Trùng Sinh: Tôi Không Làm Chim Trong Lồng - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/08/2026 10:00
Cảm giác như có thứ gì đó gắn c.h.ặ.t vào linh hồn đang bị sống sờ sờ rút ra, cơn đau dữ dội càn quét toàn bộ cơ thể tôi. Ý thức vì quá đau đớn mà trở nên mơ hồ, ký ức bắt đầu đảo loạn. Tôi nhìn thấy chính mình năm 4 tuổi bị mẹ bịt c.h.ặ.t miệng, nghe thấy tiếng bà gắt gỏng thấp giọng: "Đừng khóc nữa, mẹ dẫn con đi!"
Tôi nhìn thấy đứa trẻ 7 tuổi trốn trong góc căn biệt thự lớn, trơ mắt nhìn mẹ đ.ấ.m chân cho lão gia nhà họ Bạch với nụ cười ngọt ngào đến phát ngấy trên môi.
Tôi nhìn thấy đứa con trai riêng đi kèm của nhân tình tổng giám đốc Bạch như đám rêu phong u ám mọc trong góc tường, lặng lẽ hứng chịu mọi sự lạnh nhạt và coi khinh mà người nhà họ Bạch trút lên người.
Và cả sau khi tỉnh dậy trong phòng đọc sách của Thẩm Lục Hành, tôi đã ngơ ngác nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của anh, ngây thơ tưởng rằng mình đã đợi được sự cứu rỗi, hão huyền tin rằng từ nay về sau sẽ có một Alpha dành riêng sự coi trọng và che chở cho mình... Đúng là một kẻ đáng thương hại.
Nước mắt tôi trào ra như mưa, chẳng rõ là do phản ứng sinh lý hay là sự giải tỏa tích tụ bấy lâu. Đau đi, khóc đi, qua khỏi giờ phút này rồi sẽ là một cuộc đời mới.
Từ nay về sau, hãy để Tùy Yến tuổi 28 đến yêu thương Tùy Yến tuổi 18 này.
3.
Trong phòng bệnh VIP, ánh mắt Thẩm Lục Hành dừng lại trên màn hình giám sát.
Trợ lý Lâm đứng bên giường bệnh báo cáo: "Thẩm tổng, điều tra cho thấy cậu Bạch Tùy Yến mang bánh kem đặt riêng vào nhà họ Thẩm, hai tiếng sau xuất hiện ở khu vườn sau rồi đi ra từ cửa phía Tây."
Cậu thiếu niên Omega trong đoạn video bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo tháo chạy, giống như chỉ cần chạy đủ nhanh là có thể thoát khỏi sự truy đuổi của vận xui.
Màn hình chuyển cảnh, chiếc xe tải nhỏ dừng lại ở khu ổ chuột ven đô, bóng dáng yếu ớt kia mỗi lần bước đi đều như sắp ngã sụp xuống.
"Cậu Bạch đã mua t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp tại phòng khám cộng đồng, đồng thời tiến hành tẩy bỏ dấu vết tin tức tố, làm xong thuật liền lập tức rời đi. Do hệ thống giám sát đường phố ở khu ổ chuột bị hỏng hóc diện rộng nên không quay được hành tung tiếp theo của cậu ấy."
Bốn chữ "tẩy bỏ dấu vết" khiến Thẩm Lục Hành ngẩn người, sau gáy lại truyền đến một cơn đau âm ỉ. Cơ thể của Alpha cấp SSS đã chịu đựng được đòn giáng chí mạng, nhưng cũng vì chấn thương sọ não mà hôn mê suốt ba ngày.
"Tiếp tục truy tìm tung tích của em ấy, chú ý tin tức về chiếc đồng hồ kia ở các tiệm giao dịch hàng hiệu đã qua sử dụng."
Trợ lý Lâm khựng lại một chút: "Có cần thông qua bên nhà họ Bạch để nắm thông tin không ạ? Dù sao trên danh nghĩa, cậu Bạch Tùy Yến cũng là con nuôi của Bạch tổng."
Đầu ngón tay Thẩm Lục Hành lướt qua bức ảnh thẻ ở góc trên bên trái màn hình. Gương mặt cậu thiếu niên còn nét ngây thơ, đôi mắt nhìn vào ống kính phản chiếu những tia sáng vụn vặt - hoàn toàn khác biệt với sự c.h.ế.t ch.óc trống rỗng của kiếp trước.
Thẩm Lục Hành như bị bỏng mà dời ánh mắt đi. Anh chẳng muốn nhớ lại chút nào về khoảnh khắc mình vồ lấy cậu thiếu niên này, đôi mắt ấy đã đong đầy sự kinh hãi ra sao.
"Tháng sau là tiệc thọ của ông nội, gửi thiệp mời cho nhà họ Bạch, ghi rõ đặc biệt mời Bạch Tùy Yến tới tham dự." Giọng điệu anh mang theo một tia mỉa mai: "Cho dù là một kẻ phế vật đã bị vứt bỏ từ lâu, một khi có giá trị sử dụng thì cũng có thể xoay chuyển tình thế nhỉ?"
Bạch Tùy Yến lần đầu phân hóa trở thành Omega hiếm có nên mới được nhà họ Bạch nhận làm con nuôi. Rốt cuộc lần thức tỉnh thứ hai thất bại, lập tức biến thành đứa trẻ bị ruồng bỏ.
Thẩm Lục Hành biết rõ người vợ ngoan ngoãn đến mức không có cảm giác tồn tại kia sở hữu một quá khứ thấp kém. Nhưng trong cuộc hôn nhân hình thức bị ép buộc này, anh chẳng có hứng thú đóng vai người cứu rỗi, cố tình hay vô ý mặc kệ Bạch Tùy Yến từng ngày héo hắt đi trong đại trạch nhà họ Thẩm.
Chua chát làm sao, một đôi vợ chồng oán thù như vậy lại sở hữu độ tương thích 100%, về mặt gen chính là "định mệnh" của nhau. Tẩy bỏ dấu vết tin tức tố dưới độ tương thích 100%, thật khó mà hình dung nổi phải trải qua sự đau đớn đến mức nào.
Có thể rời đi bằng lối đi ngầm, Thẩm Lục Hành chắc chắn rằng Bạch Tùy Yến cũng đã trọng sinh. Cậu Omega nhút nhát đó, lần này lại chọn cách đập vỡ đầu anh rồi đi tẩy bỏ dấu vết tin tức tố ngay lập tức!
Còn có cả t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i nữa... Đứa trẻ Beta c.h.ế.t yểu kia, Bạch Tùy Yến cũng không cần nữa rồi. Làm đến bước này, cậu chán ghét số phận kiếp trước đến thế sao?
Hay là, chán ghét anh?
Đêm đó, đại trạch nhà họ Thẩm lửa cháy ngút trời. Chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà đổ ập xuống. Bạch Tùy Yến bị đè trúng bắp chân, ngẩng đầu nhìn người chồng ở ngay trong tầm tay, trong mắt mang theo một tia van xin.
Vân Khinh Vi bên cạnh anh sợ hãi khóc gào lên: "Mau đi đi…!"
Sự do dự của anh chỉ kéo dài trong một giây, anh tháo mặt nạ phòng độc của mình nhét cho cậu: "Ráng chịu đựng, tôi sẽ quay lại ngay."
Sau đó anh siết c.h.ặ.t cổ tay Vân Khinh Vi, tháo chạy giữa những lưỡi lửa đang lan rộng. Vừa chạy ra khỏi cửa lớn, anh lập tức quay đầu lại.
