Trùng Sinh Thập Niên 70: Nàng Béo Phản Công - Chương 375: Mua Nhà Cứu Bạn, Tấm Lòng Của Hạ Kiều

Cập nhật lúc: 08/03/2026 18:02

Hoàng Tâm Di nhận lấy, cô ấy vui mừng khôn xiết.

Chị Hạ Kiều, chỉ cần là đồ chị làm em đều thích ăn! Chị đợi em ở đây một lát nhé, em mang mấy thứ này về ký túc xá đã!

Được, em đi trước đi.

Động tác của Hoàng Tâm Di rất nhanh, có lẽ sợ Hạ Kiều đợi lâu, sau khi cất đồ vào ký túc xá liền vội vàng chạy ra.

Chị Hạ Kiều, em đưa chị đi dạo quanh trường em nhé, cơm ở nhà ăn trường em ngon lắm, em đưa chị đi nếm thử.

Suốt dọc đường, Hoàng Tâm Di nói không ngừng, rõ ràng là rất vui khi Hạ Kiều đến thăm mình.

Tâm Di, có lẽ em phải cùng chị sang Đại học Y khoa Kinh Thành bên cạnh tìm một người trước đã, chị chuẩn bị hai phần đồ ăn, phần này là của cậu ấy.

Hạ Kiều muốn đi thăm Cố Từ Trúc trước, sau đó mới cùng Hoàng Tâm Di đi dạo thoải mái.

Hoàng Tâm Di nghe vậy liền gật đầu đồng ý.

Vừa hay chúng ta cũng có thể đi dạo ở Đại học Y khoa bên cạnh luôn.

Hai người cùng đi sang Đại học Y khoa Kinh Thành ở kế bên, Hạ Kiều cảm nhận rõ ràng sinh viên Đại học Y khoa trông đều rất vội vã, có lẽ là do bài vở rất nặng.

Giờ này ngày thứ Sáu, Cố Từ Trúc chắc là không có tiết, Hạ Kiều đi đến dưới lầu ký túc xá của Cố Từ Trúc, tìm quản lý ký túc xá, nhờ ông ấy gọi Cố Từ Trúc xuống.

Cố Từ Trúc vừa nhìn thấy Hạ Kiều liền vô cùng ngạc nhiên vui mừng bước tới.

Chị dâu, sao chị lại tới đây?

Cậu cả tháng nay không về nhà rồi, chị vừa hay qua tìm Tâm Di, tiện thể qua thăm cậu, còn làm cho cậu ít đồ ăn nữa.

Hạ Kiều thấy Cố Từ Trúc lại gầy đi một chút, dáng người thiếu niên cao ráo, khuôn mặt gầy gò ngược lại càng tăng thêm vài phần khí chất thư sinh, cả người trông rất ôn hòa.

Cho dù việc học có bận rộn đến đâu, cậu cũng nhất định phải ăn uống đàng hoàng, nhìn cậu gầy đi nhiều thế này, sức khỏe mới là quan trọng nhất, cậu là người học y, hẳn phải hiểu rõ hơn chị chứ.

Cố Từ Trúc vội vàng gật đầu, giải thích: Chị dâu, em biết mà, em vẫn luôn ăn uống đúng giờ, là do thời gian này em đang chuẩn bị cho một cuộc thi kiến thức, cho nên mới gầy đi một chút.

Trong lòng cậu tự biết chừng mực là được.

Hạ Kiều sợ làm lỡ việc học của Cố Từ Trúc, nên định cùng Hoàng Tâm Di đi trước.

Nhưng Cố Từ Trúc lại chủ động đề nghị muốn cùng đi dạo trong trường với các cô.

Em vốn dĩ cũng hết tiết rồi, đi dạo cùng mọi người vừa hay cũng để thư giãn một chút.

Hạ Kiều nghe vậy liền đồng ý.

Hoàng Tâm Di và Cố Từ Trúc trước đó đã gặp nhau hai lần, nhưng hai người không thân, Hạ Kiều lại kéo hai người giới thiệu một chút, hai người mới hơi quen thuộc hơn.

Chuyên ngành Hoàng Tâm Di học là y tá, kiến thức học được phần lớn cũng liên quan đến y học, nên cũng có thể nói chuyện hợp với Cố Từ Trúc.

Ba người đang đi dạo trong trường, Cố Từ Trúc đột nhiên nhìn thấy một bóng người ngồi cách đó không xa, đó chẳng phải là bạn cùng phòng Lý Vân Kiệt của cậu sao?

Cố Từ Trúc định qua chào hỏi cậu ta một tiếng, kết quả vừa vỗ vai Lý Vân Kiệt, cậu mới phát hiện người này lại đang khóc.

Lý Vân Kiệt không ngờ Cố Từ Trúc lại xuất hiện, cậu ta vội vàng lau nước mắt trên mặt, giả vờ như không có chuyện gì.

Từ Trúc, sao cậu lại từ ký túc xá ra đây?

Người nhà tớ đến thăm, tớ đưa họ đi dạo quanh trường, cậu sao thế? Có phải có chuyện gì không?

Cố Từ Trúc biết tính cách của Lý Vân Kiệt, cậu ta là người rất sởi lởi, nếu không gặp phải chuyện gì lớn thì tuyệt đối không thể nào khóc được.

Tớ không sao, cậu cứ đưa người nhà đi dạo trước đi.

Lý Vân Kiệt nhìn thấy Hạ Kiều và Hoàng Tâm Di, lúc cậu ta khóc lại bị hai người phụ nữ nhìn thấy, Lý Vân Kiệt lập tức cảm thấy hơi xấu hổ.

Vân Kiệt, hay là cậu đi dạo cùng bọn tớ đi, coi như đi giải tỏa tâm trạng.

Cố Từ Trúc hơi lo lắng cho Lý Vân Kiệt, dứt khoát gọi cậu ta đi cùng mình dạo quanh trường, cũng để Lý Vân Kiệt bình ổn lại tâm trạng.

Lý Vân Kiệt không từ chối, nhưng trên mặt vẫn luôn mang theo vài phần lo âu, có thể thấy được cậu ta đang rất phiền muộn.

Cố Từ Trúc đưa mấy người đến cái đình nhỏ trong trường, sau khi ngồi xuống cậu liền an ủi Lý Vân Kiệt: Vân Kiệt, chuyện gì rồi cũng sẽ giải quyết được thôi, cậu đừng có chuyện gì cũng giấu trong lòng, cậu nói ra biết đâu bọn tớ có thể giúp được cậu thì sao!

Lý Vân Kiệt vò đầu bứt tai, cảm xúc của cậu ta đã bình ổn hơn một chút, nhưng trong lòng vẫn vô cùng bi thương.

Chuyện này các cậu không giúp được tớ đâu...

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cậu ra nông nỗi này?

Lý Vân Kiệt ngày thường chẳng để tâm chuyện gì, lúc nào cũng vô tư lự, bây giờ cậu ta như vậy e là thực sự gặp phải chuyện không có cách giải quyết.

Lý Vân Kiệt thực sự lòng rối như tơ vò, cậu ta bây giờ hoàn toàn không biết phải làm sao, trong lúc tâm trạng vô cùng suy sụp, cậu ta rất cần tìm một nơi để trút bầu tâm sự.

Cho nên cậu ta bất tri bất giác kể lại chuyện xảy ra với mình.

Hóa ra là mẹ của Lý Vân Kiệt bị bệnh rất nặng, cần một khoản tiền để phẫu thuật.

Nhà Lý Vân Kiệt tuy ở Kinh Thành, nhưng vì bố mất sớm, nên hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống, trong nhà căn bản chẳng có tiền.

Huống hồ số tiền cần để phẫu thuật đối với Lý Vân Kiệt mà nói còn là một con số trên trời.

Lý Vân Kiệt nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ nghĩ ra được một cách, đó chính là bán căn nhà của gia đình đi.

Diện tích nhà bọn họ tuy không lớn, nhưng vị trí cũng khá tốt, chỉ là Lý Vân Kiệt lại không tìm được người mua thích hợp.

Mỗi người đến xem nhà đều ép giá xuống rất thấp, cái giá Lý Vân Kiệt đưa ra quả thực không thấp, hơn nữa cùng một mức giá đó cũng có thể mua được căn nhà khác thích hợp hơn, điều này dẫn đến việc nhà của Lý Vân Kiệt rao bán đã lâu mà không bán được.

Lý Vân Kiệt cũng muốn bán rẻ, nhưng nếu cậu ta thực sự bán rẻ, thì tiền nhà sẽ không đủ để chi trả phí phẫu thuật cho mẹ cậu ta.

Mắt thấy bệnh viện bên kia giục ngày càng gấp, Lý Vân Kiệt cuống đến mức không biết phải làm sao cho tốt.

Thực sự bán rẻ nhà đi, cậu ta cũng không gom đủ tiền phẫu thuật, nếu không bán, thì càng không gom được.

Cộng thêm việc mẹ cậu ta vẫn luôn nói không cho cậu ta bán nhà, đã không muốn chữa trị ở bệnh viện nữa rồi.

Lý Vân Kiệt càng thêm đau lòng, lần đầu tiên cảm thấy bản thân vô dụng như vậy, ngay cả tiền chữa bệnh cho mẹ cũng không gom được.

Số tiền lớn như vậy, chẳng lẽ thực sự phải để cậu ta trơ mắt nhìn người mẹ nương tựa lẫn nhau với mình đi c.h.ế.t sao?

Lý Vân Kiệt nói rồi lại khóc nấc lên, một người đàn ông cao lớn, vào giờ khắc này lại bộc lộ sự luống cuống và bi thương của mình.

Cố Từ Trúc vỗ vai cậu ta để an ủi, cậu đang định mở miệng nói gì đó, Hạ Kiều đã lên tiếng trước: Tôi vừa hay muốn mua nhà, hay là cậu đưa tôi qua đó xem thử?

Câu này vừa thốt ra, ba người còn lại đều nhìn về phía cô.

Chị... chị nói thật sao? Lý Vân Kiệt có chút không dám tin.

Hạ Kiều nghiêm túc nói: Đương nhiên là tôi nghiêm túc rồi, bây giờ cậu đưa tôi qua đó xem thử đi.

Lý Vân Kiệt cũng không biết tại sao cậu ta lại tin Hạ Kiều, dù sao cuối cùng không thành thì cũng chỉ là cậu ta chạy thêm một chuyến.

Cậu ta lau nước mắt đưa nhóm người Hạ Kiều về nhà mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.