Trùng Sinh Về Thời Điểm Sau Khi Thi Đại Đọc, Tôi Bị Thu Hồi Lời Tỏ Tình - Chương 6
Cập nhật lúc: 01/08/2026 09:01
"Bọn này đang bận rộn rửa rau chuẩn bị đồ ăn bục mặt ra, thế mà cậu với đám anh em của cậu lại cứ đứng đó mà nói nói cười cười nhởn nhơ."
Vừa nói, cô ta vừa dúi một rổ hành tây vào tay tôi: "Cậu làm cái này đi."
Tôi nhận ra hình như nữ sinh này là người hay đi kè kè bên cạnh Hạ Tiểu Hà thì phải.
Thật ra tôi bị dị ứng hành tây, nhưng lại không muốn bị gièm pha là làm bộ làm tịch.
"Muốn tôi thái hành tây cũng được thôi. Nhưng cậu phải xin lỗi đi, nếu không tôi sẽ đi tháo tung hết mấy thành quả từ những kẻ "nói nói cười cười nhởn nhơ" trong miệng cậu ra đấy."
Tôi đưa tay chỉ về phía những chiếc lều vừa được dựng xong cách đó không xa, và đó cũng chính là nơi để mấy cô nàng này ngủ vào tối nay.
Nữ sinh kia tự biết mình đuối lý, bèn lý nhí nói một câu xin lỗi rồi vội vã chạy mất.
Tôi ôm rổ hành tây, vừa mới đi được hai bước thì một cánh tay vươn tới giật phăng rổ hành mang đi.
Là Tống Kinh Triệt.
"Để tôi làm cho, cậu bị dị ứng hành tây mà."
Cậu ấy đi thẳng đến khu vực sơ chế thức ăn, xắn tay áo lên đến tận khuỷu tay, lộ ra những đường nét cơ bắp săn chắc.
Trông củ hành tây to bự chảng nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay cậu ấy lại trở nên nhỏ nhắn đáng yêu.
"Sao cậu lại biết..." Chuyện tôi bị dị ứng hành tây chứ?
Động tác trên tay Tống Kinh Triệt khẽ khựng lại một nhịp, đáy mắt thoáng qua ý cười: "Cậu thử đoán xem."
Lại đoán nữa à?
Tôi đứng im một bên đưa mắt nhìn cậu ấy hơi khom lưng, vô cùng chăm chú thái hành tây, động tác dứt khoát lưu loát vô cùng.
Đường nét góc nghiêng sắc sảo, hàng mi rủ xuống, khóe mắt vì bị hành tây kích thích mà hoe đỏ.
Tôi chợt nhớ tới dáng vẻ của người đàn ông từng rơi lệ trước ống kính vào kiếp trước.
Lúc phóng viên cứ gặng hỏi mãi về câu chuyện của nguyên mẫu nữ chính trong phim.
Ban đầu Tống Kinh Triệt của năm 28 tuổi chỉ im lặng, sau đó bật khóc nghẹn ngào.
Thật giống hệt với chàng thanh niên đang đỏ hoe hai mắt ngay trước mặt tôi lúc này.
Một bàn tay quơ quơ ngay trước mắt tôi.
"Nhìn say đắm đến thế cơ à?" Hạ Trì bước vào khu vực nấu ăn, đặt một đĩa thịt xuống rồi ghé sát tới trêu chọc tôi.
"Tôi không có."
"Cậu có, mắt cậu nhìn chằm chằm người ta không chớp luôn kia kìa."
Tôi xoay người bỏ đi, Hạ Trì lập tức bám gót đuổi theo.
"Thực ra tôi biết cậu vẫn chưa buông bỏ được thằng cha họ Tống kia. Nhưng cậu ta và Hạ…"
Tôi đột ngột dừng lại, suýt chút nữa thì Hạ Trì tông sầm vào lưng tôi.
"Rốt cuộc là cậu muốn thế nào đây."
"Tôi muốn cậu cho tôi một cơ hội."
Tôi bực dọc đáp: "Hạ Trì, cậu thích tôi thật sao? Hay là vì Tống Kinh Triệt là đối thủ không đội trời chung của cậu nên cậu mới nảy sinh lòng hiếu kỳ với tôi?"
"Là thích cậu thật mà." Cậu ta cuống quýt giải thích.
"Thế cậu thích tôi ở điểm nào?"
Cậu ta nhíu mày nhăn trán: "Tôi thích cậu không yểu điệu mỏng manh như Hạ Tiểu Hà, hơi tí là tổn thương. Cũng không làm bộ làm tịch như cô ta, ngày nào cũng đòi người khác phải dỗ dành chiều chuộng, y như một nàng công chúa phiền phức. Càng không giống cô ta ở chỗ…"
"Cho nên những điểm cậu thích ở tôi đều là xây dựng dựa trên sự đối lập với cô ta sao?"
Cậu ta ngẩn người, đưa tay vò đầu bứt tai: "Tôi không có ý đó…"
"Hạ Trì, tôi là Chu Hiểu Hòa, không phải là 'từ trái nghĩa', hay là cái bóng của Hạ Tiểu Hà."
Nghe tôi nói thế, cậu ta luống cuống: "Không phải! Tôi thích cậu thì có liên quan gì đến cô ta chứ…"
Từ phía sau lưng bất chợt vang lên tiếng ghế bị đá đổ.
Tôi quay đầu lại mới phát hiện.
Hạ Tiểu Hà đang bưng một đĩa thức ăn đứng cách đó không xa, sắc mặt nhợt nhạt trắng bệch.
Chẳng rõ là do dư âm say xe vẫn chưa qua, hay là vì nguyên do nào khác…
Và đứng ngay phía sau lưng cô ta là một người có biểu cảm trên gương mặt còn tồi tệ hơn gấp bội.
Tống Kinh Triệt lẳng lặng đặt rổ hành tây đã được thái gọn gàng ngăn nắp xuống.
Hai hốc mắt đỏ ửng.
10
Màn đêm buông xuống, cuối cùng thì sự cuồng nhiệt của một chuyến du lịch tốt nghiệp cũng ập đến.
Sau khi ăn uống no say, mọi người bèn lôi ra một thùng bia, chẳng mấy chốc xung quanh đã chất đống những vỏ lon rỗng tuếch.
Hạ Trì vì chuyện buổi chiều mà rầu rĩ không thôi, luôn tìm cơ hội để cố gắng giải thích với tôi.
Tôi nháy mắt ra hiệu với đám anh em chí cốt, bọn họ lập tức hiểu ý ngay.
"Anh Hạ, tụi này đều là anh em chí cốt của chị Chu cả. Vào đây làm ly nào!"
"Mấy cậu đợi đã, tôi phải tìm Hiểu Hòa..."
Tôi tranh thủ cơ hội chuồn ra ngoài. Hạ Trì vẫn nằng nặc muốn bám theo nhưng cánh tay đã bị hai người kẹp cứng từ hai bên trái phải.
"Không uống tức là không nể mặt anh em bọn này rồi!"
"Đi đi đi, tối nay không say không về!"
...
Gió đêm giữa chốn rừng núi thổi hiu hiu, tiếng ve kêu râm ran không ngớt.
Thì ra chỉ mất có nửa ngày ngồi xe từ thành phố là đã có thể chiêm ngưỡng một bầu trời đêm tuyệt đẹp như thế này rồi.
