Trước Khi Bạn Trai Ở Rể, Anh Ta Đột Ngột Đổi Ý - Chương 1

Cập nhật lúc: 11/07/2026 02:00

Nghe thấy Lâm Ngạn nói vậy, tôi hoàn toàn tin chắc.

Bài đăng hot đó chính là do anh ta viết.

Thậm chí lời lẽ của anh ta còn giống hệt những gì trên bài đăng.

Trước mặt là cửa cục dân chính, hôm nay là ngày chúng tôi đi đăng ký kết hôn.

Tôi không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó coi.

Tôi cố nén cơn giận, bình tĩnh nói với anh ta:

"Lâm Ngạn, danh sách sính lễ ở rể ban đầu chính tay anh đã mang về cho bố mẹ anh xem, cả nhà anh đều đã gật đầu rồi."

Hôm nay là ngày chúng tôi đi đăng ký.

Cả hai đều đã gọi bạn bè tới, định là xong việc thì cùng nhau đi tụ tập.

Bạn bè ở ngoài cửa thấy chúng tôi thì vội vàng đi tới.

"Sao lại cãi nhau rồi?"

"Ngày lành tháng tốt mà, hai người bị làm sao vậy?"

Lâm Ngạn chớp thời cơ nói lớn, sợ họ không nghe thấy: "Anh là ở rể đấy! Nhà em chỉ đưa có chút thế này, là đang bố thí cho ăn mày à? Tôn nghiêm của anh chỉ đáng giá chừng đó thôi sao?"

Bạn tôi kinh ngạc thốt lên: "Thẩm Ngọc Kiều, cậu bắt Lâm Ngạn ở rể á?"

"Tớ còn tưởng hai người kết hôn bình thường, thế thì sau này Lâm Ngạn làm sao ngẩng đầu lên được?"

Trong lòng tôi nổi lên một trận bực bội.

Không muốn nói thêm lời nào, tôi dứt khoát đưa điện thoại ra.

Để lịch sử trò chuyện ngay trước mắt mọi người.

Trên màn hình, câu nói [Bố mẹ anh rất hài lòng, nói em rất có thành ý] của anh ta hiện lên rõ mồn một.

"Sính lễ đã định từ trước, giờ đến lúc đăng ký rồi anh ta lại đổi ý, chẳng lẽ không phải do anh ta sao?"

Lâm Ngạn thấy đuối lý liền giở giọng ngang ngược: "Em chính là bắt nạt bố mẹ anh là nông dân, không hiểu mấy thứ này nên mới cố tình cho ít sính lễ như vậy!"

Ngay cả câu này cũng giống hệt lời dạy của ID "Hoa Khai Phú Quý" trong bài đăng kia, không sai một chữ!

Tim tôi càng lạnh hơn, nhưng đầu óc lại trở nên tỉnh táo lạ thường.

Đám bạn như bị kích hoạt chế độ tự động.

Với tư cách là người luôn tin rằng thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân, họ bắt đầu nói giúp anh ta.

"Lâm Ngạn mới ra đời, còn là một chàng trai trẻ, làm sao hiểu được mấy thứ này? Cậu dù sao cũng là tiểu thư nhà tư bản, sao lại bắt nạt người dân thường?"

"Dù gì cũng phải đưa sính lễ gấp ba lần gia sản của nhà cậu ấy chứ?"

"Gấp ba mươi lần cũng không được! Lâm Ngạn là sinh viên trường 985 đấy! Nhà trai đã đến tầm cỡ này thì đâu phải chuyện thiếu tiền nữa!"

"Nếu tớ là bố mẹ cậu ấy, cậu có đưa mười triệu cũng đừng hòng! Ở rể là chuyện nhỏ sao? Phải tặng thẳng cho cậu ấy hàng chục triệu mới đúng! Vì năng lực kiếm tiền của cậu ấy, thu nhập hợp pháp trong 30 năm cũng đã ở mức chục triệu rồi!"

"Đúng đó Kiều Kiều, đều đến cửa cục dân chính rồi, cậu cứ thêm chút nữa đi cho hòa khí."

Ngay cả Lý Ngải, bạn cùng phòng đại học của tôi cũng đứng về phía Lâm Ngạn.

Nhìn những gương mặt đó, tôi thấy thật xa lạ.

Khi họ cầu xin tôi cho vay tiền, xin việc, giới thiệu bạn gái, thái độ họ khẩn thiết biết bao.

Đầu óc tôi ù ù cả đi.

Lâm Ngạn lại không hề phản bác lấy một câu.

Trong mắt anh ta lóe lên tia tính toán.

Tôi bỗng thấy vô cùng nực cười.

Tôi và Lâm Ngạn quen nhau từ thời đại học.

Năm đó chính vì thấy anh ta ôn hòa khiêm tốn, không giống những gã con trai phô trương khác.

Tôi mới chủ động tấn công, hẹn hò với anh ta suốt năm năm.

Hai năm trước, tôi thành thật nói nhà mình chỉ chiêu mộ con rể ở rể.

Anh ta nắm lấy tay tôi, ánh mắt chân thành đến mức khiến người ta đau lòng: "Kiều Kiều, chỉ cần có thể ở bên em, anh cái gì cũng chịu."

Chỉ một câu nói này đã khiến tôi xác định chỉ có thể là anh ta.

Tốt nghiệp xong bàn chuyện sính lễ, hai bên đã giằng co hơn một năm.

Ban đầu bố mẹ nói cho năm triệu, một căn nhà trăm mét vuông là đủ rồi.

Bố mẹ anh ta không đồng ý, bố mẹ tôi thấy vậy cũng không muốn tôi cưới anh ta nữa.

Anh ta lại thường xuyên gọi điện cho tôi lúc nửa đêm, giọng nghẹn ngào:

"Kiều Kiều, anh thực sự chịu áp lực rất lớn... Mỗi khi nghĩ đến chuyện phải ở rể, người trong làng sẽ sau lưng chỉ trỏ bố mẹ anh thế nào là anh không ngủ nổi."

"Nhưng anh lại quá yêu em, rời xa em, cả đời này anh có lẽ sẽ không bao giờ hạnh phúc được nữa."

Tôi mềm lòng, quay sang đòi hỏi bố mẹ.

Khăng khăng đòi tăng điều kiện lên căn hộ rộng 180 mét vuông, còn phải mua thêm một chiếc xe.

Bố mẹ anh ta thấy danh sách sính lễ mới, không nói hai lời liền gật đầu.

Công tác chuẩn bị đám cưới diễn ra vô cùng khẩn trương.

Theo quy tắc, ở rể chỉ cần tổ chức tiệc tại nhà gái.

Nhưng vì sợ anh ta chịu thiệt thòi, tôi đã tự bỏ tiền túi, dự định tổ chức một buổi lễ thật hoành tráng ở quê anh ta.

Lúc đó, anh ta ôm tôi vào lòng, nói rằng mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới.

Tôi còn tưởng mình thật sự tìm được một người đàn ông tuyệt vời hiếm có!

Cho đến tận lúc này, trước cửa Cục Dân chính.

Tôi nhìn đôi mắt né tránh của anh ta, hỏi lần cuối: "Lâm Ngạn, đây thật sự là lời từ tận đáy lòng anh sao?"

Anh ta rõ ràng đã do dự.

Nhưng ngay lúc đó, màn hình điện thoại anh ta sáng lên.

Chỉ liếc qua một cái, anh ta như được tiêm một liều t.h.u.ố.c kích thích.

Giọng điệu cũng trở nên đanh thép hơn hẳn:

"Đúng! Anh nghĩ như vậy đấy! Em không thể dựa vào việc anh yêu em, dựa vào việc bố mẹ anh là nông dân thật thà không hiểu biết mà bắt nạt một người sắp ở rể như anh!"

"Nếu em không chịu thêm sính lễ, hôm nay không đi đăng ký nữa!"

Tôi bấm vào bài đăng hot trên mạng xem thử, suýt chút nữa tức đến bật cười.

Thảo nào thái độ anh ta lại đột nhiên kiên quyết như vậy.

Cái tên cư dân mạng đang nhảy dựng lên trong phần bình luận kia, lại vừa hiến kế cho anh ta rồi.

Hoa Khai Phú Quý: [Bro à, không phải tôi nói chứ, anh tuyệt đối đừng để cô ta lừa!]

[Tôi cũng là người trong giới này, chỉ thấy ngứa mắt kiểu phụ nữ nhà giàu bắt nạt anh không hiểu sự đời thôi.]

[Tôi nói cho anh nghe, bắt cô ta đổi căn hộ lớn thành biệt thự! Tiền mặt tăng lên 60 triệu! Xe ít nhất 3 chiếc, chuẩn bị luôn cho bố mẹ anh nữa, thế mới gọi là có vị thế!]

Chủ bài đăng trả lời: [Thật sự có thể đòi được nhiều như vậy sao? Liệu có quá đáng quá không?]

Hoa Khai Phú Quý: [Tin tôi đi! Số tiền nhà cô ta bỏ ra chắc chắn chưa đến 10% tài sản! Đàn ông đi ở rể là một sự hy sinh to lớn, anh mà mềm lòng thì chỉ có nước bị ăn sạch không còn mảnh giáp!]

Chủ bài đăng: [Hiểu rồi, cảm ơn bro!]

Anh ta trả lời nhanh thật đấy.

Khó trách vừa tranh cãi với tôi, vừa cắm cúi gõ phím liên tục.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trước Khi Bạn Trai Ở Rể, Anh Ta Đột Ngột Đổi Ý - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD