Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 4: Cô Đòi Tiền Bồi Thường!
Cập nhật lúc: 02/04/2026 05:29
Tạ Vân Thư cũng không vội tranh cãi với ông ta, chỉ lấy từ trong túi ra lá đơn đuổi việc mà nhà máy viết: "Đồng chí Tạ Vân Thư vì mắc bệnh tâm thần nên bị nhà máy đuổi việc."
Đọc xong câu này, cô cười như không cười nhìn giám đốc Lý: "Rõ ràng có giấy chứng nhận chẩn đoán sai, mà giám đốc Lý vẫn dùng lý do này để kết tội tôi, đây không phải là vu khống thì là gì? Ông không cho tôi một lời giải thích cũng không sao, tôi sẽ tới công đoàn phản ánh đúng sự thật. Nếu vẫn không ai quản, tôi sẽ bắt tàu đi kinh đô phản ánh tình hình! Tôi không tin quốc gia này lại không có nơi nào đòi lại công bằng cho tôi!"
Giám đốc Lý không ngờ Tạ Vân Thư lại nói ra những lời như vậy! Việc đuổi việc này nói là hợp lý hợp lệ, nhưng nếu thật sự làm to chuyện tới công đoàn, điều tra ra thì người đầu tiên gặp họa chính là ông ta! Phải biết rằng, ông ta vốn dĩ không chịu nổi việc thanh tra...
Thế nhưng, cái vị trí này làm sao có thể trả lại được chứ...
"Đồng chí Tạ, có yêu cầu gì chúng ta có thể thương lượng! Mọi người quen biết nhau cũng lâu rồi, việc gì phải làm căng như vậy? Tôi nhớ cha cô cũng là một đồng chí tốt mà!"
Giám đốc Lý đảo mắt, biết cứng không được thì chuyển sang mềm mỏng: "Cô xem thế này có được không, nếu nhà máy có thêm vị trí trống, tôi sẽ ưu tiên sắp xếp cho cô!"
Tạ Vân Thư tất nhiên nghe ra đây chỉ là kế hoãn binh. Đợi nhà máy có vị trí trống, cô không biết phải đợi đến bao giờ! Hiệu quả kinh doanh của nhà máy vốn chẳng ra sao, rất nhiều công nhân bốn mươi tuổi đành phải nghỉ hưu sớm để nhường chỗ cho con cái tiếp quản.
Nếu cô thật sự chờ đợi, thì chỉ có nước húp cháo loãng mà sống thôi!
"Vị trí tôi có thể không cần, nhưng tôi yêu cầu bồi thường." Tạ Vân Thư cuối cùng cũng nói ra mục đích hôm nay, yêu cầu của cô rất đơn giản, đó là tiền: "Đây là vị trí mà cha tôi đã đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống, các người lại dùng cái danh nghĩa vô căn cứ này để đuổi tôi, dù có lên tới công đoàn tôi vẫn là người có lý! Lương một tháng là ba mươi ba đồng, một năm là ba trăm chín mươi sáu đồng. Năm nay tôi mới hai mươi hai tuổi, ít nhất vẫn còn làm được hai mươi năm nữa!"
"Cộng thêm thưởng các thứ, tôi cũng không đòi hỏi nhiều, bồi thường cho tôi tổng cộng sáu ngàn đồng là được! Vị trí công việc cứ để cho đồng chí mới làm, tôi đảm bảo sẽ không khiếu nại nữa!"
Giám đốc Lý kinh ngạc trước cái giá sư t.ử ngoạm của cô, ông ta chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối thẳng thừng: "Không thể nào! Tạ Vân Thư, cô cũng dám nghĩ thật đấy, có biết sáu ngàn đồng là bao nhiêu tiền không! Không thể nào, nhiều nhất chỉ bồi thường cho cô một ngàn đồng!"
Một trăm đồng đã đủ cho cả nhà ăn cơm gạo suốt cả năm trời, thế mà cô lại dám mở miệng đòi sáu ngàn đồng! Đùa chắc!
Tạ Vân Thư bình thản đáp: "Đã không thể thương lượng, vậy thì cứ lên công đoàn mà nói chuyện. Nếu công đoàn bảo nên bồi thường một ngàn, thì tôi chấp nhận một ngàn."
Sở dĩ cô tự tin giám đốc Lý không dám tới công đoàn là vì cô biết một năm sau sẽ có đợt thanh tra chống tham nhũng trên toàn quốc, và người đầu tiên bị bắt chính là giám đốc Lý này. Một nhà máy nhỏ thế mà ông ta đã tham ô nhận hối lộ tới tận tám mươi ngàn đồng! Hèn chi hiệu quả nhà máy lại kém đến thế, có loại sâu mọt này thì sao mà tốt lên được?
Có tật giật mình, giám đốc Lý chắc chắn không dám đối chất với cô tại công đoàn. Dù có kiện lên công đoàn, cùng lắm cô cũng chỉ lấy được hơn một ngàn đồng tiền bồi thường mà thôi.
Quả nhiên, giám đốc Lý hít sâu một hơi: "Sáu ngàn đồng nhiều quá, thôi thì tôi đại diện nhà máy đưa cô bốn ngàn đồng, đây cũng là nể mặt lão Tạ, nếu không thì..."
Tạ Vân Thư mỉm cười nhìn ông ta: "Năm ngàn đồng, thấp hơn nữa thì cứ lên công đoàn mà nói chuyện."
Con nhóc c.h.ế.t tiệt này thật là cứng đầu! Giám đốc Lý có chút thẹn quá hóa giận, nhưng ông ta cũng sợ Tạ Vân Thư làm to chuyện tới công đoàn rồi cấp trên phái người xuống điều tra, cuối cùng đành thỏa hiệp: "Được, tôi đi duyệt khoản bồi thường này cho cô! Tạ Vân Thư, nói trước là, nhận tiền xong thì nhà máy này không còn liên quan gì tới cô nữa đâu!"
"Tất nhiên rồi." Tạ Vân Thư gật đầu, công việc này là cha để lại, cô chỉ tức giận vì bị mất theo cách này thôi, chứ thực lòng cũng chẳng tha thiết gì với việc làm ở đây.
Công việc ở nhà máy thực ra rất mệt, mà lương lại không cao, người ta làm ở xưởng may hay xưởng thép tháng cũng được năm sáu chục đồng! Hơn nữa nhà máy này sở dĩ tồn tại được là nhờ vào bao cấp của nhà nước, đợi đến những năm chín mươi khi cải cách doanh nghiệp nhà nước, làn sóng thất nghiệp ập đến.
Nhà máy này là nhóm xí nghiệp nhà nước đầu tiên tuyên bố phá sản, và công nhân ở đây cũng đều phải nghỉ việc.
Một công việc lương thấp chẳng bao lâu nữa sẽ bị đào thải, chi bằng đổi lấy mấy ngàn đồng còn thực tế hơn nhiều.
Rời khỏi nhà máy, tâm trạng Tạ Vân Thư khá ổn, cô suy nghĩ một lát rồi đạp xe về nhà. Mẹ giờ chắc hẳn đã biết chuyện cô bị giam vào bệnh viện và mất việc.
Kiếp trước, khi biết cô bị Lục Tri Hành giam vào bệnh viện, người mẹ vốn yếu đuối hiền lành cả đời đã suýt chút nữa liều mạng với hắn. Còn đứa em trai đang học cấp ba, thậm chí còn bỏ cả học để tới đòi lại công bằng cho cô.
Đáng hận là lúc ấy cô chỉ toàn tâm toàn ý vì Lục Tri Hành, c.h.ế.t sống không chịu ly hôn, cứ cố chấp sống tiếp với hắn, khiến mẹ và em trai thất vọng vô cùng. Họ sợ làm quá căng thẳng lại ảnh hưởng đến cuộc sống của cô nên đành nhẫn nhịn nuốt cục tức này vào lòng!
Thế nhưng cục tức này, cô tuyệt đối sẽ không nhẫn nhịn nữa!
Nhà mẹ đẻ của Tạ Vân Thư nằm trong một khu tập thể cũ trên phố Trường Ninh ở Hải Thành, một hành lang dài kết nối nhiều căn phòng riêng biệt, trong đó nhà họ Tạ ở tầng một, là một căn hộ nhỏ nằm ngay cạnh khu bể nước công cộng, âm u ẩm thấp...
Trên cửa có đóng biển số 106, mắt Tạ Vân Thư hơi cay xè, cô cố hít mũi một cái rồi khẽ gõ cửa: "Mẹ, là con Vân Thư đây."
Tiếng cọt kẹt vang lên, cánh cửa được mở từ bên trong, một người phụ nữ trung niên với mái tóc điểm bạc đứng bên trong cửa. Bà đỏ hoe mắt, nhìn thấy Tạ Vân Thư, nước mắt lập tức tuôn trào: "Vân Thư, là Vân Thư về rồi! Vào đi, vào mau đi! Để mẹ xem con thế nào..."
Trải qua mười năm mới gặp lại mẹ, Tạ Vân Thư dù cố kìm nén cách nào cũng không ngăn được nỗi đau đớn tận tâm can. Cô ôm lấy mẹ như một con thú nhỏ bị thương, nức nở không thành lời: "Mẹ, con nhớ mẹ quá..."
"Vân Thư của mẹ chịu ủy khuất rồi! Chịu ủy khuất rồi! Đừng khóc, đừng khóc mà..." Lý Phân Lan khẽ vỗ vai Tạ Vân Thư, dịu dàng dỗ dành như dỗ trẻ con: "Con gái ngoan, có mẹ ở đây rồi!"
Tạ Vân Thư c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới cho đến khi nếm thấy vị m.á.u tanh mới kìm được cơn khóc nức nở. Cô đứng thẳng người dậy, đau lòng tự trách: "Mẹ, xin lỗi mẹ, con làm mất công việc của cha rồi."
Đó là công việc cha đã đ.á.n.h đổi bằng mạng sống, bộ quần áo làm việc ở nhà máy của cô luôn được mẹ giặt sạch sẽ, không dưới một lần dặn dò cô phải làm việc thật tốt, không được làm mất mặt cha.
Thế mà giờ đây, cô đã bị đuổi việc.
Lý Phân Lan lắc đầu, nắm tay cô ngồi xuống chiếc ghế ở gian ngoài, rồi quay vào phòng trong lấy ra ba trăm đồng: "Vân Thư, con cầm lấy số tiền này đi, Lục Tri Hành đối xử với con không tốt, con phải tự thương lấy mình chứ!"
Một câu nói lại khiến Tạ Vân Thư chực trào nước mắt.
