Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 324

Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:12

“Lòng người vốn dĩ là một cái hang không đáy, gặp phải người không biết thỏa mãn thì lấp bao nhiêu cũng không đủ.”

Về điểm này, An Kính Chi nhìn nhận vẫn rất thoáng.

Không khuyên được Chu Nam, ông dứt khoát cũng coi như không thấy, bản thân bà là người lao tâm lao lực còn chẳng chê mệt, ông còn có thể nói gì đây?

Thực ra bản thân ông là một người khá hướng tới sự tự do, cũng rất phiền lòng khi bị cuốn vào mớ mâu thuẫn hỗn độn này.

Về điểm này, An Tri Hiền và ông rất giống nhau.

Điểm khác biệt nằm ở chỗ, An Kính Chi năm xưa bị ông cụ ép buộc phải kết hôn, sau khi kết hôn Chu Nam lại khá biết điều, cứ thế tạm bợ qua hết hơn nửa đời người.

Còn An Tri Hiền nhìn thấu mâu thuẫn giữa anh chị dâu, cũng như sự bất đồng giữa cha mẹ, cho nên về phương diện hôn nhân đặc biệt kiên định, một lòng một dạ chính là không chịu kết hôn, bất kể ai nói gì cũng không nghe.

Anh cảm thấy một mình tự do hơn, cũng không cần gánh vác trách nhiệm gì, cho dù sau này già đi cô độc không nơi nương tựa, ít ra lúc trẻ anh được tự do tự tại, chuyện lúc già cũng không buồn nghĩ tới nữa.

Huống hồ, cháu trai cháu gái của anh một đống, chỉ riêng Tri Hạ đã sinh sáu đứa, tuy không phải mình sinh ra nhưng đều là chí thân có quan hệ huyết thống, thế nào cũng không đến mức ch-ết rồi không có ai thu dọn xác chứ?

“Vừa nói đến là ông lại thế này, chia nhà..."

Vốn dĩ không chịu ở riêng là vì lo lắng Liễu Linh một mình nuôi con không an toàn, còn nữa chính là Tam nhi vẫn chưa kết hôn, không thể đuổi nó ra ngoài một mình, trong nhà không có ai, đợi đến khi về nhà đến một miếng cơm nóng cũng không được ăn.

Nhưng bây giờ, Văn Thanh nhà anh cả đã mười tám mười chín tuổi rồi, cũng đã sớm trưởng thành thành một trang nam t.ử hán, vả lại cậu cũng không giống như Thần Diệp đi nơi khác, phương diện an toàn dường như không còn phải lo lắng nữa.

Còn Tam nhi, nhìn giọng điệu hôm nay nói chuyện, trực tiếp chốt bằng miệng mua nhà của Tri Hạ, 50 vạn đấy, tiêu tiền mà mắt không thèm chớp lấy một cái, ước chừng đợi trang trí xong cũng sẽ không quay về đây ở nữa.

Tính cách thằng nhóc này vốn thanh lãnh, kể từ sau khi Nhị nhi đi rồi, là chẳng ai quản nổi nó nữa, nói nhiều là nó phiền, dứt khoát đến cả nhà cũng không về, có thể làm người ta tức ch-ết.

“Tam nhi bình thường đã chẳng mấy khi về, vợ chồng Nhị nhi lại càng là hai năm rồi không về, bây giờ ở cùng chúng ta cũng chỉ có Liễu Linh và anh em Văn Thanh, bà nói xem cái nhà này chia thế nào?

Liễu Linh vốn chưa từng có ý định dọn ra ngoài, chỉ cần ở chung một chỗ, chúng ta cũng không thể nhìn ba mẹ con nó mà không hỏi han gì chứ?"

Cho nên, chỉ cần chuyện ăn uống vẫn còn ở chung một chỗ thì đã định sẵn là không chia ra được.

An Kính Chi thấy bà lần này thực sự động tâm tư chia nhà, vội vàng rèn sắt khi còn nóng, nói:

“Vậy thì chia hai căn nhà này ra, hai ta dẫn theo mẹ dời qua bên kia, kết cấu của hai căn nhà thực ra cũng tương đương nhau, căn nhà này thuộc về anh cả và anh hai, hai đứa nó ai muốn lấy thì theo giá thị trường mà bù tiền cho đứa kia, nếu đều không muốn lấy thì đem nhà bán đi rồi chia tiền cho chúng, chỗ ở sau này để chúng tự mình sắp xếp.

Căn nhà bên kia thuộc về Tam nhi và Tứ nhi, Tam nhi chưa có vợ nó tự mình làm chủ, vợ Tứ nhi cũng không phải hạng người nhỏ nhen, nhà chúng ta ở chúng nó cũng sẽ không có ý kiến."

Trên thực tế, căn nhà bên này so với dãy lầu mới xây bên phía Tri Hạ thực sự không thể so bì được, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhà họ An diện tích chiếm đất coi như là lớn, theo thị giá hiện nay cũng chỉ đáng giá tầm sáu bảy nghìn tệ mà thôi, dù sao đều là nhà cũ rồi, chỉ riêng việc bảo trì hằng năm cũng tốn không ít công sức.

Lúc chia gia sản cho con trai, không ai rõ hơn An Kính Chi việc chúng có bao nhiêu tiền, chỉ riêng vàng đã không phải là số ít, huống hồ còn có đồ cổ ngọc thạch các loại.

Tam nhi có thể bỏ ra 50 vạn mà mắt không chớp lấy một cái, ba đứa con trai còn lại trong tay cũng sẽ không thiếu tiền, An Kính Chi ước chừng anh cả là chưa từng nói với Liễu Linh về con số cụ thể, nếu không Liễu Linh cũng không nhỏ nhen mà tính toán chút ít này.

Anh cả ở điểm này rất giống ông, Chu Nam cũng phải đến khi thời cuộc mở cửa mới biết trong nhà giấu không ít gia sản, trước đó cũng chỉ nghĩ hoàn cảnh nhà mình tốt hơn người khác một chút mà thôi.

Nhưng Chu Nam và Liễu Linh vẫn có điểm khác biệt, dù sao cũng phân biệt được ai thân cận hơn.

Bà cả đời này một lòng vì con trai mình, đối với nhà họ Chu có giúp đỡ nhưng vẫn nằm trong phạm vi ông có thể chịu đựng được, vả lại mỗi lần đều sẽ trưng cầu ý kiến của ông, ba đồng năm đồng chút tiền lẻ ông cũng không bủn bỉm đến thế.

Nhưng Liễu Linh tin tưởng nhà họ Liễu hơn là nhà họ An, điểm này khiến An Kính Chi có chút không hài lòng.

Nhà họ Liễu là gia đình t.ử tế, đối với Liễu Linh là đứa con gái đã gả đi cũng coi như yêu thương, nhưng trong nhà bà còn có hai đứa con trai nữa mà, cây trâm trên đầu hai cô con dâu nhà họ Liễu là đồ từ nhà mình ra, An Kính Chi vẫn nhận ra được.

Dù nói đồ đạc chia cho con trai rồi, xử lý thế nào là chuyện của chúng, nhưng chẳng ai thích một cô con dâu quá mức trợ cấp cho nhà đẻ.

Huống hồ, những thứ có thể được giữ lại trong thời buổi hỗn loạn năm xưa, ngay cả khi chỉ là một vài món đồ trang sức của nữ nhi thì mỗi một món đều là trân phẩm.

Thời loạn vàng bạc, thời thịnh đồ cổ.

Giá trị hiện tại của những thứ này tạm thời không bàn tới, nhưng rất có ý nghĩa sưu tầm, sau này cũng sẽ chỉ ngày càng đáng giá hơn.

May mà anh cả còn có chút tâm nhãn, phần lớn đồ đạc vẫn đang được bảo quản dưới hầm ở căn nhà cũ bên kia, số đưa cho Liễu Linh tổng cộng cũng chẳng được mấy món, An Kính Chi cũng không tính toán nữa.

Chu Nam suy nghĩ nửa ngày, vẫn lo lắng:

“Vậy ông nói xem, chúng ta làm thế nào để mở lời với Liễu Linh về chuyện này?"

Đừng nhìn bà hầu hạ bấy nhiêu năm, nói không chừng một câu nói không chuẩn, công lao bấy nhiêu năm đều tiêu tan, ngược lại còn phải chịu oán trách.

Chu Nam vốn là tính cách nhu nhược, phàm là chuyện gì nhịn được đều muốn nhịn một chút, rất dễ tự mình nội hao, ngược lại làm cho người khác được nước lấn tới.

“Nói với anh cả, chuyện của mỗi nhà để mỗi nhà tự mình giải quyết, nuôi chúng bấy nhiêu năm rồi, chẳng có lý gì lại nuôi ra lỗi được."

So với bà, An Kính Chi vốn dĩ là người nói một là một, sẽ không thèm quản con trai đi giải quyết thế nào.

Cũng may anh cả thường xuyên không có nhà, ông làm bố chồng cũng không tiện nói gì.

Nếu không thì hạng người như Liễu Linh, sớm đã bị đuổi ra ngoài rồi.

Thử nghĩ xem trước đây, Liễu Linh nào dám nhiều chuyện như vậy, chẳng phải đều là mấy năm nay chiều hư mà ra sao?

Cậy vào con cái lớn rồi, ngày càng quá quắt.

Chỉ riêng cảnh tượng hôm nay thôi, đã làm cho trong lòng An Kính Chi rất không thoải mái.

Ông và Chu Nam còn ở đây mà, chị ta làm con dâu mà đã dám bày sắc mặt với cô em chồng, vợ Tứ nhi tới lời cũng không dám nói nhiều, ai cho chị ta cái mặt mũi lớn như vậy?

Cho dù Tri Hạ đi lại thân thiết với vợ Tứ nhi, thì đó cũng là người ta tự nguyện, chứng tỏ vợ Tứ nhi là người tốt.

Bản thân chị ta suốt ngày trưng ra bộ mặt thối, chẳng lẽ còn hy vọng người ta đều tới nịnh bợ chị ta?

Nằm mơ cũng chẳng có chuyện tốt như thế.

“Vậy thì ông đi mà nói, chuyện này tôi không quản nữa, bấy nhiêu năm hầu hạ người ta như con ở, tôi cũng hầu hạ đủ lắm rồi, có thể sống ngày tháng của riêng mình tôi chẳng mong mỏi hơn ai chắc."

Cho nên nói người không được quá đáng, chẳng ai là kẻ ngốc cả, người khác không nói không đại diện cho việc không nhìn ra, đợi đến khi tình nghĩa tiêu hao đến một mức độ nhất định thì cũng chẳng còn tình nghĩa gì nữa.

Suốt dọc đường về nhà, Tri Hạ hỏi Uyển Tình:

“Có báo cho bố con biết chuyện con về chưa?"

“Vẫn chưa ạ, con sợ bố cứ nhất quyết đòi đi đón nên định bụng đợi về đến nơi rồi mới báo cho bố."

Uyển Tình cảm thấy mình đã không còn là trẻ con nữa rồi, vả lại cảnh giác của con bé rất cao, một mình đi xe cũng sẽ không có vấn đề gì, nhưng mẹ vẫn kiên trì để em trai còn nhỏ hơn con bé đi đón, luôn làm con bé có cảm giác mình dường như vẫn chưa lớn vậy.

Thực ra Tri Hạ cũng có nỗi lo riêng của mình, không phải là không lo lắng cho con trai, cũng không phải là quản lý quá mức đối với con gái, chỉ là con trai và con gái vốn dĩ không giống nhau.

Vào thời đại bây giờ, những cậu con trai mười mấy tuổi đã không còn ai đi bắt cóc nữa, mà những cô gái ở độ tuổi này lại đang rất “đắt khách", đủ loại thủ đoạn bắt cóc càng là tầng tầng lớp lớp, làm cho người ta khó lòng phòng bị, đặc biệt là tập trung ở những nơi hỗn loạn như nhà ga xe lửa.

“Gọi điện thoại cho bố con đi, về rồi thì luôn phải báo cho ông ấy một tiếng."

Tri Hạ nói.

“Vâng ạ, vậy bây giờ con đi ngay."

Uyển Tình cũng rất nhớ Bùi Cảnh, cuộc điện thoại này của con bé gọi đi, nếu không có gì ngoài ý muốn, ước chừng ngày mai là có thể thấy người rồi.

Trong đêm, hai mẹ con nằm trên cùng một chiếc giường.

Uyển Tình đột nhiên hỏi Tri Hạ:

“Mẹ, mẹ và bác dâu cả có phải cãi nhau rồi không?"

Tri Hạ sững lại, lập tức nghĩ ra, chắc là đứa trẻ cũng nhận ra vẻ mặt lạnh nhạt của Liễu Linh rồi, “Cãi nhau thì không có, nhưng thời gian này quan hệ quả thực không được như trước nữa, chúng ta bất kể thế nào đều là chuyện giữa người lớn, thế hệ nhỏ các con sau này vẫn nên thế nào thì cứ thế ấy, đừng quá để tâm chuyện này vào lòng, biết chưa?"

Văn Thanh trước đây còn thường xuyên tới nhà ở, hai đứa nhỏ cũng thường xuyên qua nhà họ An, từ khi Thần Diệp đi thủ đô cậu mới ít tới hơn, Tri Hạ cũng không muốn vì người lớn mà ảnh hưởng đến tình cảm của bọn trẻ.

“Con biết rồi ạ."

Uyển Tình nói.

Thực ra hôm nay lúc bà ngoại muốn để con bé ở lại chơi hai ngày, con bé cũng đã định đồng ý, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy bác dâu cả trưng ra bộ mặt lạnh tanh, lúc đó con bé liền thấy có gì đó không đúng, cho nên suy đi tính lại vẫn từ chối.

Lúc nhỏ cũng thường xuyên ở nhà bà ngoại, chưa từng cảm thấy có gì không ổn, nhưng lớn lên rồi mới hiểu, đó chung quy không phải là nhà của mình.

Nếu chỉ có bà cố và ông bà ngoại, con bé cũng rất sẵn lòng bầu bạn với họ, nhưng người ta hễ lớn lên là nỗi lo toan lại nhiều, con bé bắt đầu lo lắng bác dâu cả sẽ không thích nữa.

Tốc độ của An Tri Hiền thực sự nhanh ch.óng, ngày hôm sau đã xách theo một chiếc hộp qua đây.

Hộp mở ra, bên trong là những thỏi vàng được xếp ngay ngắn gọn gàng, “Em cũng biết đấy, anh ba con lương không cao, cũng chỉ có cách dùng đến tổ sản thôi, những thỏi vàng này được lấy theo tỷ giá quy đổi của ngân hàng, vừa vặn giá trị năm mươi vạn, chỗ em nếu không tiện, anh mang ra ngân hàng quy đổi rồi đưa cho em cũng được."

An Tri Hiền cảm thấy, trong tay Tri Hạ chắc chắn sẽ có tiền dư dả, mà những thỏi vàng này giữ lại sẽ tốt hơn tiền mặt, tỷ lệ tăng giá cũng cao, anh đã không nỡ mang ra ngân hàng quy đổi, dứt khoát trực tiếp mang tới luôn.

Tri Hạ lại rất kinh ngạc, “Anh ba, mua nhà chứ có phải mua bắp cải đâu, nhà anh còn chưa xem nữa, đợi đến lúc làm thủ tục sang tên đổi chủ anh đưa tiền cũng không muộn mà."

“Thì sớm muộn gì chẳng phải đưa."

An Tri Hiền cười nói:

“Em biết anh rồi đấy, hằng ngày bận tối mắt tối mũi chẳng có chút thời gian rảnh nào, đợi lúc làm thủ tục bàn giao em cứ trực tiếp liên lạc với anh là được, dù sao địa điểm anh cũng biết rồi, nhà cửa đợi khi nào anh có thời gian tự mình đi xem sau, còn về trang trí, em và Tứ nhi định trang trí thế nào thì tiện thể cũng giúp anh lo liệu trang trí luôn cho xong đi, nhà anh trang trí đơn giản phóng khoáng một chút là được, không cần quá phức tạp đâu..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.