Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 637: Thiển Thiển, Minh Thành (ngoại Truyện 4)

Cập nhật lúc: 19/04/2026 06:38

Ra khỏi nhà Tống Chương Nhiên, nụ cười trên gương mặt Lê lão tắt hẳn. Ông liếc nhìn cậu học trò cao hơn mình cả cái đầu: "Cậu thật là có tiền đồ, dám để quốc gia giúp mình đi theo đuổi đối tượng! Cậu có biết thầy đây cả đời chính trực liêm khiết chưa bao giờ làm loại chuyện..."

Tạ Minh Thành mỉm cười cắt ngang lời ông: "Thầy, bộ số liệu đó con đã tính toán xong rồi ạ."

"..."

Lời Lê lão đột ngột dừng lại, rồi ông thuận nước đẩy thuyền bẻ lái: "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Thiển Thiển đúng là lựa chọn thích hợp nhất lần này, ý kiến của cậu cũng không tệ... Đúng rồi, bộ dữ liệu đó xác định làm xong rồi ư? Mới có mấy ngày mà, chẳng phải nói ít nhất cũng phải nửa tháng sao?"

Liên quan đến vấn đề chuyên môn, Tạ Minh Thành rất nghiêm túc: "Con đã kiểm tra lại hai lần, chính xác không sai sót gì."

Cậu đã nói như vậy, nghĩa là thực sự không có vấn đề gì.

Nụ cười trên mặt Lê lão lập tức rạng rỡ hẳn lên. Ông vỗ vai Tạ Minh Thành, cười ha hả: "Được lắm cậu trai, ánh mắt quả nhiên tốt, thầy thấy cậu và Thiển Thiển là xứng đôi nhất!"

Dự án lần này đúng là cần một nhà thiết kế, nhưng không nhất thiết phải là nhà thiết kế kiến trúc. Tuy nhiên vì một số dữ liệu yêu cầu khắt khe, nhân sự cần phải qua kiểm duyệt chính trị, trong thời gian ngắn, Tống Thiển Thiển quả thực là một lựa chọn tốt.

Do dự án bảo mật, Tống Thiển Thiển phải ở lại Viện Khoa học suốt một tuần. Công việc mỗi ngày là đối chiếu thông tin bản vẽ, chuyện ăn ở đương nhiên được sắp xếp tạm thời ngay phía đối diện phòng thí nghiệm.

Nhóm tổng cộng có bảy người, ngoài nàng và Tạ Minh Thành ra, năm người còn lại đều là các chuyên gia nghiên cứu khoa học cấp giáo sư đức cao vọng trọng. Tất nhiên, cũng chỉ có một mình Tống Thiển Thiển là nữ giới nên nàng được sắp xếp ở phòng đơn.

Đây là lần đầu tiên Tống Thiển Thiển nhìn thấy Tạ Minh Thành làm việc. Cậu đeo kính, sắc mặt vô cùng tập trung.

Từ góc độ của nàng nhìn qua, có thể thấy sống mũi cao thẳng và đường nét môi tinh xảo, xuống dưới nữa là chiếc áo sơ mi trắng cài khuy kín mít, cổ họng với đường nét mượt mà cùng trái khế hơi nhô lên...

Tống Thiển Thiển thu hồi tầm mắt, tự nhủ lòng: Đây là đệ đệ, đệ đệ ruột của Tạ Vân Thư!

Mà Tạ Vân Thư lại là bạn thân nhất của nàng!

May là làm việc mấy ngày liền, nàng và Tạ Minh Thành cũng chẳng nói với nhau được mấy câu, càng không có nhiều tiếp xúc. Mọi người cùng nhau chạy tiến độ nên thời gian trôi qua cũng khá nhanh.

Hôm nay, sau khi hoàn thành xong một giai đoạn công việc, giáo sư Lê nói ngày mai có thể nghỉ một ngày, nhưng phải hoạt động trong khuôn viên viện, không được tiếp xúc với người không liên quan đến công việc.

Chỉ có mình Tống Thiển Thiển là cô gái trẻ nên nàng thấy chán lắm, sau khi xem tivi trong ký túc xá một lát thì ra sân tập dạo bộ. Trên sân bóng rổ, mấy vị giáo sư khác đang đ.á.n.h bóng để thư giãn, Tạ Minh Thành cũng ở đó.

Lê lão tuổi tác đã cao không còn sức nhảy nhót, ông đứng một bên nhìn Tống Thiển Thiển rồi cười: "Người trẻ vẫn tốt thật, thể lực của Minh Thành một mình có thể đấu lại năm lão già chúng ta."

Tống Thiển Thiển nhìn theo hướng ông chỉ về phía sân tập, chỉ thấy Tạ Minh Thành đã thay áo sát nách thể thao, lộ ra đôi tay trắng trẻo nhưng săn chắc. Động tác chơi bóng của cậu hoàn toàn khác với vẻ ngoài nho nhã thanh tú, nếu phải dùng một từ để hình dung, thì đó chính là rất dũng mãnh...

Hình như thực sự là mấy vị giáo sư đang vây quanh chặn cậu, nhưng cậu cậy mình tay dài chân dài dễ dàng né tránh. Một cú xoay người đẹp mắt, quả bóng đã vững vàng rơi vào rổ.

Thầy Trần năm nay ngoài bốn mươi, vẫn luôn tự thấy mình đang độ tráng niên, giờ mới biết không thể so với thanh niên đôi mươi. Thầy cáu kỉnh đón lấy quả bóng: "Đi đi, thanh niên tự chơi với thanh niên đi, đừng có chen vào chỗ bọn già chúng tôi nữa, phiền c.h.ế.t đi được, đ.á.n.h nãy giờ mà chẳng chạm được quả bóng nào."

Tạ Minh Thành mỉm cười hiền lành, trên trán cậu lấm tấm mồ hôi, cậu vén vạt áo lên lau mặt, để lộ cơ bụng săn chắc rõ ràng.

Thầy Trần nhìn cái bụng bự của mình càng thêm bực bội: "Không chơi với cậu nữa, cậu sang bên kia tìm cô Tống đi."

Tạ Minh Thành nghe vậy thì hơi ngẩn người, lúc này mới để ý Tống Thiển Thiển cũng ở đó.

Cậu lập tức không còn hứng thú chơi bóng nữa, chạy bước nhỏ nhanh ch.óng đi đến trước mặt nàng, giọng nói vẫn còn chút hổn hển: "Thiển Thiển tỷ."

Rõ ràng cậu vẫn gọi mình là tỷ một cách quy củ, nhưng cái giọng thở dốc này lại khiến mặt Tống Thiển Thiển đỏ bừng một cách khó hiểu. Ánh mắt nàng rơi trên đôi cánh tay để trần của cậu, bất giác nhớ đến lần ở Hải Thành.

Đôi cánh tay này từng đỡ lấy đùi nàng...

Tống Thiển Thiển vội ho nhẹ hai tiếng, cố đuổi những hình ảnh khiến người ta đỏ mặt tía tai ra khỏi đầu: "Sao đệ không chơi nữa?"

Tạ Minh Thành nhếch môi, giọng hơi khàn: "Họ bảo đệ tìm tỷ chơi mà..."

Có lẽ ở Kinh Bắc lâu quá, âm cuối của cậu mang theo chút nhấn nhá của người Kinh Bắc cũ, từ "chơi" được cậu nói ra đầy vẻ mập mờ, hàm súc.

Tống Thiển Thiển nghiêm mặt lại, cố giữ cho mình vẻ "uy nghiêm": "Đệ nói gì thế, đâu còn là trẻ con nữa mà chơi với bời gì."

Giáo sư Lê ở một bên rất biết điều đã lặng lẽ rời đi, nhường lại không gian cho học trò "tự do phát huy".

Tạ Minh Thành ngoan ngoãn gật đầu: "Vậy thì không chơi nữa."

Tống Thiển Thiển: "..."

Luôn cảm thấy trong lời nói ẩn ý điều gì đó.

Nàng vừa định mở lời, từ phía sân bóng truyền đến một tiếng kinh hô: "Cô Tống, cẩn thận!"

Một quả bóng từ sân bóng rổ bay thẳng về phía vị trí hai người đang đứng.

Tống Thiển Thiển giật mình, muốn né tránh thì đã không kịp. Nàng theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng cơn đau dự kiến không ập đến, nàng bị kéo vào một l.ồ.ng n.g.ự.c, quả bóng kia rơi thẳng lên lưng Tạ Minh Thành.

Tống Thiển Thiển từ từ mở mắt, ngước lên là xương hàm góc cạnh của thiếu niên, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, đôi mắt lạnh lùng đang cúi xuống nhìn nàng: "Có sao không?"

Bàn tay to trên eo nàng siết c.h.ặ.t, đầu mũi và l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn dán sát lấy nhau...

Thầy Trần chạy bước nhỏ lại gần: "Ôi trời ơi, lão già này quả thực không còn chuẩn nữa rồi, cô Tống có sao không?"

Tống Thiển Thiển vội vàng vùng ra khỏi vòng tay Tạ Minh Thành, không dám nhìn thẳng vào cậu: "Con không sao."

Giáo sư Triệu cũng đi theo tới, ông lau mồ hôi: "Tôi nhìn rõ rồi, bóng đập vào lưng cậu Tạ! Ôi chao, quả bóng này mà rơi vào đầu cô Tống thì sẽ xảy ra chuyện lớn đấy!"

Thầy Trần vẫn còn sợ hãi: "Lưng cậu Tạ không sao chứ, sức tôi ném không hề nhẹ đâu."

Tạ Minh Thành hơi nhíu mày: "Có thể đập vào xương, hơi đau ạ."

"Cô Tống, mau đi kiểm tra cho cậu Tạ đi, bôi ít t.h.u.ố.c vào, đừng để ảnh hưởng đến công việc ngày mai!" Giáo sư Triệu vỗ vỗ vai Tống Thiển Thiển, xua người đi: "Cậu Tạ thế này cũng coi như là anh hùng cứu mỹ nhân, cô không thể mặc kệ cậu ấy được."

Đại não Tống Thiển Thiển trống rỗng, nghiêm trọng đến vậy sao?

Tạ Minh Thành cúi đầu nhìn nàng cười: "Vậy thì làm phiền Thiển Thiển tỷ rồi."

Tống Thiển Thiển còn có thể nói gì nữa, nàng chỉ đành mím môi: "Vậy đệ theo ta về ký túc xá đi, chỗ ta hình như có cồn i-ốt."

Nơi ở của nam giới đều là phòng đôi, nàng là một cô gái đơn thân đi vào chắc chắn không tiện, chỉ có thể về phòng của nàng.

Sau khi hai người rời đi, thầy Trần lập tức dương dương tự đắc: "Thế nào, bảo đao của tôi chưa hề già, quá chuẩn luôn, đập trúng đích luôn!"

Giáo sư Triệu chậc một tiếng: "Tôi thấy mình cũng có tiềm năng diễn xuất đấy chứ, khi nào quay phim tài liệu khoa học, tôi cũng phải ra góp mặt một chút mới được."

...

Bố trí trong ký túc xá rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường và một cái bàn.

Tạ Minh Thành ngồi lên chiếc ghế duy nhất, chẳng chờ Tống Thiển Thiển lên tiếng, cậu đã tự giác cởi áo ngoài, đôi mắt quyến rũ y hệt Tạ Vân Thư nhìn lại: "Thiển Thiển tỷ, làm phiền tỷ nhẹ tay một chút, đệ sợ đau."

Tay Tống Thiển Thiển run lên, suýt nữa làm rơi chai cồn i-ốt: "Đệ, tại sao đệ lại cởi áo!"

Tạ Minh Thành rất vô tội: "Không cởi áo thì sao bôi t.h.u.ố.c được ạ?"

Tống Thiển Thiển nhất thời không thể phản bác, nàng hít sâu một hơi. Đây là đệ đệ của bạn thân, hơn nữa cậu là vì bảo vệ nàng mới bị bóng đập trúng. Vả lại lần trước ở Hải Thành, không phải nàng chưa từng nhìn thấy cậu cởi trần.

Vào mùa hè, có vài người đàn ông không câu nệ, ra ngoài hóng mát chẳng phải cũng cởi trần đó sao?

Tống Thiển Thiển, đừng có nghĩ lung tung!

Nàng tự trấn an tinh thần, cố gắng giữ cho giọng điệu bình thản: "Vậy để ta bôi t.h.u.ố.c cho đệ."

Thế nhưng nhìn lại, mặt lại không tranh thủ được mà đỏ ửng lên!

Tạ Minh Thành chỉ mặc một chiếc quần đùi thể thao màu đen, da cậu rất trắng nhưng kiểu gầy mà rắn chắc, cơ lưng mượt mà rất đẹp mắt, tay còn cầm chiếc áo sát nách, thong dong nhìn sang: "Thiển Thiển tỷ, sao mặt tỷ lại đỏ thế?"

Giọng cậu bình thản, như thể thực sự chỉ là tò mò: "Là vì ngại sao ạ?"

Tống Thiển Thiển lập tức phản bác: "Ai mặt đỏ chứ, tháng sáu rồi, ta đây là nóng!"

"Ồ, vậy sao?" Tạ Minh Thành giọng điệu ung dung, ánh mắt mang theo sự xâm lược khó cưỡng, nhìn nàng một cái rồi chậm rãi dời đi: "Vậy thì tốt..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.