Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 55
Cập nhật lúc: 25/04/2026 14:08
“Thực ra trong phòng cô còn chuẩn bị một ít bánh nướng giòn rụm nữa đấy, nhưng trong nhà lại không có lò nướng, cô làm sao dám để cho bà nội biết được.”
Còn về anh tư, đợi anh lên tàu phát hiện ra những thứ này, e là cũng chỉ nghĩ đó là do mình mua thôi.
Bà nội nhìn Tri Hạ nhào bột, lúc thì dùng nước ấm lúc thì dùng nước lạnh lại còn cho thêm dầu nữa, quả thực đã mở rộng tầm mắt cho bà.
Dù lúc trước ở nhà có bếp lớn thì người đầu bếp chính đó nấu ăn cũng chẳng có nhiều kiểu cách như thế này đâu phải không?
“Tri Hạ, tay nghề nấu ăn này của con là học của ai thế?"
Bà nội hỏi cô.
“Cũng chẳng học ai cả, chỉ là bình thường con tự mày mò thôi ạ."
Tri Hạ chỉ có thể lừa bà nội:
“Trước đây thường xuyên bị đói bụng, thế là lúc đói con sẽ nghĩ đến đủ loại đồ ăn ngon, rồi tự mình cũng nhẩm tính trong lòng xem làm thế nào thì ăn mới ngon."
Ánh mắt bà nội khẽ lóe lên, “Ồ."
Thực tế thì trong lòng bà có phần không tin.
Nhìn dáng vẻ thành thục này của Tri Hạ, chẳng giống người lần đầu tiên làm thứ này chút nào.
Mà điều kiện ở nông thôn thì bà biết rồi đấy, lương thực chủ yếu phần lớn đều là bột ngô, nhà họ Cao cũng không phải gia đình dư dả gì, với tư cách con người có thể làm ra hành động tráo đổi đứa trẻ của vợ chồng nhà họ Cao thì nhà họ cũng không thể ăn uống tốt được như thế này.
Có những người có thiên phú trong một số chuyện nào đó bà nội tin, nhưng thiên phú có tốt đến mấy đi nữa thì cũng không thể sinh ra đã biết một số thứ mà bà chưa từng thấy qua.
Đây cũng là lý do Tri Hạ sở hữu kho báu trong tay nhưng chưa bao giờ để lộ ra nửa điểm khác biệt trước mặt người nhà.
Giống như rất nhiều cuốn sách hậu thế viết, nữ chính lấy đồ từ chợ đen, mua đồ từ trung tâm thương mại gì đó, phần lớn đều không thực tế.
Cảnh ngộ của An gia còn chưa đến mức để con cái phải mạo hiểm đi chợ đen đâu, nơi như chợ đen không phải là không có nhưng phần lớn là những người cùng đường mới đi mạo hiểm.
Thời đại tem phiếu mua gì cũng cần phiếu, giống như lần trước đi mua cho Tri Hạ hai bộ quần áo, Chu Nam đã dồn hết phiếu vải của tất cả mọi người trong nhà lên người cô mới đủ.
Còn về việc sau này chuẩn bị của hồi môn cho Cao Mỹ Vân, e là bà ấy đã đi tìm người khác để đổi phiếu.
Nhưng bà ấy vẫn không ngờ tới tâm tư của bà nội lại nhạy cảm đến thế, chỉ từ phương pháp nấu ăn của cô thôi đã có thể đoán ra sự khác biệt.
Tri Hạ đang tráng bánh thì chị Chu mới đến, trên tay còn xách theo rau và thịt vừa mới đi mua ở trạm rau và trạm thịt về, “Ôi chao, hôm nay may mà tôi đi sớm đấy, người mua rau và mua thịt đông lắm, thế mà tôi phải xếp hàng lâu lắm mới tới lượt đấy, vội vội vàng vàng chạy qua đây chỉ sợ không kịp chuẩn bị cho Tri Ngang."
“Chị đến đúng lúc lắm, Tri Hạ sáng sớm đã dậy tráng bánh rồi này, vừa hay chị mua được thịt, lát nữa làm chút thịt sợi cuộn vào trong."
Bà nội nói.
Chị Chu thái thịt nạc thành sợi, bình thường đều là xào trực tiếp luôn, nhưng Tri Hạ lại bảo chị tẩm ướp một chút.
Còn đừng nói nữa nhé, thịt sợi đã qua tẩm ướp xào lên ăn vừa thơm vừa mềm, lại còn có một cảm giác trơn mượt khi ăn, ông nội sau khi dậy xong một hơi ăn hết hai cái bánh cuộn mới chịu thôi.
Sau khi ăn cơm xong, mọi người lại vội vội vàng vàng đi ra ngoài.
Chu Nam đang ở nhà lấy đồ cho An Tri Ngang, túi lớn túi nhỏ, bị anh chê bai là quá nhiều.
Tri Hạ cùng ông nội bà nội từ cửa đi vào, một cái nhìn đã thấy dáng vẻ mặc quân phục càng thêm phần hiên ngang vạm vỡ của An Tri Ngang.
“Anh tư, bộ đồ này của anh trông đẹp quá đi mất."
Tri Hạ vui vẻ đi vào nói:
“Sáng sớm con cùng bà nội đã chuẩn bị cho anh một ít đồ ăn rồi này, anh cầm lấy đi đường mà ăn."
Chu Nam bất đắc dĩ đi tới:
“Vậy thì vừa hay, mẹ buổi sáng lo xong cho người lớn lại lo cho trẻ nhỏ, chỉ kịp chuẩn bị cho nó được cơm của một ngày thôi, đang lo nó đi đường không đủ ăn bảo nó tự đi mua đây, nó thì hay rồi, còn chê cái này chê cái nọ nữa, cẩn thận đến lúc đi rồi mới phát hiện mình thiếu đồ mà muốn mua cũng chẳng dễ mua đâu."
Bà nội cũng khuyên:
“Lời mẹ con nói đúng đấy, đi xa thì chuẩn bị kỹ càng một chút luôn không sai đâu."
“Thế thì con cũng phải cầm cho hết chứ, túi lớn túi nhỏ thế này, con thấy mọi người định để con mệt ch-ết dọc đường hay sao?"
An Tri Ngang than thở một tiếng, nhận lấy tay nải trên tay Tri Hạ, rồi lại bắt đầu hớn hở nói:
“Nhưng mà đồ em gái chuẩn bị cho anh thì nhất định phải mang theo, mệt ch-ết cũng không được bỏ."
Bà nội mắng yêu anh một câu, nhét cho anh một xấp tiền và phiếu, rồi dặn dò anh đi rồi nhớ viết nhiều thư về, có việc gấp thì gửi điện báo gọi điện thoại.
Mắt thấy thời gian sắp tới rồi, cả gia đình mới tay xách nách mang chuẩn bị xuất phát về phía điểm tập kết.
Điểm tập kết đông nghịt người, toàn là người đi tiễn chân.
Phía phố bên kia còn khua chiêng gõ trống, đeo hoa hồng lớn khen ngợi cho mỗi thiếu niên tham gia quân ngũ.
An Tri Ngang còn có một người bạn học đi cùng anh, anh chẳng khách khí chút nào mà chia bớt hành lý của mình lên người đối phương, làm đối phương tức giận đến mức trợn mắt lườm nguýt, bảo anh quá “trọng nghĩa khí"!
Bậc bề trên của hai nhà nhìn họ đấu khẩu với nhau mà lại lấy làm vui vẻ đứng một bên cười.
Chu Nam và bà nội người một câu ta một câu dặn dò An Tri Ngang, anh lại bày ra bộ mặt khó chịu không kiên nhẫn.
Chớp lấy cơ hội, anh kéo Tri Hạ nói:
“Em gái, anh tư sắp đi rồi, đợi anh tư đến nơi đó sẽ viết thư cho em, em đừng quên viết thư trả lời anh nhé, có việc gì thì cứ nói với anh tư, anh tư không có ở đây thì em cứ đi tìm anh hai anh ba, hôm qua anh đã nói chuyện với hai anh ấy suốt hai tiếng đồng hồ rồi đấy, bảo hai anh ấy sau này phải chăm sóc em cho tốt, họ đều đã đồng ý rồi, tóm lại em đừng có khách sáo với họ là được, còn chỗ Lưu Quân anh cũng đã đ.á.n.h tiếng rồi, nhưng chỗ Lưu Quân em tốt nhất vẫn là đừng có dính líu vào, cha luôn bảo họ làm việc chẳng chính đáng gì cả, anh cũng thấy quá nguy hiểm..."
Bản thân anh lúc trước đi theo họ thì chẳng cảm thấy gì, nhưng đổi lại là em gái mình thì không được, một cô con gái mà trà trộn vào đống con trai thì chẳng khác nào ném miếng thịt vào bầy sói sao!
Nhưng nói thì vẫn phải nói một tiếng, ngộ nhỡ em gái có chuyện gì không giải quyết được thì chỗ Lưu Quân cũng coi như là một trợ lực.
Anh chê bà nội và Chu Nam quá lải nhải, luôn nói những lời vô ích, thế nhưng chẳng biết rằng bản thân mình khi đối mặt với Tri Hạ còn nói nhiều hơn cả họ nữa.
Tri Hạ lại không giống anh có vẻ mất kiên nhẫn như vậy, ngược lại cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng.
Đây chính là sự khác biệt giữa việc lớn lên trong vòng tay yêu thương và việc lớn lên trong tình trạng thiếu thốn tình thương đi, nhưng Tri Hạ bây giờ cũng có người yêu rồi, cô không còn là đứa nhỏ tội nghiệp đến ch-ết cũng không ai biết kia nữa.
“Anh tư, em đã nói với anh chưa, anh thực sự là người anh trai tốt nhất tốt nhất trên đời này rồi."
Tri Hạ cảm động ôm lấy An Tri Ngang, làm anh vui mừng khôn xiết.
“Anh tư nhớ kỹ lời này của em rồi đấy, em phải mãi mãi cảm thấy anh là người anh trai tốt nhất, sau này cũng không được thay đổi."
An Tri Ngang an ủi vỗ vỗ lưng Tri Hạ, cảm thấy mình làm vẫn chưa đủ.
Em gái tốt như vậy của anh vốn dĩ nên được người ta yêu thương, nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên mới đúng.
Tình cảm thời thiếu niên luôn chân thành nhất, đôi khi chỉ một câu nói thôi cũng có thể khắc sâu vào tâm khảm.
Tiếng tập kết vang lên phía trước, Chu Nam đỏ hoe mắt treo đồ lên người anh, bảo anh mau qua đó đi.
An Tri Ngang bước một bước lại quay đầu nhìn lại ba lần mà rời đi, ánh mắt Tri Hạ cũng luôn dõi theo bóng lưng anh.
Lần biệt ly này, ít nhất hai năm không thể gặp lại.
Tri Hạ nhét một tấm ảnh của mình vào tay nải của anh, tấm ảnh cô tự chụp, trên máy tính bảng đặc biệt chỉnh thành màu đen trắng, rồi dùng máy in in ra.
An Tri Ngang lên tàu trong đội ngũ chỉnh tề, tìm thấy chỗ ngồi của mình, cũng từ đó dấn thân vào hành trình của cuộc đời mình.
Chỉ Tri Hạ biết đây mới là con đường anh vốn dĩ nên đi mà không có bất kỳ ai ngáng đường cả, anh đã thành công trở lại quỹ đạo cuộc đời mình, sau này tiền đồ vô lượng, một vùng tươi sáng.
Tất cả đồ đạc đều được để ở nơi chuyên để hành lý, chỉ có cái tay nải Tri Hạ đưa cho anh là luôn được anh ôm trong lòng.
Bên trong còn truyền ra cảm giác ấm áp, đây là cơm nước do chính tay em gái chuẩn bị cho anh, thế nhưng bên trong còn có thứ cứng cứng như cái gậy khiến anh lấy làm lạ.
Với tâm lý tò mò mở tay nải ra, thứ đập vào mắt đầu tiên chính là tấm ảnh đó.
An Tri Ngang mỉm cười, nhét nó vào trong lòng, cảm thấy cả người đều ấm áp hẳn lên.
Bên trong có hai cái hũ không lớn lắm đựng sốt thịt và dưa chuột muối, hai hộp cơm bằng nhôm đều còn nóng, thứ dài như cái gậy trông giống như thịt khô, anh gặm một miếng phát hiện ra thế mà lại là vị thịt bò.
An Tri Ngang lập tức sáng mắt lên, đây là đồ tốt đấy nhé!
Nhưng anh lại nghĩ em gái lấy đâu ra được chỗ thịt bò khô này?
Cái này chắc là bản lĩnh của ông nội rồi, em gái không thể có con đường này được.
Nhìn số lượng này e là họ chẳng để lại chút nào mà đưa hết cho mình rồi phải không?
An Tri Ngang vừa xót xa vừa cảm động, khép tay nải lại nhìn ra ngoài cửa sổ, xe đã chuyển bánh được hồi lâu, từ lâu đã không còn nhìn thấy bóng dáng của họ nữa, chỉ có những hàng cây lướt nhanh qua cửa sổ.
Tại nhà ga, đợi đến khi hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng họ nữa bà nội mới nói:
“Chúng ta cũng mau về thôi, hôm qua lăn lộn một ngày cũng mệt lắm rồi, đều về đi thôi ai làm việc nấy."
Nói xong bà nhìn đứa chắt trong lòng Chu Nam hỏi:
“Văn Thanh về ở với cụ hai ngày được không?
Đợi hai ngày này bà nội con bận xong thì con lại về."
Văn Thanh quay đầu ôm cổ Chu Nam, Chu Nam vội vàng nói:
“Con ở nhà cũng chẳng có gì bận rộn nữa rồi.
Mẹ nếu nhớ cháu thì đợi chiều nay mẹ nó về con bảo mẹ nó dẫn qua cho mẹ xem, đứa nhỏ này vết thương trên đầu vẫn chưa khỏi, mấy ngày nay thỉnh thoảng cứ muốn đưa tay ra gãi, còn có chút quấy người nữa."
“Xem hay không không quan trọng, bà nhớ cháu sẽ tự mình qua đó, nhưng hai ngày này con phải trông nó cho kỹ vào, ngứa chứng tỏ vết thương bắt đầu lành rồi, tuyệt đối không được để nó dùng tay gãi đâu đấy."
Bà nội thở dài, đau lòng dặn dò.
Chu Nam vội vàng vâng dạ.
Tri Hạ nghĩ nghĩ, đưa thu-ốc mỡ cho Chu Nam:
“Cái này là bài thu-ốc dân gian ở nông thôn, trước đây con bị thương đều dùng cái này, có thể giảm ngứa và trị sẹo đấy, mỗi ngày bôi hai lần là được, mọi người cho Văn Thanh dùng thử xem."
Thu-ốc mỡ này là do Tri Hạ bóp ra rồi tìm một cái lọ không có nhãn mác khác để đựng, vốn dĩ định hai ngày nữa mới đưa cho Liễu Linh, không muốn để người khác biết, vì loại thu-ốc mỡ này đợi sau khi vết thương lành hẳn rồi dùng cũng không muộn.
Nhưng Văn Thanh vết thương bị ngứa, trẻ con lại không biết nặng nhẹ, ngộ nhỡ gãi vào lại càng nghiêm trọng hơn, lấy ra cho nó dùng sớm chút cũng tốt.
“Được, vậy để mẹ về cho nó dùng thử."
Chu Nam cũng không nghĩ nhiều liền nhận lấy thu-ốc bỏ vào túi áo.
Khi về đến nhà thì đã là buổi trưa rồi.
