Trước Khi Thử Ống, Chồng Lừa Tôi Hiến Tủy Cho Mối Tình Đầu - Chương 30: Phản Kích Cơn Bão Dư Luận
Cập nhật lúc: 11/03/2026 22:10
Hoắc Dật Thần cũng đã thấy những tin tức tràn lan khắp nơi.
Ban đầu trong lòng cảm thấy rất hả hê, nhưng kéo theo đó là một nỗi phiền muộn khó tả.
Anh ta quả thực muốn dạy cho Tống Loan và Cố Đình Uyên một bài học, nhưng dùng cách thêu dệt scandal, kích động dư luận thế này không phải là ý muốn của anh ta.
Điều này khiến anh ta cảm thấy... có chút hèn hạ.
Đặc biệt là khi nhìn thấy những lời nguyền rủa độc địa dành cho Tống Loan và bà ngoại trong phần bình luận, l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta lại càng nghẹn lại khó chịu.
Hơn nữa, hiện tại Tống Loan vẫn là vợ của anh ta.
Scandal thêu dệt trên tin tức chẳng phải đang nói cho mọi người biết rằng trên đầu anh ta là một thảo nguyên xanh mướt rồi sao?
"Hoắc tổng, có cần liên hệ bộ phận quan hệ công chúng để xử lý không ạ?" Hàn Vân cẩn trọng hỏi.
Tuy rằng tin tức cũng nhắc đến Hoắc tổng một cách ẩn ý, nhưng tiêu điểm chủ yếu tập trung vào "quan hệ bất chính" của cô
Tống và Cố Đình Uyên, ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh Hoắc thị tạm thời chưa lớn, chủ yếu là vấn đề mặt mũi.
"Xử lý?" Hoắc Dật Thần cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc lẹm quét về phía Hàn
Vân, "Xử lý thế nào? Bây giờ gỡ hot search xuống, chẳng phải là chứng tỏ tôi chột dị sao? Hay là, Hoắc Dật Thần tôi cần phải dựa vào quan hệ công chúng để bảo vệ một người phụ nữ... có lẽ đã thực sự cắm sừng mình?"
Lời nói của anh ta mang theo gai nhọn, vừa là nói cho Hàn Vân nghe, nhưng càng giống như đang tự thuyết phục chính mình.
Hàn Vân im bặt, không dám nói thêm lời nào.
Hoắc Dật Thần xua tay bảo anh ấy ra ngoài, văn phòng khôi phục lại sự tĩnh lặng.
Anh ta tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại, nhưng trong đầu lại không tự chủ được mà hiện lên gương mặt của Tống Loan.
Đủ mọi dáng vẻ của cô!
"C.h.ế.t tiệt!" Anh ta c.h.ử.i thề một tiếng, đột ngột mở mắt ra, cầm lấy điện thoại nội bộ trên bàn, muốn dặn dò Hàn Vân đi ép tin tức xuống.
Ít nhất là xóa sạch những lời lẽ bẩn thỉu nguyên rủa người già kia đi.
Nhưng khi bấm số được một nửa, anh ta lại khựng lại.
Dựa vào cái gì chứ?
Tống Loan cô đã không màng đến thể diện của anh ta như vậy, anh ta dựa vào cái gì mà phải lo lắng cho cô?
Anh ta muốn xem xem, Cố Đình Uyên sẽ ứng phó thế nào với cơn bão dư luận này.
Tuy nhiên, chưa đầy một tiếng sau, Tập đoàn Cố thị đã liên kết với bệnh viện và đội ngũ của tiến sĩ Smith, thông qua vài cơ quan truyền thông có sức ảnh hưởng và uy tín nhất để đưa ra tuyên bố chính thức, ngay lập tức xoay chuyển chiều hướng dư luận.
Bản tuyên bố có lý lẽ xác đáng, thái độ cứng rắn, trực tiếp vả mặt tất cả những suy đoán sai sự thật trước đó.
Dư luận bắt đầu đảo chiều, ngày càng có nhiều tiếng nói lý trí bắt đầu nghi ngờ tính xác thực của những báo cáo ban đầu.
Hoắc Dật Thần nhìn dư luận thay đổi ch.óng mặt trên màn hình máy tính, sắc mặt ngày càng khó coi.
Tốc độ phản ứng và cách xử lý của Cố
Đình Uyên nhanh, chuẩn, hiểm, hoàn toàn vượt xa dự liệu của anh ta.
Đúng lúc này, điện thoại cá nhân của anh ta reo lên, hiển thị cuộc gọi là Lục Chỉ Nhu.
Hoắc Dật Thần bắt máy: "Alo?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng mà gấp gáp của Lục Chỉ Nhu, "Dật
Thân, anh xem tin tức chưa? Trời ạ, sao lại có thể như vậy? Cô Tống cô ấy... sao cô ấy có thể làm ra chuyện như vậy, còn liên lụy đến anh..."
Hoắc Dật Thần nghe lời Lục Chỉ Nhu nói, đôi mày không tự giác mà nhíu c.h.ặ.t lại.
"Tin tức là thêu dệt, bản tuyên bố chung em chưa xem sao? Suất phẫu thuật là dựa trên đ.á.n.h giá y tế, không tồn tại bất kỳ sự vi phạm nào."
Lục Chỉ Nhu bị nghẹn họng một cái, giọng nói càng tỏ vẻ ủy khuất: "Em thấy bản tuyên bố rồi... Chỉ là, Dật Thần à, tuyên bố là vật c.h.ế.t, lòng người mới là vật sống.
Không có lửa làm sao có khói, cô Tống nếu thực sự cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, sao lại gây ra sóng gió như vậy? Bây giờ tất cả mọi người đều biết anh... anh bị cuốn vào loại scandal khó coi này, em chỉ nhìn thôi cũng thấy đau lòng cho anh rồi."
Hoắc Dật Thần nghe vậy, ngay lập tức lại mủi lòng.
Vẫn là Chỉ Nhu tốt.
"Anh không sao, Chỉ Nhu, dạo này công ty khá bận nên anh không có thời gian vào bệnh viện thăm dì, nhưng em yên tâm, anh đã tìm hiểu rồi, bệnh của dì không tính là quá nghiêm trọng, trong nước vẫn còn những chuyên gia hàng đầu khác có thể hội chẩn. Anh sẽ sắp xếp sớm nhất, nhất định không để dì xảy ra chuyện gì đâu."
Hoắc Dật Thần hạ giọng, an ủi Lục Chỉ Nhu ở đầu dây bên kia.
Thực sự, so với bệnh của bà ngoại Tống
Loan, bệnh của Hạ Lâm nhẹ hơn nhiều.
Rất nhiều chuyên gia trong nước đều có thể thực hiện ca phẫu thuật như vậy.
Chỉ là nghĩ đến dù sao cũng là phẫu thuật, sẽ có rủi ro, đương nhiên vẫn hy vọng chuyên gia hàng đầu ra tay thì sẽ đảm bảo hơn.
"Thật sao? Dật Thần, cảm ơn anh... Nếu không có anh, em thực sự không biết phải làm sao nữa." Giọng Lục Chỉ Nhu nghẹn ngào nói.
Nghe thật khiến người ta xót xa.
"Được rồi, Chỉ Nhu, chuyện này anh sẽ xử lý. Em chăm sóc dì cho tốt, cũng phải chăm sóc bản thân mình nữa, đừng suy nghĩ nhiều." Hoắc Dật Thần đè nén sự phiền muộn trong lòng, ôn tồn nói.
"Vâng, em nghe anh hết." Lục Chỉ Nhu ngoan ngoãn vâng lời, lại dịu dàng dặn dò,
"Dật Thần, anh cũng đừng để mình quá mệt mỏi, em sẽ xót lắm đấy."
Cúp điện thoại, Hoắc Dật Thần tựa vào lưng ghế, thở hắt ra một hơi dài nặng nề.
So với sự lạnh lùng và sắc sảo của Tống
Loan, quả nhiên vẫn là Chỉ Nhu hiểu anh ta hơn, xứng đáng để anh ta trân trọng và bảo vệ hơn.
Còn về Tống Loan...
Nếu cô thực sự phản bội mình, vậy thì cũng đừng hòng được yên thân.
Phía bên bệnh viện, Tống Loan không hay biết gì về cơn bão bên ngoài, cô dồn toàn bộ sức lực lên người bà ngoại.
Ngày hôm sau, ca phẫu thuật diễn ra đúng như dự kiễn.
Từ sáng sớm, y tá đã đến làm công tác chuẩn bị trước phẫu thuật cho bà ngoại.
Tống Loan nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, cổ vũ tiếp thêm sức mạnh cho bà.
Cho đến khi cánh cửa phòng phẫu thuật chậm rãi đóng lại trước mắt, đèn hiệu
"'Đang phẫu thuật" sáng lên, Tống Loan mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Sau đó cô thầm cầu nguyện cho bà ngoại ở trong lòng.
Thời gian chờ đợi trôi qua một cách dài đằng đẵng và dày vò.
