Trước Khi Thử Ống, Chồng Lừa Tôi Hiến Tủy Cho Mối Tình Đầu - Chương 6: Phải Làm Rồi Mới Thừa Nhận
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:08
Giọng nói của Tống Loan lạnh lẽo và rõ ràng, vang vọng giữa khu vườn tĩnh lặng.
"Tống Loan! Cô đúng là đồ không biết lý lẽ!"
Hoắc Dật Thần gầm lên một tiếng, một lần nữa nhảy xuống nước, vớt Lục Chỉ Nhu đang sặc nước liên hôi lên bờ.
Lần này, Lục Chỉ Nhu ngay cả sức để giả vờ khóc cũng không còn.
Cô ta ướt sũng từ đầu đến chân, tóc tai hỗn loạn, đâu còn dáng vẻ khiến ai cũng thương cảm như lúc nãy.
Ngược lại là Tống Loan, tuy người cũng ướt đẫm nhưng thần sắc lại vô cùng bình thản.
Tiếng bàn tán xung quanh rộ lên như sấm.
"Trời đất ơi, Tống Loan... cô ấy thực sự dám làm vậy sao...
"Cú đá này cũng ác thật đấy! Nhưng sao nhìn lại thấy hả giận thế nhỉ?"
"Hả giận gì chứ? Không thấy mặt Hoắc thiếu đen như than rồi sao? Tống Loan lần này tiêu đời rồi."
'Nhưng Hoắc thiếu vừa rồi đúng là quá thiên vị, vợ thì không cứu, lại đi cứu tiểu tam..."
"Cứ tưởng vợ chồng nhà họ Hoắc ân ái lắm, không ngờ nước nhà này sâu thật!"
Xung quanh là những ánh mắt khinh bỉ.
Hoắc Dật Thần ôm c.h.ặ.t Lục Chỉ Nhu đang run rẩy trong lòng, nhìn Tống Loan đến ngẩn người.
Anh ta chưa bao giờ thấy một Tống Loan ngông cuồng đến thế.
Tống Loan vốn luôn mang theo một chút cẩn trọng trước mặt anh ta, dường như đã theo cú đá vừa rồi mà biến mất hoàn toàn.
Lục Chỉ Nhu thấy Hoắc Dật Thần đang thẫn thờ, trong lòng không khỏi hoảng hốt.
"Dật Thần..." Cô ta yếu ớt gọi một tiếng.
Giọng nói còn thoi thóp hơn cả lúc nãy, thành công kéo sự chú ý của Hoắc Dật
Thần quay lại.
"Chỉ Nhu? Em sao thế?" Hoắc Dật Thần lo lắng hỏi.
"Em thấy tức n.g.ự.c... khó chịu quá... không thở nổi... Anh đừng mắng cô Tống nữa, cô ấy.. cũng là vì quan tâm anh thôi..."
Lục Chỉ Nhu siết c.h.ặ.t vạt áo trước n.g.ự.c, đôi mày đau đớn nhíu lại, diễn xuất vô cùng đúng mực.
Cô ta vừa dứt lời, Tống Loan bất ngờ cầm ly rượu vang từ khay của phục vụ bên cạnh, hắt thẳng vào mặt cô ta.
"Ngậm miệng lại đi, mấy lời ghê tởm thế này nói một lần là đủ rôi. Chuyện gì đã xảy ra, trong lòng cô không tự biết sao? Người đang làm trời đang nhìn, không phải không có báo ứng, chỉ là thời điểm chưa tới thôi."
"Cô... Tống Loan, cô điên rồi sao?" Hoắc
Dật Thần nổi trận lôi đình.
"Hoắc Dật Thần, chúng ta ly hôn đi. Thỏa thuận ly hôn tôi sẽ sớm cho người gửi đến tay anh, giữa chúng ta kết thúc rồi."
Nói xong, không đợi Hoắc Dật Thần phản ứng, Tống Loan trực tiếp quay người rời đi.
Dù trên người vẫn còn hơi nước lạnh, trông rất nhếch nhác, nhưng cô hoàn toàn không bận tâm.
Cô đứng thẳng lưng, bước đi trong những ánh mắt đủ loại của mọi người, tiến về phía phòng nghỉ ở cửa phụ của sảnh tiệc.
Hoắc Dật Thần nghe vậy, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
Chắc chắn cô chỉ nói lời dỗi hờn thôi.
Tống Loan làm sao có thể cam lòng ly hôn!
"Dật Thần, em thấy không khỏe...
." Lục Chỉ
Nhu sắc mặt trắng bệch, nhỏ giọng nói.
"Đừng sợ! Anh đưa em đi bệnh viện ngay!"
Hoắc Dật Thần hoảng hốt, bế xốc cô ta lên theo kiểu công chúa.
Vạt váy và cánh tay dính những giọt nước lạnh ngắt, mang lại cảm giác bết dính khó chịu.
Tuy nhiên, Tống Loan vừa bước vào hành lang dẫn đến phòng nghỉ.
Một bóng người đã chắn mất lối đi của cô...
Tống Loan nhìn người đàn ông ăn mặc kiểu thư ký trước mặt, hơi ngẩn ra.
Trình Anh Tuấn mặc bộ vest chỉnh tề, gương mặt nở nụ cười cung kính đầy chuyên nghiệp, khẽ cúi người: "Cô Tống, chào buổi tối, Cố tổng của chúng tôi có lời mời."
Trong lòng Tống Loan có chút kinh ngạc, nhưng trên mặt không lộ ra chút nào, chỉ nhàn nhạt gật đầu: "Trợ lý Trình, có chuyện gì sao?"
Trình Anh Tuấn dùng hai tay dâng lên một chiếc túi giấy tinh tế, ngữ khí không kiêu ngạo không siểm nịnh: "Cố tổng dặn dò giao cái này cho cô. Bên trong là quần áo mới tinh sạch sẽ, kích cỡ chắc là vừa vặn.
Ngoài ra, phòng suite trên lầu khách sạn đã chuẩn bị sẵn cho cô, cô có thể lên đó tắm rửa thay đồ."
Ánh mắt Tống Loan rơi vào chiếc túi giấy, bên trong là một chiếc váy dài xếp gọn gàng với chất liệu cao cấp.
Mặt hồ tâm trí cô như bị một viên đá nhỏ ném vào, gợn lên một vòng sóng lăn tăn.
Cố Đình Uyên...
Anh lại có thể chu đáo đến mức này sao?
Chắc hẳn anh cũng đã thấy màn kịch bên hồ bơi vừa rôi.
Nhưng họ chỉ mới gặp nhau có một lần, hình như đâu có thân thiết đến vậy?
Cuộc gặp gỡ với Cố Đình Uyên là một sự tình cờ.
Đó là một đêm mưa của năm năm trước.
Cô vừa cãi nhau với Hoắc Dật Thần một trận, tâm trạng tồi tệ lái xe về nhà.
Tại một khúc cua, cô suýt chút nữa đã đ.â.m trúng một người đột nhiên lao ra từ lê đường.
Sau khi phanh gấp, cô vân chưa hết bàng hoàng bước xuông xe kiếm tra.
Cô phát hiện một người đàn ông ngã quy trong màn mưa, toàn thân ướt sũng, vầng trán có vết trầy xước.
Dù nhếch nhác nhưng vẫn không giấu được ngũ quan sắc lạnh và khí chất lạnh lùng toát ra từ xương tủy.
Anh có vẻ đã uống rất nhiều rượu, ánh mắt rã rời, nhưng đường môi mím c.h.ặ.t vẫn mang theo một chút cao ngạo quật cường.
Người đó chính là Cố Đình Uyên.
Khi ấy anh vừa trải qua cuộc nội đấu gia tộc, người tin tưởng nhất liên thủ với kẻ ngoài suýt chút nữa đã dồn anh vào đường cùng.
Đêm đó là một trong những khoảnh khắc tuyệt vọng và suy sụp nhất trong cuộc đời anh.
Tống Loan vốn có thể mặc kệ, nhưng nhìn đôi mắt sắc sảo mà đầy vẻ vụn vỡ của anh, ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại đỡ Cố
Đình Uyên lên xe.
Sau đó Tống Loan đưa anh đến bệnh viện, trả trước viện phí.
Thậm chí khi anh tỉnh táo lại trong chốc lát, cô đã đưa cho anh một ly nước ấm cùng một câu nói: "Phải sống, mới có thể lấy lại những thứ đã mất."
Lúc đó cô không hề biết đối phương là ai, chỉ là một lòng trắc ẩn theo bản năng.
Đợi tình trạng của anh ổn định, Tống Loan đã âm thầm rời đi.
Chỉ để lại một chiếc ô và một tờ hóa đơn thanh toán ẩn danh.
Sau này, cô thấy gương mặt quen thuộc ấy trên tin tức tài chính.
Mới biết người đàn ông mình vô tình giúp đỡ đêm đó lại là Cố Đình Uyên, người kế thừa huyền thoại với phong cách làm việc sát phạt quyết đoán của Tập đoàn Cố thị.
Tống Loan chưa từng nghĩ đến việc dựa hơi, rất nhanh sau đó đã quắng chuyện này ra sau đầu, tiếp tục chìm đăm trong cuộc hôn nhân hạnh phúc tự lừa dối mình với
Hoắc Dật Thần.
Nào ngờ, năm năm sau vào ngày hôm nay, lại tái ngộ trong cảnh ngộ nhếch nhác thế này.
Và anh, dường như đã nhận ra cô.
