Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 268: Tôi Muốn Sớm Kết Hôn Rồi

Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:35

Đâu chỉ có vậy, đây là lần đầu tiên Thẩm Tô Bạch biết được, hóa ra chỉ một cái hôn chuồn chuồn lướt nước thôi cũng đủ khiến người ta hồn xiêu phách lạc, mê đắm không lối thoát...

Hơi thở anh bỗng chốc dồn dập, cánh tay ôm lấy eo cô siết c.h.ặ.t lại, đôi mắt dài hẹp dậy sóng mãnh liệt: "Chưa đủ, Vân Thư, thế này là chưa đủ."

Tạ Vân Thư c.ắ.n c.ắ.n cánh môi đỏ mọng, ngẩng mặt nhìn anh: "Vậy anh muốn thế nào?"

Cô cứ dán c.h.ặ.t vào anh như vậy, tựa như tách trà ngày xuân, đôi môi đỏ khao khát ngay trong tầm với. Thẩm Tô Bạch kiềm chế không động đậy, giọng khàn khàn: "Vân Thư, dỗ anh thêm chút nữa đi..."

Tạ Vân Thư lập tức hiểu ý anh, chủ động hôn anh thêm cái nữa: "Thế này được chưa?"

Thẩm Tô Bạch được đà lấn tới: "Thời gian ngắn quá, cũng chưa đủ sâu đậm."

Hôn nhau thì còn cần sâu đậm thế nào nữa?

Tạ Vân Thư không dám động đậy, cô sợ chạm vào vết thương của anh, dùng chút sức lực nhẹ nhàng đẩy anh ra: "Thẩm Tô Bạch, anh đừng quậy nữa..."

Thẩm Tô Bạch cúi đầu c.ắ.n nhẹ vào môi cô: "Gọi anh là gì?"

Tạ Vân Thư che miệng lại, đôi mắt chứa nước nhìn anh: "Anh chẳng phải tên Thẩm Tô Bạch sao?"

"Lần này là em chủ động câu dẫn tôi đấy nhé."

Thẩm Tô Bạch đổ ngược lại cho cô, không kìm lòng được nữa, cúi đầu hôn sâu xuống.

Anh dùng đầu lưỡi tách hàm răng cô ra, âm thanh mập mờ vang lên giữa đôi môi hai người: "Vân Thư, như thế này mới gọi là sâu đậm."

Tạ Vân Thư siết c.h.ặ.t lấy cổ áo sơ mi của anh, bị anh trêu chọc đến mức toàn thân bủn rủn, nhưng lại không dám cử động mạnh vì sợ chạm vào vết thương: "Vết thương của anh vẫn chưa lành..."

"Gọi huynh đi, không thì cứ hôn mãi đấy."

Thẩm Tô Bạch một tay đặt sau gáy cô, việc cô không dám cử động ngược lại càng tạo điều kiện cho anh tùy ý làm càn. Anh hôn lên môi cô, giọng điệu mờ ám: "Nhà ai yêu đương mà lại toàn gọi thẳng tên cúng cơm thế? Sau này kết hôn, em cũng định gọi tôi là Thẩm Tô Bạch à?"

Nhưng từ "huynh" này thật quá xấu hổ và khó nói, Thẩm Tô Bạch sao có thể không đứng đắn như vậy chứ, đúng là phí hoài khuôn mặt chính trực kia!

Tạ Vân Thư nhắm mắt, không chịu làm theo ý anh, giọng nói lại mềm nhũn như đang trêu đùa: "Anh có thấy ghê không?"

Thẩm Tô Bạch vốn đang hưởng thụ vị ngọt sau lần chủ động hiếm hoi này, làm sao chịu buông tha cô: "Vân Thư, là em chủ động trước đấy."

Hai người hôn nhau một lúc lâu, cuối cùng Tạ Vân Thư thực sự không chịu nổi nữa, dùng giọng điệu thỏa hiệp nhỏ xíu mà gọi: "Tô Bạch huynh..."

Cái tính khí cứng đầu của cô, vậy mà lại mang theo hương vị làm nũng mà chính cô cũng chẳng nhận ra.

"Ừ." Thẩm Tô Bạch đáp khẽ, tim anh bị lời làm nũng của cô khuấy động đến ngứa ngáy, nhưng anh vẫn chưa thỏa mãn mà đòi hỏi: "Vân Thư, nói em cũng thích tôi đi."

Lần này Tạ Vân Thư không từ chối, cô cảm nhận được trái tim bất an của anh, chủ động đáp lại: "Thẩm Tô Bạch, tôi thích anh."

Cô cũng thích anh, dù không biết rốt cuộc mình rung động từ lúc nào, nhưng cô biết mình sẵn sàng mạo hiểm lần nữa, bước vào hôn nhân cùng anh đối mặt với tương lai.

Thẩm Tô Bạch nắm lấy eo cô, vì lời tỏ tình này mà hít sâu một hơi: "Tôi muốn sớm kết hôn rồi."

Tạ Vân Thư mềm nhũn đẩy anh ra, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lấy tay sờ sờ đôi môi bị hôn sưng của mình, hậm hực hừ lạnh: "Thẩm Tô Bạch, nếu bị người khác thấy, anh chắc chắn sẽ bị coi là lưu manh tội phạm đấy."

"Hôn đối tượng của mình cũng bị b.ắ.n sao?" Thẩm Tô Bạch cười khẽ, nỗi uất ức mấy ngày nay quét sạch, dù vết thương trên vai còn đau nhưng anh vẫn cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Tạ Vân Thư cãi không lại anh, ánh mắt rơi xuống vai anh, lại bắt đầu lo lắng: "Sao anh đến cả băng gạc cũng không dán, vết thương lớn thế này không đau à?"

"Đã không còn đau nữa rồi." Thẩm Tô Bạch kéo áo sơ mi lên, cô chịu chủ động dỗ dành mình, thì vết thương có lớn hơn nữa cũng chẳng đau tí nào.

"Không đau mới lạ, không phải anh nói mình yếu ớt lắm sao? Động chút là đòi ngất đòi đau đầu, giờ giả bộ làm anh hùng thép làm gì?"

Tạ Vân Thư lườm anh một cái, bàn tay khẽ lướt qua vai anh, rồi chạm phải một mảng ướt át, lông mày cô nhíu lại: "Vết thương không được dính nước, anh mau cởi áo ra, tôi dùng i-ốt sát trùng cho anh, thời tiết nóng thế này mà nhiễm trùng thì bao giờ mới lên sẹo?"

Thẩm Tô Bạch liếc cô một cái, nụ cười thêm vài phần phong lưu: "Em bảo tôi cởi áo?"

"Anh có thể nghiêm túc chút không? Cởi áo ra, tôi sát trùng." Tạ Vân Thư nóng cả tai, dường như cũng dần quen với tính cách lúc thế này lúc thế khác của anh. Dù sao hai người cũng hôn rồi, sau này là vợ chồng, cô cũng không muốn mãi ngượng ngùng thế này.

Thẩm Tô Bạch biết ở khía cạnh này cô da mặt mỏng nên không dám trêu nữa, ngoan ngoãn cởi áo: "Vừa nãy định dùng khăn lau người nên mới dính nước thôi, chút vết thương này thực sự không sao."

Việc cô biết xót xa cho anh khiến anh vui vẻ, nhưng anh cũng không muốn cô vì mình mà lo lắng.

Người đàn ông trước mặt đang cởi trần, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c và cơ bụng với những đường nét cơ bắp rõ rệt. Dù trên vai có vết thương hung dữ, nhưng trông anh càng đậm chất nam tính. Trên cổ áo sơ mi vẫn còn những hạt nước chưa khô, lăn từ vai anh xuống, rồi trôi theo đường rãnh giữa cơ bụng xuống dưới...

Tạ Vân Thư lại nhớ tới lần anh đến xin lỗi, cảm giác khi anh cầm tay cô chạm vào cơ bụng mình, nhất thời miệng đắng lưỡi khô chẳng dám nhìn nữa.

"Băng gạc ở đâu, tôi đi lấy." Cô đứng dậy, ánh mắt hơi xao động: "Anh ngồi xuống giường đi, đừng quậy nữa."

Vừa nãy ôm cô mạnh như thế, lỡ vết thương nứt ra thì cô tự trách c.h.ế.t mất.

Thẩm Tô Bạch chỉ vào tủ: "Trong đó có băng gạc và nước sát trùng, cứ lau qua là được, nhanh khỏi lắm."

Vết thương này anh thực sự không để tâm.

Tạ Vân Thư xoay người đi lấy, đợi quay đầu lại định tìm kéo thì sững sờ...

Thẩm Tô Bạch đang ngồi nghiêng trên giường, chiếc quần mỏng vì cử động co chân mà căng ra, ôm trọn lấy cơ bắp mạnh mẽ của anh. Nhưng đó không phải điều quan trọng nhất, vì từ góc độ của cô, vừa vặn nhìn thấy toàn bộ tấm lưng trần của anh.

Những đường cơ lưng đầy sức sống thật quá mượt mà bắt mắt, nhưng trên đó lại có những vết sẹo cũ chằng chịt. Chỉ cần nhìn những vết sẹo đó thôi cũng đủ hiểu anh từng chịu những vết thương nghiêm trọng đến thế nào.

Băng gạc trong tay Tạ Vân Thư run lên. Hôm nay cô tới bộ phận dự án khu Đông tìm anh, thực ra đã qua công trường trước, nhưng Thẩm Tô Bạch hôm nay vô tình tan làm sớm, cô đã gặp Đường Lâm.

Đường Lâm nhìn thấy cô liền cười mỉa mai: "Cô đúng là đồ hại người, còn mặt mũi nào tới tìm Tô Bạch huynh?"

Lúc đó Tạ Vân Thư đang sốt ruột tìm Thẩm Tô Bạch nên chẳng buồn để ý đến cô ta, xoay người đi hỏi những người khác chỗ ở của anh.

Nhưng Đường Lâm không chịu tha cho cô, chặn đường cô lại, lạnh lùng nhìn cô: "Tạ Vân Thư, cô có biết Thẩm Tô Bạch đã từ bỏ những gì vì cô không? Cái công ty xây dựng rách nát cô mở kiếm được mấy đồng, sao lại mặt dày khiến anh ấy từ bỏ tiền đồ của mình thế?"

Trước khi đến, cô cũng từng nghe Điền Hạo nói về việc Thẩm Tô Bạch định từ bỏ chức vụ ở bộ phận an ninh, nhưng cô lúc đó chưa từng nghĩ tới chuyện này lại liên quan đến mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.