Trùng Sinh Thập Niên 70: Nàng Béo Phản Công - Chương 212: Cứu Người Chết Đuối, Thân Phận Thật Của Bí Thư Hoàng

Cập nhật lúc: 06/03/2026 15:59

Đào măng là một công việc nhẹ nhàng, cộng thêm có Hạ An giúp đỡ, Hạ Kiều lại càng nhàn nhã hơn.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đào được không ít.

Hạ Kiều thấy hòm hòm rồi liền dẫn Hạ An đi về nhà.

Vừa đi được nửa đường, cô đã gặp Vương Ngọc Lan đang vội vã đi về phía nhà họ Cố.

"Kiều Kiều, Cố Từ Tùng nó làm sao thế? Vừa nãy có một người phụ nữ rơi xuống nước, Cố Từ Tùng đã cứu người ta lên, còn bế người ta về nhà họ Cố, người phụ nữ đó là ai vậy?"

Vương Ngọc Lan cũng không nhìn thấy, chỉ nghe người khác nói lại, nhưng bà lo lắng cho con gái nên mới muốn đến nhà họ Cố xem thử.

Hạ Kiều nghe xong, đại khái đã đoán ra được, chắc là cô giáo Hoàng kia, nhưng người đang yên đang lành sao lại rơi xuống nước?

Cô bất giác cau mày, rảo bước nhanh hơn về phía nhà họ Cố.

Vừa bước vào sân, cô đã nhìn thấy Cố Từ Tùng vừa thay xong quần áo từ trong nhà bước ra.

Hạ Kiều vội vàng đi tới trước mặt chồng.

"Có chuyện gì vậy?"

"Không có gì, chỉ là cô giáo Hoàng không cẩn thận rơi xuống nước, anh tiện tay cứu cô ấy lên thôi."

Vốn dĩ vừa nãy anh định lên núi tìm Hạ Kiều, nhưng lúc anh ra khỏi cửa thì Hoàng Tuyết Mai cũng đi theo, nói là muốn đi dạo trong thôn ngắm cảnh nông thôn.

Cố Từ Tùng cũng không từ chối, Hoàng Tuyết Mai chắc hẳn chưa từng đến nông thôn bao giờ nên tò mò với mọi thứ, lúc đến bờ sông thì lại gần một chút, ai ngờ cô ta lại rơi xuống sông.

Cố Từ Tùng đành phải nhảy xuống cứu người lên, may mà anh phản ứng nhanh, nếu không e là Hoàng Tuyết Mai đã uống không ít nước rồi.

"Vậy em qua xem thử."

Người ta dù sao cũng là đến nhà dạy kèm cho Cố Từ Trúc, phải khách sáo một chút.

Hạ Kiều pha một cốc nước đường đỏ, bước vào phòng thì thấy Hoàng Tuyết Mai đã thay xong quần áo.

Hoàng Tuyết Mai không mang theo quần áo để thay, Cố Từ Vi lại thấp hơn cô ta một chút, nên cuối cùng đành lấy một bộ quần áo của Hạ Kiều cho cô ta mặc.

"Cô giáo Hoàng, cô không sao chứ? Uống chút nước cho ấm người trước đi."

Hoàng Tuyết Mai nhận lấy cốc nước đường đỏ Hạ Kiều đưa.

"Cảm ơn, tôi không sao, may nhờ có anh Cố kịp thời cứu tôi, là tôi gây rắc rối cho mọi người rồi, tôi cũng không ngờ bờ sông lại trơn như vậy."

"Bờ sông vốn dĩ khá ẩm ướt và trơn trượt, sau này vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn."

Hạ Kiều lên tiếng nhắc nhở, Hoàng Tuyết Mai gật đầu đáp lại, ánh mắt cô ta bất giác rơi trên khuôn mặt Hạ Kiều.

Cho dù cô ta không muốn thừa nhận, Hạ Kiều quả thực rất xinh đẹp, là kiểu đẹp hiếm thấy, mang một vẻ đẹp yêu kiều quyến rũ.

Cũng khó trách người đàn ông như Cố Từ Tùng lại để mắt tới cô, có một khuôn mặt xinh đẹp như vậy, lại là con gái của đại đội trưởng, quả thực là sự lựa chọn tốt nhất của Cố Từ Tùng trong thôn này.

"Đồng chí Hạ, anh Cố đã liên tiếp cứu tôi hai lần rồi, trong lòng tôi thực sự rất biết ơn, cuối tuần sau tôi mời hai vợ chồng cô đến nhà tôi ăn cơm nhé!"

Hoàng Tuyết Mai tỏ ra vô cùng nhiệt tình, hơn nữa trông có vẻ hơi áy náy.

Hạ Kiều vội vàng nói: "Không cần đâu, Từ Tùng đều là tiện tay giúp đỡ thôi, cô không cần để trong lòng.

Huống hồ cô đã nhận lời dạy kèm cho Từ Trúc rồi, chúng tôi phải cảm ơn cô mới đúng."

"Thế không được, chuyện nào ra chuyện đó, anh Cố hôm nay đã cứu tôi, tôi luôn phải bày tỏ chút lòng thành, cô đừng từ chối tôi nữa!"

Đối mặt với sự kiên quyết mời mọc của Hoàng Tuyết Mai, Hạ Kiều cuối cùng vẫn không thể từ chối, đành phải đồng ý.

Mấy ngày tiếp theo, vì trường học được nghỉ, Hoàng Tuyết Mai luôn ở lại dạy kèm cho Cố Từ Trúc.

Cố Từ Trúc thực ra rất thông minh, môn Ngữ văn sở dĩ không tốt lắm là vì tư duy quá thiên về lý tính.

Hoàng Tuyết Mai giúp cậu học bù vài ngày, Cố Từ Trúc đã có sự tiến bộ rất lớn.

Về điều này, người nhà họ Cố đều rất cảm ơn Hoàng Tuyết Mai, lúc Hoàng Tuyết Mai rời đi còn gói ghém cho cô ta một ít đồ ăn, đều do chính tay Hạ Kiều làm.

Lúc Cố Từ Trúc đi học, Hạ Kiều cũng chuẩn bị cho cậu không ít khô heo và tương ớt.

——

Ngày cuối tuần, Hạ Kiều và Cố Từ Tùng cùng mang theo một ít quà đến nhà Hoàng Tuyết Mai.

Đến trước cửa nhà Hoàng Tuyết Mai đã thấy cô ta đứng đợi sẵn ở bên ngoài.

"Anh Cố, chị Hạ Kiều, hai người cuối cùng cũng đến rồi, mau vào đi!"

Hoàng Tuyết Mai rất vui vẻ, đón hai người vào trong.

Sân nhà họ Hoàng rất rộng, ngôi nhà là tòa nhà ba tầng, mặc dù nhìn từ bên ngoài có vẻ khiêm tốn, nhưng sau khi Hạ Kiều bước vào thì phát hiện ra, bất kể là thiết kế của sân vườn hay bố cục đều không hề tầm thường.

Sau khi vào trong nhà thì càng lộ rõ sự giàu sang, ở cái thời đại khá nghèo khó này, nhà Hoàng Tuyết Mai không chỉ có chiếc tivi rất to, thậm chí trong phòng khách còn đặt ghế sofa da, đồ nội thất bên trong càng vô cùng tân thời.

Hạ Kiều đã sớm đoán ra gia thế của Hoàng Tuyết Mai không tầm thường, nhưng vẫn không ngờ điều kiện của cô ta lại tốt đến vậy.

Hoàng Tuyết Mai không để lại dấu vết liếc nhìn Hạ Kiều một cái, trong mắt lóe lên sự đắc ý, nhưng lại vụt tắt ngay lập tức.

Bố mẹ Hoàng Tuyết Mai đều nhiệt tình chào hỏi hai người.

Mẹ Hoàng bất ngờ lại rất xinh đẹp, còn đẹp hơn cả Hoàng Tuyết Mai, nói chuyện khá dịu dàng, trên người mang theo một luồng khí chất quý phái.

Mặc dù con gái đã lớn như vậy rồi, nhưng bà bảo dưỡng rất tốt, trông không hề giống người ở độ tuổi này chút nào.

Trên người bố Hoàng càng mang theo một luồng uy nghiêm của quan chức, trông là một người rất nho nhã.

Hạ Kiều nhìn rõ khuôn mặt ông, trong lòng không khỏi giật mình, đây chẳng phải là Bí thư huyện của bọn họ sao?

Sở dĩ cô nhớ rõ như vậy là vì kiếp trước cô từng xem tin tức, không mấy năm nữa bố Hoàng sẽ lên làm Thị trưởng, hình như chính là từ chức Bí thư huyện leo lên.

Đây đúng là một nhân vật lớn mà.

Mẹ Hoàng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của bố Hoàng, không nhịn được trách yêu: "Ông sao cứ giữ cái mặt lạnh tanh thế? Tôi thấy ông làm Bí thư huyện đ.â.m ra nghiện làm quan rồi đấy, đây là ân nhân cứu mạng con gái chúng ta, ông làm thế dọa người ta chạy mất thì sao?"

Đối mặt với lời phàn nàn của vợ, bố Hoàng hơi bất lực, nhưng vẫn nở nụ cười.

Chủ động mở lời với Cố Từ Tùng: "Chàng trai, thật sự cảm ơn cậu, tôi đã nghe Tuyết Mai kể rồi, may mà có cậu!"

Cố Từ Tùng không kiêu ngạo không siểm nịnh, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm gì, chỉ nhàn nhạt gật đầu.

Bố Hoàng hơi ngạc nhiên, người thanh niên này chắc hẳn đã biết thân phận của ông, nhưng thái độ của Cố Từ Tùng đối với ông lại hoàn toàn khác với những gì ông tưởng tượng.

Hễ là người biết ông là Bí thư huyện, gần như không ai là không nịnh bợ ông, cái vẻ mặt nịnh nọt đó ông đã nhìn thấy quá nhiều rồi.

Nhưng trên người thanh niên này lại không có nửa điểm lấy lòng, bố Hoàng không khỏi có thêm vài phần thiện cảm với người thanh niên này.

"Mau ngồi đi, tôi đặc biệt sai người làm không ít món, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện!"

Mẹ Hoàng nhiệt tình chào mời.

Mấy người ngồi xuống bàn ăn, thức ăn cũng được bưng lên, một chiếc bàn dài gần như được bày kín, quả thực vô cùng thịnh soạn.

Nhưng Hạ Kiều nhìn lại hơi không có khẩu vị, thậm chí còn hơi muốn nôn.

Sau khi mang thai, cô gần như không ăn được thịt, đặc biệt là những món khá nhiều dầu mỡ, cô thiên về ăn chay hơn.

"Chị Hạ Kiều, thức ăn này không hợp khẩu vị của chị sao?"

Hoàng Tuyết Mai đột nhiên lên tiếng hỏi.

Hạ Kiều lắc đầu: "Không có, chỉ là đứa bé trong bụng quấy quá, dạo này tôi không ăn được đồ dầu mỡ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.