Trùng Sinh Về Thời Điểm Sau Khi Thi Đại Đọc, Tôi Bị Thu Hồi Lời Tỏ Tình - Chương 11

Cập nhật lúc: 01/08/2026 09:02

Lần này anh ấy trả lời rất nhanh, nói rằng đang có việc. Còn dặn tôi rằng đừng để chút chuyện cỏn con này trong lòng.

Lúc đầu tôi cứ ngỡ vị sư huynh này có ý với mình.

Sự tích cực, chủ động cùng ân cần chu đáo của anh ấy đã vượt xa khỏi giới hạn quan tâm của một người đi trước dành cho đàn em.

Thế nhưng anh ấy chưa bao giờ hẹn tôi ra ngoài đi ăn, thậm chí còn chưa từng gặp mặt.

Đã bao lần tôi chủ động đề nghị mời anh ấy một bữa để tỏ lòng biết ơn, nhưng anh ấy đều thẳng thừng từ chối.

Đúng là một người kỳ quặc.

Qua những cuộc trò chuyện ngày thường, tôi biết được sau khi tốt nghiệp anh ấy dự định khởi nghiệp, mở văn phòng làm việc riêng.

Thế là tôi tiện đường xin cho anh ấy một tấm bùa may mắn cầu cho đường công danh sự nghiệp hanh thông.

Trong suốt một năm nay, bên cạnh tôi đã xuất hiện những người anh em mới, bạn thân mới, và cả những... người theo đuổi mới.

Nhưng tôi hoàn toàn không hề có ý định yêu đương.

Tôi dồn hết tất cả tâm trí và thời gian vào việc huấn luyện.

Tôi tận hưởng niềm hạnh phúc mà bộ môn chạy nước rút cự ly ngắn mang lại, cảm nhận gió rít qua từng nhịp tốc độ.

Khi chạy đua với gió, thời gian như trôi chậm lại.

Nếu như tốc độ đủ nhanh, liệu có giống như kiếp trước...

Đột nhiên quay trở về quá khứ chăng?

18

Ba năm sau.

Trải qua vô số giải đấu lớn nhỏ, tôi đã giành được những thành tích vô cùng ấn tượng.

Tại giải vô địch điền kinh thế giới, ở các cự ly 100 mét, 200 mét nữ, rồi chạy tiếp sức...

Tôi giành được cả huy chương vàng lẫn huy chương bạc.

Tôi đã trở thành một vận động viên mà bản thân hằng mong ước ở kiếp trước nhưng lại chẳng thể thực hiện được, đứng trên đấu trường rộng lớn hơn để mang vinh quang về cho Tổ quốc.

Nghĩ lại chuyện kiếp trước, tôi đã chẳng thể nhớ nổi tại sao hồi đó bản thân không thể tiếp tục chạy nữa.

Hai năm sau.

Nhân dịp lễ kỷ niệm thành lập trường cấp ba cũ, nhà trường mời tôi về diễn thuyết cho các đàn em khóa dưới.

Sau khi bữa tiệc tối của hội cựu học sinh kết thúc, tôi âm thầm quyên góp một khoản tiền cho trường.

Lúc đang chuẩn bị rời đi, tôi chợt nghe thấy một cái tên vô cùng quen thuộc...

"Thủ khoa Tống không đến kỷ niệm trường lần này à?"

"Giờ người ta là đạo diễn lớn rồi, lăn lộn trong giới giải trí, thời gian đâu mà tham gia mấy buổi tụ tập thế này."

"Nhưng tao nghe nói dạo trước cậu ta vừa xảy ra chuyện đấy. Thấy chưa, cứ kiêu ngạo cho lắm vào rồi gặp quả báo… Vãi! Mày bị điên à!"

Tôi đặt ly rượu rỗng trên tay xuống, nở nụ cười nhìn người vừa nói.

"Tôi có điên hay không thì chưa biết, nhưng miệng anh hôi quá làm ảnh hưởng tới tôi rồi, nên tôi rửa giúp anh thôi."

Mấy gã đó nghe vậy thì lập tức xông tới bao vây lấy tôi.

Hạ Trì xuất hiện kịp thời, chắn ngay trước mặt tôi.

Mấy năm nay cậu ta làm vệ sĩ cho đại minh tinh, cơ thể được rèn luyện săn chắc vạm vỡ, dọa cho đám giá áo túi cơm kia sợ chạy mất dép.

Tôi còn định đuổi theo hỏi cho ra lẽ xem rốt cuộc Tống Kinh Triệt đã xảy ra chuyện gì.

Hạ Trì vội kéo tôi lại, bảo tôi đừng bốc đồng.

Cậu ta nói: "Tôi biết tình hình gần đây của cậu ta."

"Vậy cậu nói đi."

"Nhưng tôi đã hứa với cậu ta, không được nói cho cậu biết."

"Được. Vậy tôi đi hỏi Hạ Tiểu Hà…"

Hạ Trì đè điện thoại của tôi xuống, thở dài một hơi: "Thôi được rồi, để tôi dẫn cậu đi xem cái này trước đã."

Cậu ta dẫn tôi đến trước một bảng thông báo đã lâu không sử dụng của trường.

Bên trên dán chằng chịt những mẩu giấy, hình ảnh và áp phích đã ố vàng.

Nơi này từng là bức tường tỏ tình của chúng tôi. Mọi người thường lén lút dán tâm tư của mình lên đó.

"Cậu dẫn tôi ra đây xem cái này làm gì?"

Hạ Trì chỉ tay vào một bức ảnh ngả vàng nằm ở góc tường.

Bức ảnh vô cùng mờ nhạt, được chụp từ trên cao nhìn xuống đường chạy mà ngày trước tôi vẫn hay tập luyện.

"Cái này thì có gì đáng xem chứ..."

Cho đến khi tôi nhìn thấy vài chữ cái được viết bằng phấn trắng trên đường chạy: [XH&JC]

Hiểu Hòa và Kinh Triệt...

Trong phút chốc, tôi hoàn toàn nghẹn lời.

Trong đầu tôi xẹt qua một câu nói: Chỉ khi bạn đứng đủ cao, đủ xa, bạn mới có thể nhìn rõ toàn cảnh của sự việc.

Hình như tôi đã bỏ lỡ điều gì đó.

Lúc này Hạ Trì đứng bên cạnh mới chậm rãi lên tiếng:

"Không phải Tống Kinh Triệt không muốn đến, mà là không đến được."

"Vì cứu một đứa bé, e rằng sau này cậu ấy không thể đi lại được nữa rồi."

19

Tôi mở trang tìm kiếm, gõ tên Tống Kinh Triệt.

Những năm qua, tôi luôn cố tình né tránh việc tiếp xúc với tin tức của giới giải trí.

Né tránh những tin tức có liên quan đến cậu ấy.

Màn hình nhanh ch.óng hiện ra hàng loạt tiêu đề tin tức về cậu ấy.

Phần lớn đều tập trung vào những tác phẩm cậu ấy quay với tư cách là đạo diễn trẻ triển vọng trong vài năm qua.

Còn những bài thảo luận về đời tư của cậu ấy thì lại ít ỏi đến đáng thương.

Thậm chí đến một bức ảnh chụp chính diện đàng hoàng cũng chẳng có mấy tấm.

Nhưng tôi vẫn nhớ rõ trước khi Tống Kinh Triệt của kiếp trước trở thành một đạo diễn lớn nhà nhà đều biết, cậu ấy đã từng nổi đình nổi đám vì nhan sắc không hề thua kém các diễn viên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.