Trùng Sinh: Tôi Không Làm Chim Trong Lồng - Chương 10
Cập nhật lúc: 20/08/2026 10:01
Vốn tưởng rằng mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát thì trợ lý Lâm đột nhiên xông thẳng vào phòng họp, "Thẩm tổng, bệnh viện thành phố H đã phê duyệt đơn xin phẫu thuật của cậu Bạch rồi! Ngay lúc mười giờ sáng nay!"
15.
Thẩm Lục Hành thậm chí không kịp dặn dò một câu nào đã lao vụt ra ngoài, bỏ lại toàn bộ cấp cao trong phòng họp, "Lập tức liên hệ với phía bệnh viện, bằng mọi giá phải dừng cuộc phẫu thuật lại!"
Khi đuổi tới bệnh viện thành phố H, anh túm lấy y tá hỏi dồn dập: "Bạch Tùy Yến đâu? Bạch Tùy Yến, người làm phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể đang ở đâu?"
Y tá bị giật mình ngơ ngác, "Ca phẫu thuật mà anh nói... bệnh nhân vốn dĩ không đến."
Sau sự nhẹ nhõm vì mừng hụt, một sự hoảng loạn sâu sắc hơn lại cuộn trào lên nơi đầu tim. Tại sao xin phẫu thuật thành công rồi mà lại không đến?
Bạch Tùy Yến đã xảy ra chuyện gì?
Trong đầu đột nhiên xẹt qua những biểu hiện bất thường gần đây của Vân Khinh Vi. Còn chưa đợi anh lên tiếng cảnh cáo, Vân Khinh Vi đã chủ động ra lệnh gỡ bỏ những bài viết bôi nhọ Bạch Tùy Yến.
Nhà họ Vân có bệnh viện tư nhân!
"Hỏng rồi!" Thẩm Lục Hành lập tức bảo trợ lý Lâm điều tra bệnh viện nhà họ Vân.
Đúng như dự đoán, chỉ một phút sau đã nhận được phản hồi: "Vân tiểu thư đã dùng mối quan hệ để sắp xếp một ca phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể Omega, thông tin bệnh nhân được bảo mật."
Thẩm Lục Hành gọi điện cho viện trưởng bệnh viện nhà họ Vân, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo chưa từng có: "Ca phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể Omega ngày hôm nay lập tức dừng lại! Nếu không chính là đối đầu với tôi!"
Giọng nói của viện trưởng tràn ngập sự khó xử, "Thẩm tổng, Vân tiểu thư nói ca phẫu thuật này bắt buộc phải làm, tôi... tôi thực sự không ngăn nổi."
Thẩm Lục Hành như phát điên lái xe lao thẳng đến bệnh viện tư nhân nhà họ Vân. Lúc xông vào bệnh viện, ca phẫu thuật trong phòng mổ đã kết thúc.
Dưới lớp ga giường màu trắng, thân hình gầy guộc của thanh niên hầu như không thấy chút phập phồng nào, hơi thở nhẹ đến mức như thể có thể đứt đoạn bất cứ lúc nào. Thẩm Lục Hành cảm thấy m.á.u xông khắp cơ thể mình dường như đã đóng băng. Rõ ràng là đang nắm giữ cơ hội làm lại từ đầu, vậy mà vẫn đi đến bước đường này.
Không biết đã chờ đợi bao lâu, hàng mi của Bạch Tùy Yến khẽ run rẩy. Thẩm Lục Hành lập tức cúi người xuống, giọng nói mang theo sự van xin, "Tại sao lại cắt bỏ tuyến thể?"
Tầm mắt của Bạch Tùy Yến mang theo sự mơ hồ chưa tỉnh táo, "Kỳ phát tình... đau đớn quá... tôi không cần nữa..."
"Có anh ở đây! Anh là Alpha của em! Tại sao không đến tìm anh?"
Đôi mắt Bạch Tùy Yến đột nhiên mở lớn hơn một chút, những giọt nước mắt lớn bằng hạt đậu lã chã rơi xuống, "Không có... không có Alpha nào cả... anh ấy không cần tôi... đều không có ai cần tôi cả..."
Yếu ớt đến nhường này, khiến người ta đau đớn nát lòng đến nhường này. Tại sao kiếp trước anh lại coi như không thấy chứ?
Suy cho cùng cũng chỉ vì bản thân bốc đồng rơi vào bẫy, lại không thể phản kháng lại áp lực thực tế nên mới nảy sinh sự tự ghét bỏ chính mình. Anh không chịu thừa nhận sự vô năng và yếu đuối của bản thân nên đem sự oán hận này trút lên người Bạch Tùy Yến.
Cố tình phớt lờ sự thật Bạch Tùy Yến cũng là nạn nhân, thậm chí còn cố chấp cho rằng Bạch Tùy Yến là kẻ hưởng lợi, chỉ để sự giận lây của mình trở nên danh chính ngôn thuận hơn.
Giờ đây cách biệt một kiếp người, anh bình tĩnh nhìn nhận lại bản thân ở kiếp trước, cuối cùng cũng nhìn thấu sự đê hèn và nhút nhát của chính mình.
Nuối tiếc của kiếp trước, hối hận của kiếp này cuộn trào vào khoảnh khắc này, Thẩm Lục Hành chưa từng căm hận bản thân đến mức này. Anh muốn ôm c.h.ặ.t lấy Bạch Tùy Yến, nói với cậu rằng, "Anh cần em." Thế nhưng lại phát hiện ra, hóa ra sự hối hận đến tột cùng lại là việc đến cả một câu nói cũng chẳng thể thốt ra lời.
16.
Đã từ rất lâu rồi tôi chưa từng có được một giấc ngủ thoải mái đến nhường này. Sau khi tỉnh lại, tôi cảm nhận được phần sau cổ mất đi tuyến thể trở nên trống trải vô cùng, chỉ còn lại cảm giác đau đớn giằng xé của thịt da được khâu lại sau khi t.h.u.ố.c tê hết tác dụng.
Thế nhưng trong cơn đau ấy lại ẩn chứa một sự nhẹ nhõm, giải thoát chưa từng có trước đây.
Nghiêng đầu sang một bên, tôi nhìn thấy Thẩm Lục Hành đang gục bên mép giường.bVị Alpha cấp cao vốn luôn chỉn chu tỉ mỉ, lúc này trên cằm đã mọc ra những vệt râu quai nón xanh xám, trông chẳng khác nào một lữ khách mệt mỏi.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong mắt anh ta tràn ngập sự đau lòng không chút giấu giếm, vội vàng ấn nút gọi bác sĩ.
Sau khi bác sĩ kiểm tra và rời đi, anh ta đăm đăm nhìn tôi, "Bạch Tùy Yến, xin lỗi em, hãy cho anh thêm một cơ hội nữa..."
Giọng nói của tôi không chút gợn sóng: "Không thể nào."
Sắc mặt anh ta đột nhiên trắng bệch.
Bây giờ, cuối cùng tôi đã có thể đem những lời đè nén nơi đáy lòng ra phơi bày trước mặt anh ta, "Chuyện anh đ.á.n.h dấu tôi, bản thân anh cũng là nạn nhân, vốn dĩ chẳng có lỗi gì."
"Đồng ý kết hôn là do lòng tham của tôi nổi lên, tôi đã quá khao khát nắm giữ lấy một thứ gì đó. 'Dấu vết' của một Alpha mạnh mẽ có thể mang lại cho tôi một cảm giác an toàn hão huyền, đồng thời chứng minh bản thân không phải là một Omega cấp thấp vô dụng đến thế."
