Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 293: Cùng Với Tâm Tâm Của Bà, Cái Tên Cũng Hay Như Vậy
Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:39
Đêm trước ngày Tạ Vân Thư đính hôn, bà Trương cuối cùng cũng từ Kinh Bắc trở về.
Còn về chuyện bà Trương đi Kinh Bắc gặp ai, có chuyện gì, bà không hề hé nửa lời. Dắt tay Niệm Bằng đứng đó, vẫn là một bà lão hiền lành nhân hậu.
Trương Niệm Bằng vài ngày không thấy bà nội, nói năng cũng nhiều hơn, cứ líu lo: "Bà ơi, cháu rất ngoan đấy ạ! Cháu còn để dành đồ ngon cho bà nữa này!"
Nói đoạn, bé móc từ trong túi nhỏ ra một thanh sô-cô-la, vẫn là thanh mà dì kế toán ở nhà ăn cho hôm kia, đáng tiếc trời nóng quá nên đã chảy thành một đống đen sì.
Đứa nhỏ cất giấu hai ngày không nỡ ăn, kết quả lại thành ra thế này, khuôn mặt nhỏ lập tức nhăn nhó: "Bà ơi, cháu xin lỗi..."
Bà Trương cười lớn, những nếp nhăn đuôi mắt như mặt hồ trong gió nhẹ, từng gợn sóng nhẹ nhàng lan tỏa.
Bà như làm ảo thuật lấy từ trong túi ra một thanh sô-cô-la khác: "Thanh của bà vẫn còn nguyên đây, nam t.ử hán không được vì kẹo mà rơi nước mắt đâu nhé."
Trương Niệm Bằng cố gắng hít mũi: "Cháu không khóc."
Hai bà cháu rất tình cảm, Tạ Vân Thư nhìn thấy cũng vui mừng. Cô vừa định mở lời thì thấy một chiếc xe hơi màu đen dừng ở phía đông nhà tập thể, một người bước xuống từ ghế lái, chính là Quý Tư An.
Nếu là Quý Tư Viễn tới, Tạ Vân Thư sẽ không nghĩ nhiều, dù sao anh ta cũng hay lấy cớ tới thăm Niệm Bằng hoặc thăm Tiểu Hắc. Thế nhưng Quý Tư An tới đây chỉ có một lý do, đó là Niệm Bằng.
"Bà ơi, bà đưa Niệm Bằng vào trong trước đi ạ."
Đợi bà Trương dắt Niệm Bằng rời đi, Tạ Vân Thư mới thu lại nụ cười, cảnh giác nhìn Quý Tư An: "Quý tổng, anh tới đây làm gì?"
Quý Tư An thu ánh mắt từ hướng bà Trương đã khuất: "Chúng ta nói chuyện chút được không?"
"Về chuyện của Niệm Bằng sao?" Tạ Vân Thư rất nhạy cảm, không đợi Quý Tư An lên tiếng, cô đã nói thêm: "Lúc trước, anh đã nói là sẽ không hối hận."
"Tôi không hối hận." Quý Tư An khẽ thở dài: "Nhưng cha mẹ tôi đến Hải Thành, vô tình nhìn thấy Niệm Bằng."
Tạ Vân Thư nhíu mày: "Thì đã sao? Thằng bé giờ họ Trương, lúc trước các người đã thỏa thuận là nhà họ Quý sẽ không nhận lại nó."
Quý Tư An không muốn bàn luận chủ đề này ở ngoài đường, anh kéo cửa xe ra: "Cô có thời gian không? Mời cô đi uống tách trà."
Trên đường xe chạy, Quý Tư An im lặng suốt, mãi đến gần nơi đến mới áy náy mở lời: "Xin lỗi, tôi muốn đưa cô đi gặp mẹ tôi. Tinh thần của bà không được tốt, tôi thực sự không từ chối bà được."
"Thế nên anh để tôi tới làm người đóng vai ác?" Tạ Vân Thư có chút giận: "Quý tổng, việc nhà các người tôi chẳng muốn dính dáng tới đâu. Tôi cứ ngỡ lúc anh quyết định từ bỏ Niệm Bằng, anh đã tính toán hết mọi chuyện rồi chứ!"
Cô không có ý trách Quý Tư An tàn nhẫn, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, huống hồ anh ta cũng đã chi trả phí nuôi dưỡng, Niệm Bằng và bà Trương vẫn sống rất tốt.
Thế nhưng tên đã b.ắ.n ra không thể thu lại, giờ lại đòi đón Niệm Bằng về, dù là với bà Trương hay với chính đứa trẻ này, đều quá mức bất công.
Trương Niệm Bằng sinh ra tuy mang theo tội lỗi của cha mẹ, nhưng không có nghĩa là bản thân thằng bé có tội!
Quý Tư An dừng xe lại: "Tôi không ngờ chấp niệm của mẹ mình lại sâu sắc đến vậy, cũng không ngờ lại trùng hợp để họ gặp nhau."
Tạ Vân Thư ngẩn người, quả thực quá trùng hợp. Nếu không phải bà Trương tình cờ có việc nhờ Niệm Bằng đi theo, thì thằng bé đời nào lại mò tới nhà ăn của bộ phận dự án. Mà cha mẹ Quý ở tận Bằng Thành, sao lại khéo là đúng ngày đó đến Hải Thành.
"Nhưng tôi khuyên can thì có tác dụng gì? Chắc chắn tôi phải đứng về phía bà Trương rồi, hơn nữa ăn nói của tôi cũng chẳng dễ nghe." Tạ Vân Thư dịu giọng hơn một chút, nhưng lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t: "Quý tổng, cha mẹ anh sao có thể nghe lời tôi?"
"Trước đây Tư Viễn không nói với cô sao? Cô rất giống Tâm Tâm." Quý Tư An đặt đôi bàn tay bất lực lên vô lăng. Đối mặt với những khoản đầu tư hàng trăm nghìn hay hàng triệu, anh chẳng bao giờ nhíu mày lấy một cái, vậy mà lại không cách nào nói một lời từ chối với người mẹ đang đầm đìa nước mắt.
Kể từ sau chuyện của Tâm Tâm, tinh thần và sức khỏe của Chu Mỹ Trân luôn không tốt. Lúc biết tin Tâm Tâm qua đời, bà đã từng suy sụp đến mức phải nhập viện, mãi đến năm nay mới tạm thoát ra khỏi bóng tối.
Đừng thấy Chu Mỹ Trân giờ thể hiện bình thường, chứ bác sĩ đã nói bà không được phép chịu thêm đả kích nào nữa, thế nên lúc đầu anh mới chẳng chút nghĩ ngợi mà từ chối đón Niệm Bằng về.
Tạ Vân Thư bất lực: "Dù sao tôi cũng không đời nào để các người mang Niệm Bằng đi, trừ khi bà Trương đồng ý, và chính bản thân Niệm Bằng cũng muốn thế."
Quý Tư An mím môi: "Tôi biết."
Chu Mỹ Trân đang ở trong một căn hộ mà Quý Tư An mua tại Hải Thành. Lúc này bà đứng trước gương chỉnh đốn lại quần áo, còn quay đầu hỏi Quý Thành Công và Quý Tư Viễn: "Niệm Bằng nhìn thấy mẹ có gọi bà không? Phải rồi, chỗ kẹo bánh mẹ bảo các con mua đã bày ra chưa? Trước kia Tâm Tâm cứ thích ăn mấy món ngọt này."
Bà vừa nói, gương mặt vừa thoáng nét cười: "Con bé đó, từ nhỏ đã là đứa ham ăn!"
Quý Tư Viễn đứng phía sau siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Hắn không dám lên tiếng cắt ngang mẹ, đành cầu cứu nhìn cha: "Cha?"
Quý Thành Công im lặng lắc đầu với hắn, hốc mắt đã dần đỏ ửng.
Thực ra những năm qua, ông cùng hai đứa con trai đã dần bước ra khỏi nỗi đau mất Tâm Tâm. Đàn ông có lẽ kiên cường hơn, cũng bạc tình hơn, nhưng Chu Mỹ Trân thì chưa bao giờ quên đi đứa con gái xinh đẹp đáng yêu nhất thế gian của bà.
Họ có thể thỉnh thoảng đau lòng, thỉnh thoảng hoài niệm, nhưng chỉ riêng Chu Mỹ Trân là luôn sống trong đau khổ. Nỗi đau này người ngoài chẳng cách nào khuyên nhủ, cũng không ai giúp bà gánh vác được.
Khi Tạ Vân Thư đẩy cửa bước vào, Chu Mỹ Trân và Quý Thành Công đều thoáng chốc ngẩn ngơ.
Hôm nghe hát bài Lan Hoa Thảo là nhìn từ xa, giờ đứng gần thế này, Chu Mỹ Trân không kìm được thốt lên: "Tâm Tâm..."
Tạ Vân Thư không thích người khác gọi tên người khác thông qua mình, nhưng lòng trắc ẩn khiến cô nhẫn nhịn: "Tên cháu là Tạ Vân Thư."
Thần sắc Chu Mỹ Trân hơi khựng lại, hồi lâu sau mới kìm được đôi tay đang run rẩy: "Vân Thư à, cái tên hay quá."
Cũng hay như tên của Tâm Tâm nhà bà vậy.
Tạ Vân Thư và mẹ cô là Lý Phân Lan có tình cảm rất sâu đậm. Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình hạnh phúc thường thấu hiểu tình mẫu t.ử hơn ai hết. Cô nghĩ nếu có ngày mình xảy ra chuyện bất trắc, mẹ mình chắc cũng đau lòng đến thế.
Nghĩ tới đây, cô mềm lòng: "Dì à, Niệm Bằng hiện tại sống rất tốt. Nếu dì muốn, thỉnh thoảng có thể ghé qua nhìn thằng bé, nhưng xin dì đừng làm xáo trộn cuộc sống của nó."
Chu Mỹ Trân kích động: "Nó là con của Tâm Tâm, ta là bà ngoại nó! Nó phải lớn lên bên cạnh ta, chứ không phải đi theo một người dưng!"
Tạ Vân Thư hít một hơi sâu: "Vậy dì có biết thằng bé đã trải qua những gì không?"
Quý Tư An và Quý Tư Viễn đồng loạt biến sắc: "Vân Thư!"
