Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 508: Người Đi Theo Nàng Chính Là Tôi

Cập nhật lúc: 10/04/2026 16:13

Những người thi đỗ vào Đại học Kinh Bắc, phần lớn đều rất thông minh. Nếu không phải trải qua những chuyện trước đó, Hàn Cảnh Hòa cũng tuyệt đối sẽ không nghĩ tới một doanh nghiệp tư nhân nhỏ bé lại có thể kiếm tiền hơn cả công nhân biên chế.

Chỉ riêng việc nghe những bản thiết kế mà Tống Thiển Thiển kể, cậu đã có thể tưởng tượng ra nếu mình ở lại làm cho Tạ Vân Thư thì sẽ kiếm được bao nhiêu tiền.

Nhưng mà, không ổn định...

Một công việc ổn định và một tiền đồ do chính mình nỗ lực giành lấy, bạn sẽ chọn cái nào?

Hàn Cảnh Hòa đêm đó không ngủ, cậu nằm trên giường ký túc xá trằn trọc mãi. Nhậm Bình Sinh nằm giường dưới đột nhiên lên tiếng: "Cảnh Hòa, cậu cũng chưa ngủ à?"

Hàn Cảnh Hòa ậm ừ: "Không ngủ được."

Nhậm Bình Sinh im lặng một hồi: "Tớ đang nghĩ vì sao ban đầu mình lại học thiết kế."

Gạt đi hoàn cảnh gia đình bần hàn, họ học kiến trúc chẳng phải cũng vì mang trong mình một bầu nhiệt huyết hay sao? Giống như Tạ Vân Thư thuở trước, có thể thiết kế kiến trúc mơ ước của mình và đạt được thành tựu lớn lao.

Hàn Cảnh Hòa nhìn chằm chằm vào trần nhà tối om, yết hầu động đậy: "Cậu nói xem, nếu tớ đ.á.n.h cược một phen thì sẽ thế nào?"

Nhậm Bình Sinh im lặng, cậu trở người, chạm vào lá thư từ nhà gửi tới dạo trước, trong đó là niềm hy vọng cháy bỏng của cha mẹ: "Bình Sinh, tiền con gửi về nhiều quá! Các em con đều được đi học rồi, chúng nói tương lai cũng muốn thi vào Đại học Kinh Bắc, kiếm thật nhiều tiền!"

Hàn Cảnh Hòa ở giường trên vẫn nói: "Trước khi vào đại học tớ rất ngưỡng mộ những công nhân làm việc trong thành phố, không phải trông chờ vào thời tiết, mỗi tháng có lương để lấy, cầm cái bát cơm sắt là cả một đời."

Nhậm Bình Sinh thầm thì: "Nhưng bây giờ bát cơm sắt cũng không còn ổn định nữa rồi."

Dù ở trong trường học nhưng họ cũng biết hiện nay hiệu quả kinh doanh của nhiều doanh nghiệp quốc doanh không tốt, một số nhà máy thậm chí đã bắt đầu cắt giảm nhân sự hoặc phá sản. Ngược lại, nhiều doanh nghiệp tư nhân nhỏ ở phương Nam lại đang phát triển rực rỡ.

Trên báo chí cũng thường đưa tin, những kẻ nắm bắt thời đại ấy, đi xe hơi, dùng đại ca đại, một tháng kiếm được bằng cả năm lương của một công nhân bình thường.

Khi ánh sáng ban mai bò lên bệ cửa sổ, cả hai vẫn chưa chợp mắt lấy một phút.

Giọng Nhậm Bình Sinh khàn đi, l.ồ.ng n.g.ự.c như đang có ngọn lửa thiêu đốt: "Cảnh Hòa, có đ.á.n.h cược không?"

"Tổng giám đốc Tạ đã thắng cược rồi, đi theo cô ấy chắc chắn sẽ không thua." Hàn Cảnh Hòa nắm c.h.ặ.t lá thư giới thiệu nhăn nhúm, cuối hành lang ký túc xá là tiếng các sinh viên đang vệ sinh cá nhân, ánh mắt cậu rất sáng, sáng đến mức chưa từng có: "Bình Sinh à, làm gì có sự ổn định tuyệt đối chứ?"

...

Bước ra khỏi xưởng may Kinh Bắc, Tạ Vân Thư thở dài: "Thiển Thiển, may mà cậu mới là sinh viên năm ba."

Nếu Thiển Thiển cũng phải đi làm rồi, thì mình thực sự phải một mình đơn độc chiến đấu, vẽ bản vẽ thiết kế đến c.h.ế.t mất. Nhậm Bình Sinh và Hàn Cảnh Hòa là hai trợ thủ rất tốt, họ làm việc nghiêm túc, năng lực chuyên môn lại cao.

Đáng tiếc, người ta sắp về đơn vị công tác của mình rồi.

Tống Thiển Thiển an ủi cô: "Còn hai tháng nữa là nghỉ hè rồi, đến lúc đó tớ có rất nhiều thời gian. Hơn nữa tớ cũng đang hỏi mấy bạn khác xem có ai muốn làm thêm không."

Nhưng thực tế, người như vậy đâu dễ tìm.

Một là phải tìm người có nhân phẩm tốt, năng lực chuyên môn giỏi, hai là cũng phải có người chịu làm.

Tống Thiển Thiển làm việc rất cẩn thận, cô không thể cứ đứng giữa sân trường rồi cầm loa hô lên rằng: 'Bản thiết kế năm mươi đồng một tấm, có ai chịu vẽ không?'. Làm vậy thì vì tiền chắc chắn sẽ có người nhận, nhưng tuyển được người như thế nào thì khó nói lắm.

Tạ Vân Thư chau mày, cô đúng là nên tuyển người rồi, nhưng công việc thiết kế kiến trúc chuyên nghiệp thế này thì đi đâu tìm người đây? Nó không giống như Lý Thắng Lợi, chỉ cần đề bạt mấy người có khả năng quản lý ở công trường là được, cũng chẳng giống việc sắp xếp hồ sơ, dùng học sinh cấp ba cũng xong.

Công việc này đòi hỏi nhân tài đã qua đào tạo bài bản.

Từ xưởng may trở về, Tạ Vân Thư định ghé qua tứ hợp viện một chuyến. Việc hợp tác với ông Hoắc sắp bắt đầu rồi, tuy bản thiết kế đã vẽ xong nhưng vẫn còn nhiều chỗ cần chỉnh sửa tùy theo tình hình thực tế.

Cô cũng phải đến Viện thiết kế kiến trúc một chuyến, chuyện bồi thường hợp đồng không thể cứ để mặc như vậy được.

Vì vậy, rất nhiều người tìm đến Hải An để thiết kế kiến trúc, cô hầu như chẳng dám nhận ca nào. Không phải không muốn, mà là lực bất tòng tâm. Nhìn tiền cứ tuột khỏi tầm mắt thế này, cảm giác đúng là khó chịu quá đi mất!

Đến cửa tứ hợp viện, Tạ Vân Thư dừng bước.

Trước cửa đang có hai thanh niên ngồi xổm, vừa ngẩng đầu lên, mắt cả hai đều thâm quầng. Thấy Tạ Vân Thư, mắt họ sáng rực lên.

Tạ Vân Thư bị hai người làm cho giật mình, nhìn rõ là ai mới khó chịu lên tiếng: "Giữa trưa nắng chang chang mà hai cậu ngồi lì trước cửa nhà tôi giả ma giả quỷ để dọa ai đấy?"

Đồng cam cộng khổ hơn một tháng nay, Tạ Vân Thư coi hai người là bạn nên nói chuyện cũng rất tự nhiên.

Nhậm Bình Sinh đứng phắt dậy, vì ngồi xổm quá lâu nên suýt nữa thì ngã. Cậu chẳng đoái hoài gì, chạy xồng xộc đến trước mặt Tạ Vân Thư: "Chị Tạ, chị có cần tụi em không?"

Cái gì thế?

Tạ Vân Thư trợn tròn mắt, chưa kịp nói gì thì Thẩm Tô Bạch vừa về đến phía sau đã sầm mặt lại: "Cần hai cậu?"

Tạ Vân Thư lại giật mình, quay đầu nhìn Thẩm Tô Bạch: "Anh về lúc nào thế?"

Tối qua Thẩm Tô Bạch về nhà một chuyến, sáng sớm đã vội vã rời đi. Tạ Vân Thư biết anh có việc bận nên cũng đi xưởng may lo việc của mình.

Thẩm Tô Bạch liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý: "Ngay lúc cậu ta hỏi em có cần hai người họ không đấy."

Tạ Vân Thư: "..."

Nhậm Bình Sinh chưa gặp Thẩm Tô Bạch nên đương nhiên không quen biết. Cậu đang nóng lòng chào hàng bản thân nên lại bước lên một bước đứng chắn trước mặt Tạ Vân Thư: "Em nghe Tống Thiển Thiển nói, chị vẫn đang cần người thiết kế, cả em và Cảnh Hòa đều muốn đến làm cho chị!"

Hóa ra là người thiết kế...

Sắc mặt Thẩm Tô Bạch dễ coi hơn một chút.

Tạ Vân Thư hơi bất ngờ, cô liếc nhìn Hàn Cảnh Hòa đang im lặng bên cạnh: "Nhưng chẳng phải các cậu sắp đến đơn vị mới báo danh rồi sao? Những thiết kế đó rất gấp, nếu đã nhận thì phải làm cho đàng hoàng, thời gian không chờ đợi ai đâu."

Chẳng lẽ họ định dùng thời gian nghỉ ngơi để vẽ bản thiết kế sao?

Nhưng công việc chính thức không giống như lúc còn đi học, không có nhiều thời gian như vậy, hơn nữa đơn vị của họ lại ở rất xa nơi cô ở, chẳng tiện chút nào.

Hàn Cảnh Hòa nãy giờ vẫn im lặng bất ngờ lên tiếng: "Chị Tạ, tụi em muốn theo chị làm việc."

Cái gì?!

Tạ Vân Thư lần này thật sự cạn lời. Cô thậm chí còn chẳng dám nghĩ đến việc tuyển một sinh viên cao đẳng, vậy mà giờ lại có hai nhân tài trường Kinh Bắc đến nói muốn theo làm cho cô?

Nhậm Bình Sinh cũng tiếp lời: "Công ty kiến trúc Hải An hiện chẳng phải đang tìm người thiết kế sao, chị thấy tụi em thế nào?"

Tạ Vân Thư ngẩn người một lúc mới chậm rãi nói: "Các cậu muốn đến thì chị đương nhiên cầu còn không được."

...

Đợi hai người rời đi, Tạ Vân Thư vẫn cảm thấy như đang nằm mơ. Cô bèn nhéo Thẩm Tô Bạch một cái, kích động hỏi: "Đau không?"

Thẩm Tô Bạch bật cười: "Em ra sức cỡ nào, tự mình không biết à?"

"Vậy là đau rồi!" Tạ Vân Thư cuối cùng cũng nở nụ cười rạng rỡ, ôm chầm lấy Thẩm Tô Bạch: "Bạch, em có người thiết kế mới rồi! Hai cậu ấy vậy mà chịu theo em!"

Lời này cô nói nghe thật là...

Thẩm Tô Bạch một tay ôm eo cô, đóng cửa, khóa cửa liền một mạch: "Người theo em, là anh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.