Trùng Sinh Thập Niên 70: Nàng Béo Phản Công - Chương 371: Đối Mặt & Giải Cứu
Cập nhật lúc: 08/03/2026 18:01
Lúc này, một tên đàn em của Điền Cường cũng đi vào, gật đầu với Điền Cường, ra hiệu phía sau Cố Từ Tùng thực sự không có cái đuôi nào.
Điền Cường lúc này mới hoàn toàn yên tâm, thái độ đối với Cố Từ Tùng cũng tốt hơn vài phần.
"Cố lão đệ, cậu yên tâm, em dâu cô ấy không sao, đang ở bên trong."
Cố Từ Tùng lạnh lùng nhìn hắn một cái, khí thế của cái nhìn này khiến Điền Cường không khỏi nổi da gà toàn thân, vậy mà lại bị trấn áp.
Cố Từ Tùng vội vàng đi vào trong, nhìn thấy Hạ Kiều là một khắc cũng không đợi được nữa, chạy chậm đến trước mặt Hạ Kiều.
"Kiều Kiều, hắn có làm gì em không?"
"Em không sao, anh đừng lo."
Hạ Kiều ném cho Cố Từ Tùng một ánh mắt an tâm.
Cố Từ Tùng lại đ.á.n.h giá Hạ Kiều từ trên xuống dưới một lượt, xác định Hạ Kiều thực sự không sao, lúc này anh mới hoàn toàn yên tâm.
Sau đó anh nắm lấy tay Hạ Kiều, cả người đều chắn trước mặt Hạ Kiều, đôi mắt nhìn về phía Điền Cường, ánh mắt sắc bén vô cùng.
Anh không biết tên Điền Cường này làm sao mà ra tù sớm như vậy, cũng không biết trong lòng Điền Cường đang có tính toán gì, trước tiên là phái người bắt cóc Hạ Kiều, bây giờ lại thông báo cho người bảo anh tới, kẻ này e là còn có mục đích khác.
Nhưng bất kể Điền Cường có mục đích gì, anh đều phải bảo vệ tốt Hạ Kiều, tuyệt đối không thể để cô chịu nửa phần tổn thương.
"Cố lão đệ, cậu đừng căng thẳng như vậy, nếu tao thực sự muốn làm gì em dâu, thì e là đã làm từ sớm rồi, cũng sẽ không phái người thông báo cậu tới."
Điền Cường không ngờ tình cảm giữa Cố Từ Tùng và Hạ Kiều lại tốt như vậy, nhìn dáng vẻ căng thẳng của Cố Từ Tùng đối với Hạ Kiều, hắn quả thực không bắt nhầm người.
Chỉ tiếc là hắn vẫn đ.á.n.h giá thấp năng lực của Cố Từ Tùng.
"Điền Cường, ông có chuyện gì thì cứ nhắm vào tôi, dám động vào người bên cạnh tôi, tôi có liều cái mạng này cũng sẽ không để ông yên!"
Lúc Cố Từ Tùng nói lời này trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.
Trong lòng Điền Cường không khỏi kinh hãi, biết anh không phải đang nói khoác.
Sự kiêng kỵ của hắn đối với Cố Từ Tùng lại tăng thêm vài phần, xem ra như vậy, hắn tốt nhất vẫn là không nên cứng đối cứng với Cố Từ Tùng, chỉ có thể nghĩ cách ổn định anh trước đã.
Tốt nhất là có thể kéo Cố Từ Tùng lên thuyền của mình, như vậy mọi người đều là người trên cùng một con thuyền, cho dù Cố Từ Tùng nắm được thóp của hắn, vì lợi ích cũng tuyệt đối sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
Không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích mới là vĩnh cửu.
Điền Cường tin tưởng nhất chính là điểm này, hắn lập tức mở miệng nói: "Cố lão đệ, chuyện trước đó phái người đi cướp hàng đúng là tao làm không đúng, là tao chơi không đẹp.
Nhưng cậu cũng cho người tố cáo tao, hại tao tổn thất một khoản lớn, thậm chí còn phải ngồi tù một thời gian, ân oán giữa chúng ta cũng coi như là xí xóa rồi chứ?
Người ta đều nói làm ăn dĩ hòa vi quý, tao biết Cố lão đệ cũng là nhân tài, nếu chúng ta có thể hợp tác thì chắc chắn có lợi cho cả đôi bên.
Tao sẵn sàng ủng hộ cậu làm buôn bán đồ điện t.ử, thậm chí những vụ làm ăn khác cũng sẵn lòng chia cho cậu một chén canh.
Chúng ta căn bản không cần thiết phải làm đến mức cá c.h.ế.t lưới rách, Cố lão đệ, cậu thấy sao?"
Trong lòng Cố Từ Tùng dâng lên vài phần nghi hoặc.
Tên Điền Cường này bị làm sao vậy? Sao đột nhiên lại muốn bàn chuyện hợp tác với anh?
Anh làm sao có thể hợp tác với loại người này!
Cố Từ Tùng đang định mở miệng, Hạ Kiều bên cạnh lại đột nhiên gãi gãi lòng bàn tay anh.
Cố Từ Tùng lập tức hiểu ý của Hạ Kiều, anh trầm mặc một lát, sau đó hỏi: "Vậy ông muốn hợp tác thế nào?"
Trong lòng Điền Cường vui mừng khôn xiết, hắn biết ngay không ai có thể cưỡng lại được sự cám dỗ của lợi ích.
"Cố lão đệ, nếu chúng ta đã nói toạc ra rồi, thì cậu cũng không cần thiết phải tiếp tục giấu giấu diếm diếm nữa, chúng ta dứt khoát nói thẳng ra đi.
Tao không biết cậu làm sao tra ra được những chuyện riêng tư kia của tao, nhưng cậu cũng nên hiểu tao làm những chuyện này cũng đều là bất đắc dĩ, nếu không tao cũng sẽ không leo lên được vị trí này.
Tao biết Cố lão đệ cậu là một người thông minh, cậu có thể tra ra những chuyện này đã đủ chứng minh năng lực của cậu, vậy cậu tự nhiên cũng biết chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói.
Nếu cậu bây giờ cũng sẵn lòng hợp tác với tao, thì chuyện của tao cậu đương nhiên phải giữ bí mật cho tao, nếu không thì đừng trách tao lòng dạ độc ác, ra tay tàn nhẫn!"
Những lời này của Điền Cường cũng là đang cảnh cáo Cố Từ Tùng, bảo anh biết điều một chút, tốt nhất đừng xé rách mặt, nếu không hắn cũng sẽ không để Cố Từ Tùng yên ổn.
Mà Cố Từ Tùng từ những lời này của Điền Cường nghe ra được rất nhiều thông tin ẩn ý, ngoài mặt anh bất động thanh sắc, nhưng trong lòng đã sớm suy tính rồi.
E là Điền Cường tưởng rằng mình nắm được thóp của hắn, cho nên thái độ mới thay đổi đột ngột như vậy.
Và tất cả những chuyện này đoán chừng không thoát khỏi liên quan đến Hạ Kiều, anh tuy rất nghi hoặc, nhưng bây giờ cũng không phải lúc anh hỏi.
Cố Từ Tùng chỉ đành đồng ý trước, bây giờ quan trọng nhất là ứng phó cho qua chuyện với Điền Cường đã. Đợi từ đây trở về anh sẽ tìm cơ hội hỏi rõ Hạ Kiều xem là chuyện thế nào.
Điền Cường cũng không tiếp tục cưỡng ép giữ bọn họ lại nữa, dù sao hắn vừa mới trấn an được Cố Từ Tùng, con thỏ bị ép quá còn c.ắ.n người, huống hồ là nhân vật như Cố Từ Tùng.
Cố Từ Tùng đưa Hạ Kiều lập tức về nhà, trên đường đi, anh để ý thấy Điền Cường có phái người theo dõi bọn họ.
Mãi đến khi về đến nhà, Cố Từ Tùng mới có cơ hội hỏi Hạ Kiều.
"Kiều Kiều, chuyện này là thế nào?"
Hạ Kiều cũng không biết nên giải thích chuyện này thế nào, cô không thể nói với Cố Từ Tùng là cô biết được từ kiếp trước.
Cho nên cô chỉ có thể tùy tiện tìm một cái cớ, nói là lúc cô hôn mê vô tình nghe thấy hai tên đàn em của Điền Cường nói qua chuyện này.
Cô liền lén ghi nhớ lại, lợi dụng chuyện này uy h.i.ế.p Điền Cường, khiến hắn phải kiêng kỵ.
Cố Từ Tùng thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, anh ôm c.h.ặ.t Hạ Kiều vào trong lòng.
Hạ Kiều lần này bị bắt cóc thực sự dọa anh sợ rồi, may mà Hạ Kiều thông minh, kịp thời nghĩ ra đối sách, nếu không Điền Cường chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho Hạ Kiều.
Cố Từ Tùng ôm người trong lòng rất c.h.ặ.t, có cảm giác sống sót sau tai nạn.
Hạ Kiều biết Cố Từ Tùng là vì lo lắng cho cô, cô vội vàng vỗ vỗ lưng Cố Từ Tùng, nhẹ giọng an ủi: "Được rồi, em không sao rồi mà."
"Chuyện lần này trách anh, tên Điền Cường đó là muốn đối phó anh, anh sau này nhất định sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa!"
Giọng điệu Cố Từ Tùng kiên định, hạ quyết tâm sau này nhất định không thể để Hạ Kiều gặp phải cảnh ngộ này nữa.
Sau đó Hạ Phong và Hồ Dương Dương cũng xuất hiện, hai người cũng lo lắng theo cả đêm, nhìn thấy Hạ Kiều bình an vô sự trở về, tảng đá lớn trong lòng đều rơi xuống đất.
Hồ Dương Dương kích động chạy đến trước mặt Hạ Kiều, ôm chầm lấy cô.
"Kiều Kiều, cậu thực sự dọa c.h.ế.t tớ rồi, tớ biết ngay cậu chắc chắn không sao mà!"
Hạ Kiều vỗ vỗ vai cô ấy, an ủi vài câu.
Hạ Phong lại nhíu mày, kéo Cố Từ Tùng sang một bên hỏi han quá trình sự việc.
Cố Từ Tùng biết không giấu được Hạ Phong, chỉ đành kể sơ qua sự việc cho anh nghe một lượt.
