Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 535: Đứa Trẻ Này Có Thể Phụng Dưỡng Bà Tới Cuối Đời
Cập nhật lúc: 11/04/2026 11:13
Thân thế của Niệm Bằng, Trình Giang Nam ở Kinh Bắc tất nhiên không biết. Hồi trước, người nhà họ Quý cũng cố ý giấu kín chuyện này để bảo vệ đứa trẻ, nên trừ khi có quan hệ rộng ở Hải Thành, bằng không chẳng thể nào nghe ngóng được.
Vì vậy, những gì Trình Giang Nam biết chỉ là Trương Niệm Bằng là đứa trẻ bị nhân tình của chồng cũ Tạ Vân Thư bắt cóc, sau đó được bà Trương nhận nuôi.
Ông ta thấy buồn cười, chẳng lẽ bà Trương không chịu về Kinh Bắc cùng mình là vì nghĩ đứa trẻ này có thể phụng dưỡng bà tới cuối đời?
À, chắc do tuổi tác cao nên lẩm cẩm rồi...
Trương Niệm Bằng không chịu ảnh hưởng từ vụ đ.á.n.h nhau vừa rồi. Một năm nay nó được chăm sóc tốt, lại suốt ngày chơi trò cảnh sát bắt trộm cùng Lâm Hổ ở khu tập thể nên cứng cáp hơn trước nhiều.
Trường học cách khu tập thể không xa, sau khi quen với cuộc sống ở đây, buổi sáng Niệm Bằng chẳng cần bà Trương đưa đi nữa, tự đeo cặp sách đi học. Trường tiểu học của Lâm Hổ nằm cùng chỗ với trường mẫu giáo của nó, thằng bé tình nguyện nhận trách nhiệm bảo vệ 'em trai'.
Trên đường nắm tay nhau đến trường, Niệm Bằng còn chỉ vào vết thương trên mặt đầy tự hào: "Dì Vân Thư nói đây gọi là huân chương, là vì bảo vệ cụ ngoại mới có, chỉ anh hùng mới xứng đáng thôi!"
Lâm Hổ hạ thấp giọng, đầy bí ẩn: "Thôi đi ông ơi, có phải tính sai phép cộng ba cộng hai nên bị bà ngoại đ.á.n.h không? Anh đây bị đ.á.n.h thường xuyên, quen từ lâu rồi!"
Niệm Bằng cuống lên: "Thật sự là vì bảo vệ cụ ngoại mà, hôm qua có thằng béo tới bắt nạt cụ!"
Đôi mắt tròn xoe của Lâm Hổ - di truyền từ Lâm Thúy Bình - lập tức mở to: "Cái gì, có người dám đến khu tập thể của bọn mình làm loạn à, đúng là chán sống rồi! Không nghe ngóng xem, khu tập thể này là địa bàn của hổ ca đây!"
Thời gian gần đây thằng bé xem nhiều phim Hồng Kông, mở miệng ra là địa bàn này, địa bàn nọ...
Niệm Bằng nắm c.h.ặ.t t.a.y: "Hổ ca yên tâm đi, nó không phải là đối thủ của em!"
Hai đứa trẻ đi ra khỏi con hẻm đối diện khu tập thể. Trình Giang Nam dắt tay Tráng Tráng đứng ở đối diện. Khi nhìn thấy Niệm Bằng, trong mắt ông ta thoáng vẻ tàn nhẫn, nhưng trên mặt lại nở nụ cười hiền hậu: "Niệm Bằng, chú đến đưa Tráng Tráng tới xin lỗi cháu đây."
Lâm Hổ cảnh giác đẩy Niệm Bằng ra sau lưng: "Có chuyện gì nói với tôi, nó là người do tôi bảo kê!"
Lâm Hổ 12 tuổi cũng đã cao lớn, gần 1m6, chỉ là giọng nói vẫn còn nét trẻ con. Đối mặt với người lớn cao hơn mình cái đầu, thằng bé cũng chẳng chút sợ hãi: "Tôi nói cho ông biết, Lâm Hổ tôi không dễ chọc vào đâu!"
Trình Giang Nam nhếch môi, đẩy Tráng Tráng lên: "Hôm qua là nó không đúng, nên mới tới xin lỗi."
Tráng Tráng miễn cưỡng nói: "Xin lỗi."
Niệm Bằng mím c.h.ặ.t đôi môi nhỏ: "Cậu nên xin lỗi cụ ngoại tớ mới đúng!"
Tráng Tráng nghiến răng: "Đó là cụ cố của tớ, tớ nhất định sẽ xin lỗi. Thế tối nay chúng mình chơi cùng nhau được không?"
Niệm Bằng năm nay đã 7 tuổi, nó nghiêng đầu suy nghĩ, không đồng ý ngay: "Phải để cụ ngoại đồng ý đã."
Nó không biết ân oán giữa người lớn, nhưng điều đó không ngăn được việc nó cảm nhận thấy, người đàn ông có nụ cười hiền hậu trước mắt kia, cụ ngoại chẳng hề thích chút nào.
Trình Giang Nam mỉm cười: "Tất nhiên rồi."
Lâm Hổ dắt tay Trương Niệm Bằng đi ngang qua hai người, không quên giáo d.ụ.c Niệm Bằng: "Thằng béo đó trông không giống người t.ử tế. Em xem phim A Phàm Đề chưa, gã địa chủ ở trển cũng béo như thế, vừa xấu tính vừa ngu!"
Niệm Bằng chưa xem, nó chỉ xem Hồ Lô Biến, ngây ngô tiếp lời: "Thế nếu là kẻ xấu gầy gò thì có phải là Xà Tinh với Bọ Cạp Tinh không?"
Lâm Hổ kéo cao cặp sách lên, cái cặp mới này là do ông anh rể quán quân mua cho đấy, cả lớp ai cũng ngưỡng mộ. Thằng bé cười hì hì: "Xà Tinh trông đẹp mà, sau này tìm vợ mình tìm đứa nào xinh như thế, biết không?"
Niệm Bằng lắc đầu như cái trống bỏi: "Em không lấy Xà Tinh làm vợ đâu!"
Hai đứa trẻ vừa nói vừa đi xa. Sắc mặt Trình Giang Nam càng lạnh lẽo, ông ta sẽ không cho phép bà Trương dẫn theo một đứa hoang như vậy bước vào cửa nhà họ Trình.
Ngôi nhà của Tống Sơn Xuyên đã bắt đầu khởi công. Bản vẽ thiết kế do chính tay Tạ Vân Thư vẽ, Lâm Thúy Bình vừa nhìn đã thích mê: "Chẳng phải người sống trong ngôi nhà này đều là công chúa sao, quá hợp với tớ rồi!"
Tạ Vân Thư: "Dù có làm nhanh thì cũng mất ba tháng mới xong, bên trong còn phải sửa sang nữa."
Lâm Thúy Bình chợt nhớ ra điều gì, cô nhìn vào bếp nơi Tống Sơn Xuyên đang làm cơm, hạ thấp giọng: "Tổng cộng hết bao nhiêu tiền?"
Tạ Vân Thư nói thật: "Giá vốn cũng phải mất bảy ngàn tệ."
Cô không tính thêm lợi nhuận cho Tống Sơn Xuyên, chỉ lấy tiền vật liệu và tiền công. Công ty của cô vốn chẳng nhận sửa nhà dân như thế này vì lợi nhuận thấp lại tốn thời gian. Nhưng Tống Sơn Xuyên đã theo cô bấy lâu, vừa là nhân viên vừa là bạn, lại còn là nhà tân hôn của Lâm Thúy Bình nên Tạ Vân Thư chẳng nghĩ ngợi gì mà nhận lời.
Lâm Thúy Bình mím môi. Tống Sơn Xuyên không giống những người đàn ông khác, anh gần như không có bí mật gì với cô, trong sổ tiết kiệm có bao nhiêu tiền, cô biết rõ mồn một.
Cái cuốn sổ mỏng đó tổng cộng chỉ có hơn mười ngàn tệ, trừ đi số tiền đặt cọc lễ cưới, cộng với tiền xây nhà, chẳng còn lại bao nhiêu. Cô yêu cầu cưới hỏi cao, Tống Sơn Xuyên chẳng những mua dây chuyền vàng, vòng tay vàng cho cô mà còn chuẩn bị cả bộ 'ba thứ quay một thứ kêu'.
Dù lương của Tống Sơn Xuyên hiện tại cao, nhưng chi phí đám cưới cũng vét cạn toàn bộ tiền tiết kiệm của anh. Ấy thế mà cái gã ngốc này ngày nào cũng vui vẻ, chẳng còn sợ nơi đông người nữa, hễ nơi nào có thi đấu là anh lại đăng ký để lấy tiền thưởng...
Tạ Vân Thư thấy cô im lặng, cũng đoán ra đôi phần: "Anh ấy cưới cậu, anh ấy hạnh phúc mà."
Nếu bây giờ có ai bảo Tống Sơn Xuyên đổi vợ để tiết kiệm số tiền này, chắc anh sẽ liều mạng với người đó luôn.
Lâm Thúy Bình bật cười thành tiếng: "Tất nhiên anh ấy hạnh phúc rồi, cậu không biết hiện tại ở Hải Thành có bao nhiêu người muốn cưới tớ đâu!"
Cô cũng đâu có xấu, lại là con nhà công nhân, bây giờ ai nhìn thấy cô mà chẳng phải gọi một tiếng Lâm quản lý?
Tạ Vân Thư cười nhẹ: "Đắc ý quá rồi đấy."
Lâm Thúy Bình huých tay cô: "Cậu định khi nào đi Bằng Thành? Sẽ ở đó bao lâu?"
"Thực ra bây giờ đi cũng được rồi." Nụ cười của Tạ Vân Thư nhạt đi chút ít: "Chuyện của bà ngoại làm tớ không yên tâm, phải giải quyết Trình Giang Nam xong tớ mới đi được."
Bằng Thành còn xa hơn Kinh Bắc, cô đi thì Thẩm Tô Bạch cũng phải đi, ai biết được Trình Giang Nam sẽ giở trò quỷ gì?
Lâm Thúy Bình đảo mắt: "Chẳng phải vẫn còn tớ ở Hải Thành sao?"
Tạ Vân Thư cười: "Cậu có biết Trình Giang Nam là người thế nào không?"
Lâm Thúy Bình khịt mũi: "Đến cậu còn đ.á.n.h không lại thì tớ sợ ông ta à? Yên tâm đi, tớ bây giờ ở Hải Thành cũng là người có danh phận địa vị, quen bao nhiêu là đại gia!"
Tạ Vân Thư gật đầu rất nể mặt: "Được, sau này Hải An Kiến Trúc hoàn toàn trông cậy vào cậu đấy."
