Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 365: Anh Hướng Về Vợ Mình
Cập nhật lúc: 07/04/2026 05:59
Tạ Vân Thư cũng biết Thiển Thiển sẽ chẳng bao giờ thích Điền Hạo, không nói đâu xa, lúc ở Hải Thành cô cũng biết rõ mối quan hệ giữa Điền Hạo và Lâm Thúy Bình.
Cô là người rất có chừng mực, sự kiêu ngạo ẩn giấu dưới vẻ ôn hòa. Dù Điền Hạo có giải thích anh ta và Lâm Thúy Bình chỉ giả vờ yêu đương thì Thiển Thiển cũng không bao giờ đồng ý qua lại với anh ta.
Dù biết Điền Hạo không làm tổn thương Lâm Thúy Bình, thậm chí việc giả vờ yêu đương cũng là đôi bên tình nguyện, không thích một người quả thực không phải lỗi lớn gì. Nhưng Tạ Vân Thư trước giờ luôn bênh người nhà không bênh lý lẽ, trong lòng cô đương nhiên hướng về Lâm Thúy Bình.
Nghĩ đến đây cô lại hỏi Thẩm Tô Bạch: "Anh hướng về ai?"
Thẩm Tô Bạch và Điền Hạo dù sao cũng là huynh đệ!
Thẩm Tô Bạch trả lời nhanh gọn: "Anh hướng về vợ anh."
Tạ Vân Thư còn muốn nói tiếp, nhưng miệng đã bị chặn lại. Thẩm Tô Bạch tiến thẳng vào, hôn mạnh cô: "Nói chuyện người khác bao lâu rồi, anh không muốn nghe nữa."
Hai người đã hai ngày không làm chuyện đó, Thẩm Tô Bạch vừa mới 'phá giới' nên rất khó kiểm soát lực đạo, sợ ngày nào cũng giày vò khiến cô bị thương nên đã gắng gượng nhịn hai ngày rồi. Nhưng bây giờ thấy vợ mình trông đầy sức sống, chắc là hôm nay có thể làm thêm vài lần.
Tạ Vân Thư bị anh hôn đến mức không thở nổi: "Thẩm Tô Bạch, em chưa tắm đâu."
"Xong việc rồi tắm, anh bế em đi." Hôm nay Thẩm Tô Bạch có chút muốn trêu chọc cô, hôn lên cánh môi hồi lâu mới lưu luyến dời xuống: "Dấu ở chỗ đó đã tan chưa, để anh xem xem."
Tạ Vân Thư gần như muốn chui vào lòng anh: "Anh tắt đèn đi!"
"Tắt đèn làm sao nhìn cho rõ?" Dù sao thì sức đàn ông vẫn lớn hơn, nhất là người đàn ông này lại là Thẩm Tô Bạch.
Anh dùng một tay giữ c.h.ặ.t lấy cô, tay kia linh hoạt cởi bỏ quần áo, hết lần này đến lần khác phủ lên những dấu vết mới, nhưng tuyệt nhiên không chịu đi vào vấn đề chính.
Cuối cùng Tạ Vân Thư không chịu nổi nữa, quay đầu đi, giọng mềm nhũn cầu xin anh, nhưng chẳng nói được câu gì ra hồn, chỉ có thể thốt lên tên anh: "Thẩm Tô Bạch..."
Cô vẫn luôn không gọi được hai tiếng 'ông xã'.
Thẩm Tô Bạch cười, áp sát từ phía sau, mười ngón tay hai người đan c.h.ặ.t vào nhau, tỉ mỉ hôn lên tấm lưng trắng ngần của cô: "Em muốn nói gì nào?"
Cô muốn bảo anh nhanh lên một chút...
Người này thật xấu xa, nhất là khi làm chuyện đó, cô chẳng bao giờ chiếm được thế thượng phong, cả sức lực, thủ đoạn hay da mặt đều không bằng anh.
Cũng giống như con người anh, khúc dạo đầu thì dịu dàng tỉ mỉ bao nhiêu, thì khi thật sự bắt đầu lại mãnh liệt đến mức đáng sợ...
Dù sao thì lần nào Tạ Vân Thư cũng thấy không chịu nổi, nhưng cuối cùng lần nào cũng chịu đựng được.
Toàn thân đẫm mồ hôi, Tạ Vân Thư mệt đến mức lả đi, nằm trong lòng anh: "Khi nào mình về Kinh Bắc?"
"Việc của em xong cả chưa? Anh nghe theo em thôi." Dù đã kết thúc nhưng tay Thẩm Tô Bạch vẫn không dừng lại: "Tống đại sư đã đi thăm hỏi, Minh Thành cũng gặp rồi, còn nhà máy bên Giang Oánh chưa xem, hợp đồng phải đợi Lý Thắng Lợi bọn họ ký lại nữa à?"
Tạ Vân Thư đè tay anh lại, thở dốc: "Bên đó có bản vẽ nhà máy rồi, chỉ là mở rộng thêm, thực địa cũng không có gì để xem. Đến lúc đó nói rõ yêu cầu về diện tích xây dựng, chúng ta có thể báo giá, về đến Hải Thành rồi liên lạc qua điện thoại cũng được."
Thẩm Tô Bạch ừ một tiếng: "Vậy còn nhân công em định thế nào?"
Không thể mang người từ Hải Thành đến được, chi phí nhân công cao quá.
"Chắc chắn phải tìm người tại địa phương rồi, đến lúc đó em muốn nhờ Thiển Thiển giúp đỡ. Cô ấy vốn học chuyên ngành kiến trúc, trong nhà cũng có mối quan hệ về mặt này, chắc chắn tìm được đội thợ xây dựng thôi."
Tạ Vân Thư lại vỗ nhẹ vào tay anh, lúc này mới tiếp tục mở lời: "Chuyện này hôm nay em chưa nhắc tới, hôm nay chỉ là bạn bè gặp mặt thôi."
Về phương diện kinh doanh, cô bắt đầu từ con số không, nhưng vẫn luôn tiến bộ, cũng không cần Thẩm Tô Bạch chuyện gì cũng phải giúp đỡ mình.
"Nếu thiếu nhân công, đến lúc đó để anh hỏi bạn bè xem." Thẩm Tô Bạch là người Kinh Bắc, mạng lưới quan hệ tất nhiên rất rộng.
Tạ Vân Thư không chối từ, đàn ông của mình lo liệu việc cho mình cũng là lẽ đương nhiên, cô nghiêng đầu hôn anh một cái: "Nếu chỗ nào có phiền phức, em nhất định sẽ tìm anh, anh phải giúp em đấy."
Với lời cô nói, Thẩm Tô Bạch rất hưởng thụ, anh cười rồi lại đè người xuống hôn tới tấp: "Anh đã nói rồi, em có thể yêu cầu anh bất cứ điều gì."
Tạ Vân Thư bị anh bao lấy bên dưới, đôi mắt mở to: "Anh... còn muốn nữa à?"
"Em muốn hả?" Thẩm Tô Bạch vừa chống tay nhìn cô vừa đùa lại: "Em đã yêu cầu, anh chắc chắn phải đáp ứng cho vợ rồi."
"Cút đi!" Tạ Vân Thư tức giận đẩy anh một cái, cô dù có sức khỏe đến đâu cũng không chịu nổi dày vò như thế này!
Thẩm Tô Bạch hiếm khi cười sảng khoái như vậy, vươn tay vỗ về cô vợ nhỏ đang dỗi: "Được, mai làm tiếp."
Tạ Vân Thư: "..."
Cô quay mặt đi không thèm đếm xỉa đến anh, nhưng chỉ được vài giây lại không nhịn được hỏi: "Tiền thuê căn nhà của chị Giang phải làm sao đây, hợp đồng đã ký, tiền cũng đã nộp rồi, rốt cuộc thím Hai có cần không?"
Tuy tiền thuê hơn hai trăm tệ một năm không phải cao, nhưng nếu cứ lãng phí vô ích thì vẫn thấy xót xa.
"Anh sẽ đưa hợp đồng cho chú Hai, họ muốn hay không thì tùy." Thẩm Tô Bạch tự giễu cười một tiếng: "Anh đã làm hết những gì mình nên làm, chuyện còn lại là lựa chọn của họ."
Tạ Vân Thư biết anh vẫn còn quan tâm đến nhà chú Hai, không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài, cô xoay người chủ động ôm lấy thắt lưng anh: "Hay là để em tìm thím Hai nói chuyện lại, hoặc là tìm Thẩm Hoan nói thử xem?"
"Em không cần bận tâm." Thẩm Tô Bạch lắc đầu: "Ngày mai em cứ đi bàn chuyện mở rộng nhà xưởng với Giang Oánh là được, chuyện bên phía thím Hai không cần em phải lo nghĩ."
Anh cưới vợ về không phải để cô xử lý mấy chuyện vụn vặt trong nhà, dù ai ra mặt cũng không đến lượt Tạ Vân Thư phải đi gặp thím Hai nói chuyện.
Tạ Vân Thư vẫn không yên tâm: "Thầy với U cũng không muốn làm khó chú Hai."
Nếu không, dựa theo tính cách của Tô Thanh Liên, bà đã sớm không thèm đếm xỉa đến thím Hai từ lâu rồi.
Thẩm Tô Bạch khẽ thở dài: "Người thân một khi đã xuất hiện xung đột lợi ích, trừ khi một bên chịu thiệt, nếu không chắc chắn sẽ có vết nứt. Chúng ta đã cố gắng bù đắp, nhưng cũng không thể nhún nhường đến mức độ mà thím ấy muốn được."
Nói cách khác, thím Hai tự mình nghĩ không thông, anh cũng chẳng còn cách nào khác.
Lời này tuy có chút khó nghe, nhưng đó là sự thật. Nếu không thì biết làm sao, lẽ nào bắt anh nhường cả căn phòng tân hôn của mình ra ngoài?
Tạ Vân Thư ậm ừ một tiếng, xoay người thoải mái tựa vào lòng anh: "Vậy ba ngày nữa chúng ta về Hải Thành, ngày mai em đi xem xưởng của chị Giang, rồi dành ra một ngày để đi chơi."
Kinh Bắc rộng lớn lắm, hôm trước cô mới đi xem Thiên An Môn, còn chưa kịp đi xem Vạn Lý Trường Thành nữa!
Thẩm Tô Bạch đồng ý rồi hỏi: "Để anh bế em đi tắm nhé?"
Tạ Vân Thư đã hồi phục chút sức lực, tự khoác áo dậy: "Em tự đi tắm, không cần anh."
Cô vừa bước chân vào phòng tắm, ngay sau đó Thẩm Tô Bạch cũng dậy theo.
Trong phòng tắm sương mù mịt mờ, tiếng thở dốc liên hồi, Tạ Vân Thư cuối cùng lại phải cầu xin tha thứ thêm lần nữa...
Sáng hôm sau, tám giờ cô mới dậy, Thẩm Tô Bạch đã nấu cơm xong đợi cô: "Anh phải về nhà một chuyến, em tự đến xưởng may được không?"
Với Giang Oánh cũng coi như người quen cũ, tất nhiên là không thành vấn đề.
Nhưng Tạ Vân Thư nhíu mày: "Nhà mình xảy ra chuyện gì sao?"
Chả trách cô nhạy cảm, dựa theo tính cách của Thẩm Tô Bạch, nếu không có chuyện quan trọng, anh sẽ không bao giờ để cô đi một mình.
