Trùng Sinh Thập Niên 70: Nàng Béo Phản Công - Chương 77: Nghịch Tập Ngày Thứ 77
Cập nhật lúc: 04/03/2026 19:07
Đối với những lời Hạ Lan nói, Dư Bân vô cùng hưởng thụ, hắn ta dịu dàng nắm lấy tay Hạ Lan, mang theo mục đích muốn chọc tức Hạ Kiều nói: "Lan Nhi, em yên tâm, anh nhất định sẽ cho em sống những ngày tháng tốt đẹp."
Nói xong, Dư Bân theo bản năng nhìn về phía Hạ Kiều, dường như muốn nhìn thấy sự tức giận và ghen tị trên mặt cô.
Nhưng không có, chẳng có gì cả, Hạ Kiều thế mà lại đang cười, trong nụ cười mang theo châm chọc và khinh thường.
Dư Bân bỗng nhiên cảm thấy trong lòng rất khó chịu, cảm giác bị Hạ Kiều coi thường này khiến toàn thân hắn ta không thoải mái.
Hắn ta cuối cùng không nhịn được nữa, mở miệng nói: "Hạ Kiều, Cố Từ Tùng loại chân lấm tay bùn như hắn..."
Lời còn chưa dứt, Hạ Kiều đã đi tới trước mặt, cái tát giáng xuống mặt hắn ta.
"Dư Bân, miệng mồm anh sạch sẽ một chút! Cố Từ Tùng không phải chân lấm tay bùn, so với loại ngụy quân t.ử như anh, anh ấy tốt hơn gấp vạn lần! Anh không có tư cách nói anh ấy, lần sau nếu để tôi nghe thấy nữa, đừng trách tôi không khách khí!"
Hạ Kiều thế mà lại để ý tên chân lấm tay bùn kia như vậy? Dư Bân có một loại tức giận không nói nên lời, hắn ta còn muốn mở miệng, Hạ Phong lại chắn trước mặt Hạ Kiều.
"Mau cút! Nếu không tao đ.á.n.h mày đấy!"
Hạ Lan sợ Dư Bân sẽ chịu thiệt, tuy không cam lòng, nhưng vẫn kéo Dư Bân đi.
Nhưng trên đường trở về, Hạ Lan lại nhạy bén cảm nhận được tâm trạng của Dư Bân hơi không đúng, trái tim cô ta trầm xuống.
Chẳng lẽ anh Bân thật sự để ý Hạ Kiều?
Đôi mắt Hạ Lan tối sầm lại, cô ta phải nghĩ cách, không thể tiếp tục như vậy nữa, nếu không nói không chừng anh Bân thật sự sẽ bị con tiện nhân Hạ Kiều kia quyến rũ đi mất!
Ngày ba mươi tết, cả nhà họ Hạ đều dậy từ sớm.
Hạ Kiều bắt đầu bận rộn, cô cùng Vương Ngọc Lan gói sủi cảo, còn dọn dẹp trong ngoài nhà cửa một lượt.
Bữa trưa và bữa tối đều do cô xuống bếp, cơm nước lần này có thể nói là phong phú chưa từng có, chỉ riêng món thịt, Hạ Kiều đã làm sáu món, càng không cần nói đến những món khác.
Buổi tối Hạ Kiều cũng không qua loa, hâm nóng lại đồ ăn thừa buổi trưa, lại thêm mấy món mới, cả nhà quây quần trên giường lò, vui vẻ ăn cơm, nói chuyện, trên mặt đều tràn ngập nụ cười hạnh phúc.
"Kiều Kiều, đây là lì xì mẹ và bố con chuẩn bị cho con, con hiểu chuyện rồi, mẹ và bố đều vui thay cho con!"
Vương Ngọc Lan lấy ra một phong bao đỏ nhét vào tay Hạ Kiều.
Mắt Hạ Kiều hơi nóng lên, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, phong bao lì xì năm mới đầu tiên của bố mẹ đều là cho cô, hơn nữa lì xì của hai người anh trai cô đều không nhiều bằng của cô.
Hạ Thanh cũng đưa tới một cái: "Anh cả có công việc rồi, lì xì cho em cái to!"
Hạ Phong cũng móc ra một cái, nhét cho Hạ Kiều.
Nhìn người nhà trước mắt, Hạ Kiều không nhịn được rơi nước mắt, có người nhà tốt như vậy, thật sự là phúc khí của cô, may mà ông trời lại cho cô một cơ hội, để cô một lần nữa cảm nhận được sự yêu thương của người nhà.
"Bố mẹ, anh cả anh hai, cảm ơn mọi người."
"Con bé ngốc này, khóc cái gì? Đang tết nhất!"
Vương Ngọc Lan ôm con gái, trong lòng ngũ vị tạp trần, con gái cũng lớn rồi, hai năm nữa là phải gả chồng, cũng không biết còn có thể đón mấy cái tết cùng bọn họ.
"Không sao đâu mẹ, con chỉ là vui quá thôi."
Hạ Kiều vui thật, có người nhà ở bên cạnh, trong lòng cô vô cùng yên tâm.
Nhưng câu nói tiếp theo của Vương Ngọc Lan lại làm cô kinh ngạc.
"Kiều Kiều à, mẹ và bác cả con đã nói xong rồi, ngày mai bác ấy sẽ dẫn chàng trai kia đến nhà chúng ta, ngày mai con phải ăn diện thật đẹp vào, con gái mẹ bây giờ xinh đẹp như vậy, chắc chắn là khiến người ta yêu thích!"
Cái gì cơ? Ngày mai đã xem mắt?
"Mẹ, hay là đừng gặp nữa, con thật sự không muốn xem mắt, con còn chưa muốn lấy chồng đâu."
"Làm gì có cô gái nào không lấy chồng?" Vương Ngọc Lan trừng mắt nhìn Hạ Kiều, lại nói: "Con nói thật với mẹ, trong lòng con có phải vẫn còn nhớ thương Cố Từ Tùng không? Mẹ nói cho con biết, chúng ta đều không đồng ý!"
Hạ Kiến Quốc cũng vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô, tuy không nói chuyện, nhưng ý tứ đã biểu hiện vô cùng rõ ràng rồi.
Anh em Hạ Thanh Hạ Phong nhắc tới người này đều là dáng vẻ không mấy vui vẻ, đều đang ghen tị người này được em gái bọn họ thích.
Hạ Kiều không nhịn được thở dài trong lòng, thôi bỏ đi, cô vẫn nên chiều theo ý họ trước đã, chuyện bên phía Cố Từ Tùng cô còn chưa biết phải làm sao đây, dù sao cũng chỉ là gặp mặt thôi, cùng lắm thì đến lúc đó cô nói không vừa mắt.
Thấy cô không phản đối nữa, Vương Ngọc Lan mới hài lòng, nắm lấy cơ hội khen ngợi chàng trai kia hết lời, nói cứ như bà đã tận mắt nhìn thấy rồi vậy.
Hạ Kiều vô cùng cạn lời, chỉ có thể ậm ừ cho qua chuyện.
Trong sân nhà họ Cố, Cố Từ Trúc vừa từ trong phòng mình đi ra đã nhìn thấy anh cả đang ngồi ngẩn người trong sân.
Bóng lưng Cố Từ Tùng rất thẳng, trên mặt lạnh lùng không có bất kỳ biểu cảm gì, nhưng hướng mắt nhìn lại là bên phía nhà Hạ Kiều.
Cố Từ Trúc vẫn khá hiểu anh cả nhà mình, nhìn dáng vẻ này là biết đang nhớ chị Hạ Kiều, cậu bĩu môi, đi tới ngồi xuống bên cạnh Cố Từ Tùng.
"Anh cả, nếu anh nhớ chị Hạ Kiều, vậy tại sao không đi tìm chị ấy? Đã nhiều ngày như vậy rồi, hai người cãi nhau cũng nên làm hòa rồi chứ? Phụ nữ đều phải dỗ dành, anh cứ im ỉm thế này thì có tác dụng gì!"
Đáy mắt Cố Từ Tùng một mảnh chua xót, nếu thật sự là cãi nhau thì tốt rồi, nhưng vấn đề căn bản không đơn giản như vậy.
Anh và Hạ Kiều e rằng cũng chỉ có thể đến đây thôi, Hạ Kiều đoán chừng cũng sẽ không đến tìm anh nữa đâu nhỉ? Có lẽ sau này hai người bọn họ ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa.
Cố Từ Tùng bỗng nhiên hơi hối hận, sớm biết vậy anh nên giấu kín tình cảm của mình, như vậy anh và Hạ Kiều có lẽ còn có thể làm bạn bè, cũng sẽ không đi đến bước đường hôm nay.
Đã mấy ngày không gặp Hạ Kiều rồi, trong lòng anh tràn ngập nỗi nhớ nhung, sống hai mươi năm, anh chưa bao giờ hiểu rõ mùi vị của sự nhớ nhung như bây giờ.
Anh rất muốn lén gặp Hạ Kiều một lần, dù chỉ là một cái liếc mắt thôi cũng được.
"Anh cả, anh rốt cuộc làm sao vậy? Có chuyện gì anh nói với em cũng được mà, cứ nghẹn ở trong lòng mãi, vấn đề cũng không giải quyết được! Bọn em đều rất lo cho anh."
Cố Từ Trúc sợ anh cả nhà mình sẽ nghẹn đến hỏng mất.
"Không sao, sau này đừng gán ghép anh và Hạ Kiều với nhau nữa, hai chúng ta không phải loại quan hệ như các em nghĩ đâu, như vậy ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của cô ấy."
Giọng nói của người đàn ông mang theo vài phần khàn khàn, nếu nghe kỹ còn có thể nghe ra sự bi thương.
"Anh cả! Anh và chị Hạ Kiều..."
Bắt gặp ánh mắt của anh cả nhà mình, Cố Từ Trúc bỗng nhiên không dám hỏi nữa, cậu hơi đau lòng cho anh cả, vì nuôi nấng bọn họ, anh cả đã chịu quá nhiều khổ cực.
Có lẽ chính vì có những gánh nặng là bọn họ, anh cả mới luôn lo lắng quá nhiều.
"Về đi, bên ngoài lạnh, anh muốn ở một mình một lát."
Cố Từ Trúc không nói gì, sau đó đứng dậy rời đi, trước khi vào phòng còn nhìn thoáng qua bóng lưng anh cả.
Sáng hôm sau, mùng một tết.
Hạ Kiều bị Vương Ngọc Lan gọi dậy từ rất sớm, Vương Ngọc Lan còn đặc biệt bắt cô mặc chiếc áo bông màu đỏ hồng kia, lại chải đầu cho cô.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hồng hào của con gái, Vương Ngọc Lan hài lòng gật đầu.
