Trùng Sinh Tôi Tiễn Tra Nam Vào Viện Tâm Thần - Chương 9
Cập nhật lúc: 16/07/2026 03:01
Không gian rơi vào một khoảng lặng kéo dài đến đáng sợ. Lục Văn Cảnh quỳ rạp dưới đất, bất động như một bức tượng.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, anh ta đột ngột chồm tới, thô bạo nhấn mạnh tôi xuống giường.
"Lục Văn Cảnh, anh làm cái trò gì thế hả? Buông tôi ra!"
"Anh không buông."
Tin tức tố của anh ta bắt đầu mất khống chế mà tràn ra ngoài cuồn cuộn, đè nặng lên người khiến tôi không tài nào thở nổi.
"Kiếp này, anh tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm tương tự nữa."
"Anh điên rồi!"
"Đúng, anh điên rồi." Anh ta nở một nụ cười khiến người ta phải nổi da gà, "Kể từ giây phút nhớ lại chuyện kiếp trước, anh đã phát điên rồi. Lục Trạch, em nghĩ em lấy lại được công ty là xong chuyện sao? Em muốn trốn chạy khỏi anh? Mơ đi."
Tin tức tố của anh ta mỗi lúc một nồng nặc hơn, nồng đến mức tuyến thể sau gáy tôi nóng rực lên, bắt đầu vô thức đáp lại một cách mất kiểm soát. Một luồng khí nóng quen thuộc từ sâu trong cơ thể điên cuồng dâng trào. Tôi muốn đè nén nó xuống, nhưng hoàn toàn bất lực.
Kỳ mẫn cảm. Tên khốn này đã dùng tin tức tố của mình để cưỡng ép khơi mào kỳ mẫn cảm của tôi.
"Lục Văn Cảnh, anh là đồ khốn..." Chân tôi bắt đầu bủn rủn, giọng nói cũng trở nên đứt quãng. Tôi chỉ còn biết c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức bật m.á.u để ép bản thân tỉnh táo.
Anh ta lại bá đạo kéo tôi vào lòng: "Đừng đẩy anh ra mà Lục Trạch, kiếp này hãy để anh yêu em, có được không?" Giọng anh ta trầm thấp đầy mê hoặc, hơi thở nóng hổi phả vào tai khiến cả người tôi khẽ rùng mình, "Đợi đến khi anh để em m.a.n.g t.h.a.i con của anh, chúng ta sẽ thực sự trở thành một gia đình danh chính ngôn thực."
Mang thai? Hai Alpha với nhau thì làm sao có thể m.a.n.g t.h.a.i được chứ!
"Anh buông tôi ra!" Tôi điên cuồng giãy giụa, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh của một Alpha cấp S.
Ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, cửa phòng ký túc xá đột ngột bị một lực mạnh từ bên ngoài đạp tung ra.
18.
"Lục Văn Cảnh, mẹ kiếp anh buông em ấy ra!" Thẩm Ngạn Sơ sải bước đi vào, thẳng chân đạp văng Lục Văn Cảnh sang một bên, đồng thời thuận thế kéo mạnh tôi ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta.
Lục Văn Cảnh đỏ sọc mắt, tin tức tố cuồn cuộn phóng ra dồn dập đè ép về phía Thẩm Ngạn Sơ.
Thế nhưng Thẩm Ngạn Sơ vẫn đứng sừng sững bất động. Cậu ấy khẽ nghiêng đầu, tin tức tố của Enigma lập tức tràn ra như một tấm lưới vô hình, nuốt chửng hoàn toàn toàn bộ luồng khí thế Alpha của Lục Văn Cảnh.
Một Alpha đứng trước mặt Enigma, chẳng khác nào một con dã thú đang cuồng nộ vô tình sa chân vào bãi đầm lầy, càng giãy giụa lại càng lún sâu xuống.
Sắc mặt Lục Văn Cảnh thay đổi rõ rệt, anh ta rốt cuộc cũng nhận thức được sự chênh lệch một trời một vực giữa hai bên.
"Lục Văn Cảnh, đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo anh. Nếu anh còn dám chạm vào em ấy một lần nào nữa, tôi sẽ khiến anh hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này."
Đôi môi Lục Văn Cảnh run lẩy bẩy, cả người bị áp chế đến mức không cách nào cử động nổi.
Thẩm Ngạn Sơ xoay người lại, dứt khoát bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa. Cơ thể tôi lúc này nóng bừng như một hòn than lửa, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ m.ô.n.g lung. Tôi chỉ biết bám lấy cổ áo cậu ấy theo bản năng, chôn c.h.ặ.t gương mặt vào hõm cổ của đối phương. Ngửi thấy mùi hương tin tức tố dễ chịu phát ra từ người cậu ấy, tôi lại càng không tự chủ được mà nép sâu hơn vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp kia.
Vòng tay của Thẩm Ngạn Sơ siết c.h.ặ.t lại thêm một chút, cậu ấy ôm tôi sải bước dài đi thẳng ra khỏi phòng ký túc xá.
Phía sau lưng vang lên tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết của Lục Văn Cảnh: "Lục Trạch, đừng đi..."
Nhưng tôi chưa từng ngoảnh đầu lại lấy một lần.
19.
Thẩm Ngạn Sơ bế tôi xuống lầu, cẩn thận đặt tôi ngồi vào ghế phụ lái: "Chúng ta đi đâu bây giờ?"
"Về nhà tôi. Kỳ mẫn cảm của em ở ký túc xá sẽ không an toàn đâu, nhà tôi có phòng mẫn cảm chuyên dụng, em có thể yên tâm trải qua ở đó."
Cậu ấy đưa tôi về một căn biệt thự tư nhân nằm ngay trung tâm thành phố.
Từng đợt sóng nhiệt của kỳ mẫn cảm liên tục ập tới thiêu đốt tâm trí, ý thức của tôi giống như bị nhấn chìm vào trong làn nước ấm, ngày một mờ mịt hơn. Thẩm Ngạn Sơ đặt tôi nằm xuống giường, vừa định xoay người rời đi thì tôi đã vội vàng đưa tay níu c.h.ặ.t lấy tay cậu ấy.
Cơ thể cậu ấy bỗng chốc cứng đờ tại chỗ, "Lục Trạch, buông tay ra đi, tôi đi lấy t.h.u.ố.c ức chế cho em."
Tôi nhất quyết không buông, dọc theo cánh tay cậu ấy mà rướn người bò lên, khao khát muốn có được nhiều hơn thế: "Đừng đi mà..." Nước mắt tôi không tự chủ được mà cứ thế tuôn rơi lã chã.
Thẩm Ngạn Sơ cụp mắt nhìn tôi đăm đăm: "Em có biết mình đang làm gì không?"
Tôi biết chứ, nhưng lúc này bản thân tôi hoàn toàn không thể khống chế nổi chính mình nữa rồi. Một Alpha bước vào kỳ mẫn cảm thì làm gì còn giữ được chút lý trí nào chứ?
"Thẩm Ngạn Sơ, giúp tôi với..."
Cậu ấy im lặng nhìn tôi rất lâu, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng dường như bất lực. Cậu ấy cúi rạp người xuống, đem vầng trán áp c.h.ặ.t vào trán tôi: "Lục Trạch, đây là do tự em muốn đấy nhé."
Giọng nói của cậu ấy trầm thấp mà tràn ngập sự kìm nén dữ dội, "Vậy thì những gì tôi có, tôi đều trao hết cho em."
