩm, lâu lắm không gặp bà rồi, nhớ món canh chua cay bà nấu quá.”
Bùi Hương và Trương tẩu là chỗ quen biết lâu năm rồi, mở miệng là chẳng khách khí chút nào.
Trương tẩu cũng dỗ dành cô ấy:
“Được, không phải chỉ là canh thôi sao?
Lát nữa tôi nấu cho cô một bát.”
Khi An Tri Hạ đi mua thức ăn, Bùi Hương cũng muốn đi theo nhưng lại bị cô tìm một lý do để từ chối.
Đồ ăn nhà họ thường ngày đều là sản phẩm từ không gian ra, chỉ thỉnh thoảng khi bản thân quá bận rộn không thể ra ngoài thì Trương tẩu mới đi mua thức ăn.
Nếu không phải vì điều này, cô đã giao hết quyền hành mua thức ăn trong nhà cho Trương tẩu rồi, như vậy còn đỡ tốn sức hơn.
Nhưng đồ ăn từ không gian ra thực sự khác với bên ngoài, không chỉ là sự khác biệt về khẩu vị mà còn là sự chênh lệch về chất lượng.
Ngay cả Bùi Cảnh cũng nói rằng ăn cơm canh ở nhà thời gian dài đúng là rất bổ dưỡng cho cơ thể, thỉnh thoảng anh ở bên ngoài bị phơi nắng đến nứt nẻ da thịt, thông thường mà nói thì phải mất từ 1 đến 2 tháng mới hồi phục được, nhưng chỉ cần về nhà vài ngày là vùng da bị nứt nẻ sẽ chuyển biến tốt hơn.
An Tri Hạ đi dạo một vòng rồi mới về, khi về đến nhà thì Bùi Cảnh đã có mặt ở nhà rồi.
Trương tẩu lại đón lấy túi thức ăn, còn cảm thán một câu:
“Cứ cảm thấy lần nào cô mua thức ăn về cũng tươi hơn tôi mua, rõ ràng tôi cũng đều chọn những thứ tốt nhất để mua đấy chứ, còn thịt cũng tươi nữa.”
An Tri Hạ ứng phó:
“Trương tẩu đừng có đùa nữa, chúng ta đều mua ở phố chợ rau cả mà, chắc là vận may của em tốt hơn chị thôi, lần nào đi cũng vừa hay có người mang rau tươi đến bán ấy.”
“Thôi bỏ đi, tôi đi nấu cơm đây, mọi người vào phòng nói chuyện đi.”
Bùi Hương vốn định vào bếp phụ một tay nhưng lại bị Trương tẩu từ chối.
Hai người đi đến phòng khách thì thấy Bùi Cảnh đã cùng chồng Bùi Hương trò chuyện rồi.
Từ nội dung cuộc trò chuyện, An Tri Hạ ngạc nhiên hỏi cô ấy:
“Mọi người cũng định rời khỏi Cẩm Thành sao?”
Sở dĩ dùng từ “cũng” này là bởi vì điều đó chứng tỏ họ chắc chắn không phải là người đầu tiên.
Bùi Hương còn tưởng bà đang nói đến Bùi Song Song, ngay lập tức lộ ra vẻ mặt như bị làm cho kinh tởm, nói:
“Chẳng phải đều do Bùi Song Song hại sao, một con sâu làm rầu nồi canh, vốn dĩ năm nay cháu đã được bình xét thăng chức rồi, sau này có thể dẫn dắt sinh viên, nhưng bị làm cho thế này, đúng là trở thành trò cười cho cả đoàn văn công, còn có mấy kẻ tay chân không sạch sẽ...”
Bùi Hương vừa nói vừa thấy ghê tởm, cảm xúc bực bội không thể kìm nén được.
An Tri Hạ vỗ vỗ cánh tay cô ấy để an ủi rồi mới hỏi:
“Có người giở trò với cháu à?”
“Chẳng phải sao, tối hôm qua...”
Nói đến đây Bùi Hương vẫn còn thấy sợ hãi:
“Cũng may thời gian này anh ấy không đi cùng thì cũng là đến đón cháu, nếu không hậu quả cháu thực sự không dám tưởng tượng.
Vốn dĩ chúng cháu đã bàn bạc với cha mẹ rồi, chị cháu ở xa chẳng biết khi nào mới về được, nhà anh ấy anh em đông cũng chẳng thiếu mình anh ấy, chúng cháu định ở lại Cẩm Thành để phụng dưỡng cha mẹ cháu, kết quả bị làm cho thế này, sự nghiệp thì bị liên lụy, lại còn có mấy kẻ không ra gì đến làm nhục, cháu thực sự sợ rồi...”
Bùi Hương cũng đã bàn bạc với người nhà mất nhiều ngày mới đưa ra quyết định, nếu không đi ra ngoài tránh gió thì cô ấy sẽ bị những lời đàm tiếu của người đời giày vò đến ch-ết mất.
Chính vì phòng nhị không có con trai nên Bùi Hương từ nhỏ đã có tính cách mạnh mẽ, hoàn toàn không thể chịu đựng nổi chuyện này, chỉ tính riêng ở đoàn văn công thôi cô ấy đã cãi nhau với người ta mấy lần rồi.
