Trước Khi Thử Ống, Chồng Lừa Tôi Hiến Tủy Cho Mối Tình Đầu - Chương 10: Bí Mật Của Lục Chỉ
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:08
Nhu
Tống Loan lập tức mở hòm thư, nhấn vào tệp tin đã được mã hóa.
Tài liệu vô cùng chi tiết.
Lục Chỉ Nhu, cái gọi là tốt nghiệp trường danh tiếng ở nước ngoài, thực chất chỉ là ghi danh tại một ngôi trường đại học vô danh, phần lớn thời gian đều la cà tại các bữa tiệc của giới nhà giàu Hoa kiều và các cửa hàng đồ hiệu.
Cái gọi là cơ thể luôn luôn yếu ớt của cô ta lại càng là một trò cười cực lớn.
Trong tài liệu có đính kèm bản sao báo cáo kiểm tra sức khỏe của Lục Chỉ Nhu tại một bệnh viện tư nhân nổi tiếng ở nước ngoài, ngoại trừ việc hơi thiếu m.á.u nhẹ, các chỉ số khác đều vô cùng khỏe mạnh.
"Cô ta hoàn toàn chẳng có căn bệnh nặng nào nguy hiểm đến tính mạng cả!" Bàn tay cầm chuột của Tống Loan khẽ siết c.h.ặ.t, đáy mắt lướt qua một tia lạnh lùng.
Hoắc Dật Thần, anh dùng cái cớ này, hết lần này đến lần khác rút tủy của tôi, coi tôi như một kho d.ư.ợ.c sống để cứu chữa cho cô ta sao?
Cái gọi là bệnh tình, đều là giả.
Tất cả đều do một tay Lục Chỉ Nhu tự đạo tự diễn.
Tống Loan tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Phẫn nộ không?
Đương nhiên là có.
Nhưng nhiều hơn cả là một sự tỉnh táo thầu xương.
Hoắc Dật Thần, anh không chỉ mù mắt mù lòng, mà anh còn bị người đàn bà này xoay như chong ch.óng trong lòng bàn tay!
Những bằng chứng này, bây giờ vẫn chưa thể dễ dàng tung ra được.
Đánh rắn động cỏ chỉ khiến bọn họ có sự đề phòng.
Cô cần chờ đợi một thời điểm thích hợp nhất.
Cô muốn tận mắt chứng kiến, đến lúc đó, trên mặt anh ta sẽ là biểu cảm gì.
Cô còn muốn để Lục Chỉ Nhu đích thân trải nghiệm, cảm giác từ đỉnh mây rơi xuống vực thẳm là hương vị thế nào.
Tống Loan mở mắt ra, trong mắt đã là một mảnh trong veo và kiên định.
Cô cầm điện thoại, nói với Đường
Đường: "Đường Đường, cảm ơn cậu, tài liệu rất hữu dụng."
"Cậu định làm gì tiếp theo?" Đường Đường hỏi.
"Chưa vội hành động." Tống Loan bình tĩnh trả lời, "Tiếp tục thu thập, càng nhiều càng chi tiết càng tốt. Ngoài ra, giúp tớ để ý động thái dự án Công ty d.ư.ợ.c phẩm Nhân
Hòa của Tập đoàn Hoắc thị."
"Hiểu rồi!" Đường Đường ngay lập tức hiểu ý đồ của Tống Loan, 'Cậu là muốn đợi một cơ hội khiến bọn họ không thể xoay mình được nữa!"
Trong bệnh viện, Hoắc Dật Thần đang nghe điện thoại.
Cuộc gọi là từ một vị lão thành trong hội đồng quản trị, ngữ khí nghiêm khắc chưa từng có, chất vấn lý do dự án với Cố thi liên tục gặp trục trặc, cũng như lý do tại sao anh ta lại đắc tội với vị đại phật Cố
Đình Uyên kia.
Hoắc Dật Thần bóp trán, mệt mỏi giải thích, nhưng những lời đó lại trở nên nhợt nhạt và vô lực.
Cúp máy, anh ta bực bội nới lỏng cà vạt.
Trong phòng bệnh, Lục Chỉ Nhu đang yếu ớt tựa vào đầu giường, thấy anh ta vào liền lập tức nở nụ cười dịu dàng xen lẫn một chút rụt rè.
"Dật Thần, có phải việc ở công ty rất phiền phức không? Đều tại em không tốt, nếu không phải tại em...
"Không liên quan đến em, em cứ lo dưỡng bệnh đi." Hoắc Dật Thần ngắt lời cô ta.
Lục Chỉ Nhu nhìn góc nghiêng căng cứng của anh ta, sau đó nhu mì lên tiếng: "Dật
Thần, em đã khỏe hơn nhiều rồi, em muốn làm thủ tục xuất viện."
"Nhưng cơ thể em.." Hoắc Dật Thần hơi do dự.
"Thực sự không sao rồi, anh yên tâm đi."
Lục Chỉ Nhu nũng nịu.
"Vậy được rồi, bây giờ anh đi làm thủ tục xuất viện ngay." Hoắc Dật Thần nói xong liền vội vã đi làm thủ tục.
Nhìn bóng lưng anh ta rời đi, vẻ yếu đuối trên mặt Lục Chỉ Nhu lập tức thu lại.
Không được, cô ta tuyệt đối không thể ngồi chờ c.h.ế.t!
Hoắc Dật Thần đưa Lục Chỉ Nhu về nhà, sau đó liền bị bố mình gọi về.
Vừa bước vào đại sảnh, một tách trà đã hung hăng ném thẳng về phía anh ta.
Hoắc Dật Thần nghiêng người né tránh, tách trà đập vào bức tường phía sau, tiếng vỡ vụn ch.ói tai.
Không khí trong đại sảnh nhà họ Hoắc vô cùng căng thẳng.
"Bố." Hoắc Dật Thần trầm giọng gọi, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
"Đừng gọi tôi là bố!" Bố Hoắc là Hoắc Chấn
Đình đột ngột đứng bật dậy khỏi sofa, sắc mặt xanh mét, chỉ thẳng vào mũi anh ta mà mắng.
"Anh nhìn xem cái việc tốt anh đã làm đi!
Nhà họ Hoắc chúng ta đã trở thành trò cười cho giới thượng lưu rồi, người ta nói người thừa kế nhà họ Hoắc không biết nhìn người, dăt theo tình nhân ức h.i.ế.p vợ mình, bao nhiêu người đứng sau lưng mắng anh ngu ngốc kìa."
"Vì một người đàn bà chẳng ra gì mà làm cho công ty rối tung rối mù! Bây giờ ngay cả dự án của Cố thị cũng mất rồi! Giá cổ phiếu của Hoắc thị đã liên tục sụt giảm, giá trị thị trường đã bốc hơi mấy tỷ rồi!"
Hoắc Dật Thần mím c.h.ặ.t môi, đường quai hàm căng cứng: "Cố Đình Uyên cố tình nhắm vào, dự án thất bại không hoàn toàn là trách nhiệm của con."
Hoắc Chấn Đình tức đến run rẩy, "Vậy trách nhiệm của ai? Tôi đã bảo anh từ lâu rồi, chơi bời phụ nữ thì được, nhưng phải phân biệt rõ chính phụ! Tống Loan mới là vợ của anh, là Hoắc phu nhân có thể hỗ trợ anh, ổn định cục diện! Còn anh thì sao?
Anh đã làm gì? Hết lần này đến lần khác vì
Lục Chỉ Nhu đó mà vả vào mặt Tống Loan!
Bây giờ thì hay rồi, anh hài lòng chưa?!"
Trong lòng Hoắc Dật Thần, cảm giác bực bội và uất ức khó hiểu lại trào dâng.
Tại sao tất cả mọi người đều nghĩ là anh ta đang ép Tống Loan? Rõ ràng là Tống
Loan...
Thấy thần sắc Hoắc Dật Thần d.a.o động,
Hoắc Chấn Đình nén giận, ngữ khí trầm trọng mà không cho phép thương lượng: "Việc cấp bách hiện nay là đi dỗ
Tống Loan về cho tôi! Bất luận thế nào cũng không được ly hôn! ít nhất là bây giờ không được!"
Cẩm Lan Uyển.
Tống Loan đang sắp xếp hành lý đơn giản.
Môi trường ở đây thanh tĩnh, an ninh nghiêm ngặt, cô rất hài lòng.
Đường Đường giao chìa khóa cho Tống
Loan.
Tống Loan đã không đợi được mà thu dọn ít hành lý đơn giản chuyển tới đây.
Đồ đạc của cô không nhiều, mỗi lần qua đây mang theo một ít là được.
Tống Loan đứng bên cửa sổ, nhìn xuống cảnh quan thành phố dưới chân, cảm thán một tiếng: "Chỗ này thật sự không tệ, tầm nhìn tốt, tính riêng tư thì khỏi phải bàn, lẽ ra nên dọn ra ngoài từ sớm mới đúng!"
Có những l.ồ.ng giam là do chính mình tự vẽ ra.
Một khi đã quyết tâm thoát khỏi, mới phát hiện trời đất vốn rộng lớn hơn nhiều.
