Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 59

Cập nhật lúc: 25/04/2026 14:09

“Tri Hạ ngủ rất sớm, gần như là vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi rồi, cũng không biết họ quay về lúc nào.”

Sáng sớm hôm sau, An Kính Chi dẫn theo Chu Nam qua đây.

Tri Hạ còn khá sợ họ qua đây để chất vấn mình, may mà họ chẳng nói gì cả, An Kính Chi còn đưa cho cô 500 đồng, nói là tiền đồ cưới.

Chu Nam không biết muốn bày tỏ điều gì, còn nói với cô:

“Tri Hạ à, Mỹ Vân kết hôn mẹ mới cho nó 200 thôi, lần này của con thời gian gấp gáp quá, những món đồ lớn cũng không kịp chuẩn bị, nếu con có nhu cầu gì thì sau này bố mẹ sắm thêm cho con cũng được."

“Cảm ơn bố mẹ, tạm thời không cần đâu ạ."

Tri Hạ lễ phép cảm ơn.

Bước ra khỏi phòng Tri Hạ, An Kính Chi oán trách Chu Nam:

“Chẳng phải đã nói trước là sau này đừng có nhắc đến Mỹ Vân nữa sao, sao bà lại nhắc lại trước mặt Tri Hạ thế?"

“Cái con bé này lúc nào cũng thấy chúng ta không thương nó, tôi cũng phải nói ra cho nó biết chứ."

Chu Nam lau lau khóe mắt, nói:

“Đứa con do chính mình mang nặng đẻ đau sinh ra, sao tôi có thể không xót cho được, chỉ là đứa nhỏ này vừa về nhà đã lớn thế này rồi, trông lại có vẻ rất có chủ kiến, tôi cũng không biết phải quan tâm nó thế nào cho đúng nữa."

Mấy đứa con trai nghịch ngợm trong nhà có chuyện gì đều tự mình nói ra, tâm tư con trai cũng không tinh tế đến thế, còn Tri Hạ trông có vẻ ít nói ít rằng, thực tế lại rất khó để gần gũi.

Lời này làm An Kính Chi không biết phải tiếp thế nào.

Vì Tri Hạ không phải là không có yêu cầu, ngay từ trước khi về nhà cô đã đưa ra yêu cầu rồi.

Là họ, đã đồng ý nhưng lại không làm được, ngược lại còn cứ lần lữa mãi.

Có lẽ họ vẫn chưa rõ, tình thân vĩnh viễn không bao giờ có thể bù đắp được bằng tiền bạc.

Ngay từ lúc họ hết lần này đến lần khác lựa chọn Cao Mỹ Vân, Tri Hạ và họ đã định sẵn là sẽ sinh ra khoảng cách.

Nhìn 500 đồng trong tay, một xấp dày cộp, trông cũng khá là đáng kể đấy.

Tri Hạ cất số tiền đó cùng với số tiền ông nội cho vào một chỗ, lúc này mới chấn chỉnh lại tâm trạng của mình.

Vợ chồng An Kính Chi không vội quay về, tuy thời gian rất gấp nhưng những lễ tiết trong đó họ cũng phải cố gắng thận trọng hết mức.

Bên nhà họ Bùi mời một người mai mối qua, bên nhà họ An thì kéo bố của Liễu Linh qua, ông cụ Bùi nói ra ngoài là Bùi Cảnh gấp rút về đơn vị, cho nên đám cưới mới phải giản lược và vội vàng một chút.

Bùi Cảnh đã ở nhà cả tháng trời rồi, cưới lại là một cô gái nhỏ hơn mình một vai vế, những người ngồi đây đều là những người già đời cả rồi, thừa hiểu trong chuyện này chắc chắn phải có uẩn khúc gì đó.

Nhưng những người được mời đến đều là những người có quan hệ rất thân thiết, cũng sẽ không hỏi han lung tung.

Tri Hạ suốt quá trình đều ở trong phòng, tuy là bàn bạc chuyện cưới xin của cô, nhưng con gái phải giữ kẽ, bà cụ không cho cô lộ diện.

Cơm nước là do cô nấu, cũng may là chị dâu Chu đã rửa sạch và thái sẵn rau củ quả rồi, cô chỉ việc nấu chín là xong.

Quy tắc là như vậy, đằng trai xuống sính lễ, đằng gái cũng phải thể hiện một chút tay nghề của mình.

Bận rộn cả ngày, những người cần đi cũng đã đi hết, bà cụ bảo Tri Hạ mau vào nghỉ ngơi đi, phần còn lại cứ để chị dâu Chu và Chu Nam dọn dẹp.

Chu Nam cảm thấy bà cụ quá nuông chiều Tri Hạ rồi, nhưng miệng lại không nói gì.

Vào trong phòng, bà cụ mới nói với Tri Hạ:

“Chuyện con m.a.n.g t.h.a.i bố mẹ con đều không biết đâu, chính con cũng phải chú ý một chút, đừng có lỡ miệng nói ra đấy."

Suy đi tính lại, bà cụ vẫn sợ bên phía Chu Nam xảy ra chuyện rắc rối, dứt khoát không cho họ biết là tốt nhất.

Đến lúc đứa nhỏ sinh ra rồi, cho dù có sớm vài ngày cũng chẳng ai dám nói gì.

Tri Hạ đương nhiên là đồng ý rồi.

Bên phía Cao Mỹ Vân còn chưa biết tình hình thế nào, còn cả công việc của cô nữa, vốn dĩ hôm qua nên đi làm rồi mà ngay cả mặt cô cũng chẳng thấy đâu.

Tri Hạ nghĩ ngợi vẫn thấy phải ra ngoài một chuyến, một là chuyện công việc ở quán ăn, cho dù cô không định làm nữa thì dù sao cũng là dùng nhân sâm đổi lấy, bán đi cũng còn được ít tiền chứ bộ.

Tuy rằng trong không gian cô có rất nhiều thứ, nhưng ngoài đời thực thì ngoại trừ số đồ cưới người lớn vừa mới cho ra thì thật sự là không có bao nhiêu tiền cả.

Còn một chuyện nữa là chỗ Lưu Quân, cô còn muốn nghe ngóng về vấn đề hậu kỳ của nhà họ Lâm và Cao Mỹ Vân.

Cô chưa bao giờ dám xem nhẹ Cao Mỹ Vân cả, kiếp trước có thể dựa vào sức một mình mình mà hại nhà họ An đến nông nỗi đó, ngoài việc họ không có phòng bị ra thì cũng không thể phủ nhận thủ đoạn và tâm kế của cô ta.

Nói đến đây cô lại nhớ tới Lương Chí Vĩ, đây mới là một kẻ tâm xà dạ độc, đường lui của Cao Mỹ Vân e là không thiếu phần hắn ra tay đâu.

Tri Hạ chào hỏi bà cụ một tiếng, vất vả lắm mới thuyết phục được bà cho mình ra khỏi cửa.

Tri Hạ thấy mình bây giờ tự đạp xe đi cũng không vấn đề gì, nhưng bà cụ dù sao cũng chưa từng thấy, cộng thêm đang m.a.n.g t.h.a.i không được để xảy ra một chút sai sót nào, nhất quyết không cho cô tự đạp xe, còn nói muốn đi đâu thì để chị dâu Chu chở đi.

Tri Hạ sao có thể để họ biết mình đi làm chuyện xấu được chứ, vội vàng nói mình không đi xa mới thoát được thân.

Đợi sau khi ra khỏi cửa, cô thở dài một hơi dài thườn thượt, nhìn đôi chân mình một cách xót xa, chỉ đành cam chịu sải bước đi bộ.

Thật là khéo làm sao, ở bãi đất trống phía trước, Lưu Quân vừa vặn đang dẫn theo một đám người mở đại hội.

Tri Hạ trà trộn vào đám đông xem một lát, phát hiện còn có hai gương mặt quen thuộc, dường như chính là hai tên đồ đệ của Lâm Tranh ở quán ăn.

Điều này khiến Tri Hạ không khỏi rùng mình một cái, thầm may mắn vì mình còn chưa kịp đi làm.

Cô đã đủ cẩn thận khi làm việc này rồi, nhưng về những chi tiết râu ria thì vẫn có một số chỗ không tránh khỏi bị liên lụy.

Cũng là do bản thân Lưu Quân cứ bám riết không buông, vì người nhà họ Lâm đều đã vào trong đó cả rồi, còn có một Hoàng Thúy kéo theo cả một chuỗi dài dằng dặc, những thứ đó đều không phải là những kẻ tiểu tướng như họ có thể tiếp xúc được.

Lưu Quân nóng lòng lập công, cộng thêm lúc lục soát nhà Hoàng Thúy đúng thật là tìm thấy không ít bí mật, hai ngày nay còn được biểu dương nữa, chính là lúc sự tự tin đang bùng nổ, nhân vật quan trọng không tiếp xúc được thì hắn chỉ có thể tìm kiếm sự tồn tại trên người những kẻ tép riu này thôi, mở đại hội giáo huấn người này người nọ các kiểu, lúc này có hợp lý hay không cũng chẳng ai quản nữa.

Tri Hạ xem một lát liền không nỡ xem tiếp nữa, đột nhiên hiểu ra tại sao anh tư lại dặn mình bớt tiếp xúc với Lưu Quân, cô dứt khoát đi sang một bên đợi họ kết thúc.

Cô đang nghĩ, loại người như Lưu Quân bây giờ ra tay đã ác như vậy rồi, sau này có đối tượng rồi không biết có nguy cơ bạo lực gia đình không nữa?

Tri Hạ cũng không định đa sự làm gì, có lẽ trong số những người này có người rất vô tội, nhưng trên đời này người vô tội quá nhiều, cô cũng không thể giúp đỡ từng người một được, huống hồ là những người thân cận với nhà họ Lâm.

Kiếp trước lúc nhà họ An sụp đổ, cũng là nhổ cỏ tận gốc, rất nhiều người vô tội đều phải chịu sự giáo huấn đấy thôi.

So với những người xa lạ này, cô vẫn xót xa cho những người thân thiết với mình hơn.

Lưu Quân sau khi kết thúc đang dẫn người chuẩn bị đi thì nghe Tri Hạ gọi hắn:

“Anh Lưu, anh bận xong rồi ạ?"

“Ồ, là em gái Tri Hạ đấy à, mau lại đây mau lại đây, anh đang định qua cảm ơn em đây."

Trên tay Lưu Quân vừa được anh em đưa cho một chai nước ngọt Bắc Băng Dương, còn chưa kịp mở nắp đã đưa cho Tri Hạ:

“Cái này cho em uống đấy, cho đỡ khát."

Những thứ Lưu Quân lục soát được ở nhà Hoàng Thúy quả thực không đơn giản, cấp trên đã b-ắn tin rồi, đợi chuyện này qua đi, hắn sẽ không còn đơn thuần là người cầm đầu đám tiểu tướng nữa mà sẽ có chức vụ chính thức.

Mà những thứ này đều là do Tri Hạ mang lại cho hắn, Lưu Quân đương nhiên cảm kích Tri Hạ vô cùng.

Tri Hạ không khách khí mà nhận lấy chai nước ngọt, vội vàng nói nhỏ:

“Anh Lưu, anh nói nhỏ tiếng chút đi, hôm đó em uống nhiều quá cũng chẳng biết mình rốt cuộc đã nói những gì nữa, tóm lại chuyện này chẳng liên quan gì đến em cả, em nhát gan, em sợ phiền phức lắm, anh cũng đừng có đổ chuyện lên đầu em nhé, anh lập công là bản lĩnh của anh, chẳng liên quan gì đến em hết."

Thấy bộ dạng đúng thật là nhát gan của Tri Hạ, Lưu Quân cười hạ thấp giọng:

“Được, không khai em ra đâu, nhưng chuyện này anh phải nợ tình cảm của em, sau này em có chuyện gì thì cứ việc đến tìm anh, Lưu Quân anh sau này chính là anh trai ruột của em, không nói cái khác, ở khu vực này đứa nào dám bắt nạt em thì cứ báo cái tên Lưu Quân này ra, lão t.ử đ.á.n.h gãy chân nó luôn."

Có câu rồng mạnh không thắng nổi địa xà, Lưu Quân chính là con địa xà lớn nhất ở vùng lân cận này.

“Em đúng là có chuyện muốn nghe ngóng từ anh Lưu đấy."

Tri Hạ chỉ chờ câu này thôi, vội vàng mở lời:

“Những chuyện khác phận là con gái em cũng chẳng hiểu nên không hỏi nhiều nữa, em chỉ muốn biết Cao Mỹ Vân và nhà họ Lâm sao rồi ạ?

Anh Lưu cũng biết thân thế của em rồi nên em không giấu anh nữa, từ lúc em về Cao Mỹ Vân cứ gây hấn với em suốt, bố mẹ em trong lòng đều hướng về phía chị ta, nếu không có anh tư che chở cho em thì em chẳng biết đã phải chịu bao nhiêu thiệt thòi rồi, bây giờ anh tư không có nhà, em chỉ sợ chị ta quay lại nữa, thế thì trong nhà chẳng còn chỗ cho em dung thân đâu."

Nghe xong, Lưu Quân cười khẩy một tiếng, ngay cả dáng đứng cũng trở nên bất cần đời:

“Em gái Tri Hạ cứ yên tâm đi, vốn dĩ nếu chỉ xét chuyện của nhà họ Lâm thì chỉ cần Cao Mỹ Vân hạ quyết tâm ly hôn với Lâm Hạo thì chuyện này thật sự không làm gì được cô ta, nhưng nhà họ Lâm cũng thật là xúi quẩy, cũng là Lâm Hạo tự làm tự chịu, vậy mà lại có dính líu đến Hoàng Thúy, hơn nữa còn lén lút sinh với Hoàng Thúy một đứa con..."

Lưu Quân càng nói càng thấy nực cười, khóe miệng cũng có chút không kìm được mà nhếch lên:

“Những thứ anh tìm thấy ở nhà Hoàng Thúy ấy, đủ để làm cho Hoàng Thúy và Lâm Hạo muôn đời không ngóc đầu lên nổi rồi, em gái Tri Hạ thấy không, khu vực quanh đây của chúng ta dạo này toàn là người đeo băng đỏ thôi, Lâm Hạo bây giờ là dính líu đến đặc vụ địch rồi, trước đây còn bí mật truyền tin không ít lần nữa, hắn bây giờ là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được vết nhơ trên người mình đâu, em cũng không cần lo Cao Mỹ Vân quay lại nhà họ An nữa, cô ta bây giờ cũng là người dính líu đến đặc vụ địch rồi, một khi đã dính đến chuyện này thì có đoạn tuyệt quan hệ cũng không thoát được, cho dù có người giúp đỡ thì kết quả tốt nhất của cô ta cũng là đi nông trường, còn phải có người canh gác loại đó nữa cơ."

Cái này không giống với thanh niên trí thức, thanh niên trí thức dù sao cũng tự do, vẻ vang.

Mà bước đi này của Cao Mỹ Vân không những không ở lại được thành phố mà còn tự trát lên mình một lớp phân, bây giờ rời khỏi thành phố cũng chẳng có chỗ nào tốt lành để đi, cả danh tiếng lẫn đãi ngộ đều không tốt được.

“Đa tạ anh Lưu đã cho em biết những điều này, dù sao em cũng chẳng hiểu gì, chỉ cần biết chị ta không đến bắt nạt em là em yên tâm rồi, vậy anh Lưu cứ bận đi nhé, em về trước đây."

Tri Hạ mỉm cười, nhưng thực sự vẫn chưa thể yên tâm hoàn toàn được.

Sau khi chia tay Lưu Quân, cô liền đi đến Ủy ban Tư tưởng tìm Lương Chí Vĩ.

Lương Chí Vĩ mấy ngày nay bận đến tối mày tối mặt, ngay cả thời gian về nhà cũng giảm bớt, biết Tri Hạ đến tìm mình, hắn thật sự chẳng vui vẻ chút nào.

“Cô lúc này đến đây chắc là vì chuyện công việc nhỉ?"

Lương Chí Vĩ không định nói nhiều với Tri Hạ, nói:

“Lâm Tranh xảy ra chuyện, quán ăn đóng cửa mấy ngày nay là vì vẫn chưa tìm được đầu bếp thích hợp, đợi vài ngày nữa chỉ thị của cấp trên ban xuống rồi sẽ mở cửa làm việc thôi, cô cũng đừng sốt ruột, cứ yên tâm ở nhà đợi thông báo vài ngày là được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 59: Chương 59 | MonkeyD