Trước Khi Xuất Giá Gả Cho Người Khác, Ta Từng Sinh Cho Người Huynh Trưởng Kế Của Mình Một Đứa Con Trai - Chương 11
Cập nhật lúc: 25/06/2026 18:03
“Chạy mau!” Chàng dứt khoát dùng lực đẩy ta một cái thật mạnh về phía sau, sau đó hét lớn một tiếng rồi giơ cao thanh kiếm điên cuồng lao thẳng về phía Bùi Ngạn.
Mũi kiếm nhọn hoắt đ.â.m thẳng vào vị trí hiểm góc nơi l.ồ.ng n.g.ự.c Bùi Ngạn, hắn khẽ nghiêng người né tránh một cách ngoạn mục, đồng thời trở tay giáng một chưởng sấm sét tát thẳng vào thân kiếm của Tô Chí.
Thanh kiếm chịu lực quá mạnh lập tức gãy đôi, nửa đoạn kiếm sắc nhọn bay v.út ra ngoài không trung, cắm phập vào cánh cửa gỗ dày cộp, thân kiếm rung lên bần bật phát ra những tiếng o o ch.ói tai.
Trong tay Tô Chí giờ đây chỉ còn trơ trọi lại nửa đoạn kiếm gãy ngắn ngủi, nhưng chàng quyết không chịu đầu hàng thoái lui, tiếp tục siết c.h.ặ.t khúc kiếm gãy điên cuồng lao lên liều c.h.ế.t một phen.
Bùi Ngạn cuối cùng cũng chịu tuốt đao ra khỏi vỏ. Động tác rút đao của hắn vô cùng chậm chạp, thong thả hệt như đang cố tình kéo dài thời gian để chờ đợi ta cất tiếng van xin dừng lại.
Nhưng rốt cuộc, lưỡi đao lạnh lẽo, sắc bén vẫn tàn nhẫn cứa ngang qua cổ của Tô Chí.
Máu tươi đỏ thẫm từ nơi tiếp xúc giữa lưỡi đao sắc lẹm và làn da mỏng manh lập tức rỉ ra, từng giọt, từng giọt một rớt xuống, nhỏ trúng vào mu bàn tay bám đầy tro bụi của Bùi Ngạn.
“Ta cảnh cáo nàng lần cuối cùng. Bước qua đây.”
19
Tô Chí hai tay siết c.h.ặ.t nửa đoạn kiếm gãy, mũi kiếm đ.â.m thẳng vào bộ giáp trụ bằng sắt ròng của Bùi Ngạn nhưng căn bản không cách nào đ.â.m thủng nổi, mà muốn buông xuống cũng chẳng đành lòng.
Vết thương nơi cổ chàng vẫn không ngừng tuôn m.á.u, khuôn mặt gầy gộc ngày một trắng bệch, mất đi huyết sắc.
Thế nhưng đôi mắt chàng tuyệt đối không chịu nhắm lại, vẫn thủy chung đăm đăm nhìn về phía ta, mấp máy môi liên tục dùng khẩu hình bảo ta rằng: “Đi mau, phu nhân, nàng mau chạy đi.”
Ta đau đớn nhắm nghiền hai mắt lại, nghẹn ngào thốt lên: “Ngươi tha cho chàng ấy đi, ta chấp nhận ở lại.”
Lưỡi đao sắc bén trên tay Bùi Ngạn khựng lại một nhịp.
“Ngươi thả chàng ấy ra đi, đời này kiếp này ta cam đoan sẽ không bao giờ bỏ trốn nữa. Ta sẽ ngoan ngoãn ở lại bên cạnh ngươi, làm thê t.ử của ngươi, làm nương thân tốt của Thuận Nhi. Ta không trốn chạy nữa đâu. Xin ngươi hãy tha cho chàng ấy!”
Bùi Ngạn trừng mắt nhìn ta, ta cũng thẳng thắn nhìn thẳng vào đôi mắt hắn.
Vành mắt hắn ngày một đỏ quạch lên dữ dội, đỏ au hệt như sắp sửa rỉ ra những giọt m.á.u tươi kinh hoàng.
Lưỡi đao sắc lẹm vô tình cứa vào cổ Tô Chí một đường mảnh dài, m.á.u tươi dọc theo thân đao lạnh lẽo chảy dài xuống, thấm đẫm vào những ngón tay của Bùi Ngạn rồi từng giọt từng giọt rớt xuống nền đất cát.
Hắn dứt khoát thu đao về vỏ, cơ thể gầy gộc của Tô Chí lập tức mất hết sức lực, ngã quỵ xuống mặt đất.
Bùi Ngạn sải bước tiến lại gần, vươn bàn tay to lớn ra nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, kéo ta đứng dậy khỏi bậu cửa lớn.
Bàn tay hắn vô cùng thô ráp, bao trọn lấy toàn bộ cổ tay mảnh khảnh của ta.
Bàn tay hắn gồng lên run rẩy, ngay cả giọng nói cũng run cầm cập vì kích động: “Những lời nàng vừa thốt ra... liệu có giữ lời hay không?”
Ta đăm đăm nhìn vào đôi mắt hắn, tận sâu trong con ngươi ấy đang đong đầy một sự khát khao, mong mỏi hèn mọn đến mức vùi sâu vào trong cát bụi, hệt như một kẻ sắp c.h.ế.t đuối đang cố sống cố c.h.ế.t bám víu vào cọng rơm cứu mạng cuối cùng của cuộc đời.
“Giữ lời.”
Hắn nghe vậy liền chậm rãi nới lỏng cổ tay ta ra.
Tiếp đó, hắn đột ngột quỳ sụp xuống, ngồi xổm ngay trước mặt ta, gục hoàn toàn khuôn mặt nhem nhuốc tro bụi của mình vào đầu gối của ta.
Đôi bàn tay hắn túm c.h.ặ.t lấy vạt váy của ta, siết mạnh đến mức làm cho lớp vải lụa rúm ró, nhăn nhúm lại thành từng nếp gấp sâu, hệt như sợ rằng chỉ cần mình lỡ buông lỏng tay ra dù chỉ một chút thôi thì ta sẽ ngay lập tức tan biến vào hư không.
Thuận Nhi từ phía trong cánh cổng lớn vội vàng chạy ùa ra ngoài, lao tới ôm chầm lấy chân ta.
Đứa trẻ rốt cuộc cũng không kìm nén được nữa mà khóc òa lên nức nở, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào chân ta, nghẹn ngào gào gọi nương thân.
Hai nam nhân họ Bùi, một cao một thấp, một lớn một nhỏ, cùng nhau quỳ sụp dưới chân ta, khóc lóc t.h.ả.m thiết đến mức diện mạo chẳng khác gì nhau.
Tô Chí gượng gạo từ dưới đất bò dậy, một tay bịt c.h.ặ.t lấy vết thương vẫn đang rỉ m.á.u nơi cổ, im lặng đứng nhìn khung cảnh trước mắt.
Bùi Ngạn từ từ đứng thẳng dậy, hắn cũng chẳng buồn lau đi những vệt nước mắt còn vương trên mặt.
Hắn quay ngoắt người đăm đăm nhìn Tô Chí, nhìn một hồi lâu sau mới lạnh lùng buông một câu: “Ngươi cút đi.”
Tô Chí đứng trân trân không nhúc nhích.
“Từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa. Nếu có lần sau, lưỡi đao này của ta tuyệt đối sẽ không thu lại đâu.”
Tô Chí đăm đăm nhìn hắn, rồi lại nhìn sang phía ta, cuối cùng dời tầm mắt dừng lại trên người Niệm An.
Niệm An lúc này đã nín khóc hoàn toàn, con bé ngoan ngoãn gục đầu trên bả vai ta, mở to đôi mắt tròn xòe dòm ngắm chàng.
Chàng run rẩy vươn bàn tay định vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, nhưng bàn tay mới chìa ra được một nửa liền khựng lại giữa không trung, rồi lầm lũi thu về.
“Niệm An, cha đi đây.”
Tô Chí đau đớn lùi lại một bước phía sau, dứt khoát quay lưng cất bước ra đi.
Vào cái khoảnh khắc bóng dáng chàng hoàn toàn khuất dạng nơi đầu hẻm, ta vẫn tinh mắt nhìn thấy bờ vai gầy guộc của chàng đang run lên bần bật. Chàng quyết chí không hề ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần duy nhất.
Bùi Ngạn im lặng đứng sừng sững bên cạnh ta, dõi mắt nhìn theo hướng Tô Chí vừa biến mất, không hé răng nửa lời.
Mã một hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi cúi đầu xuống, nhìn ngắm Niệm An đang nằm trong vòng tay ta.
Niệm An lúc này đã ngủ say, nước dãi của con bé chảy dài làm ướt đẫm cả một khoảng vai áo của ta.
Hắn dịu dàng vươn tay ra, dùng lớp vải tay áo bào của mình nhẹ nhàng lau sạch vệt nước dãi trên vai ta. Động tác của hắn vô cùng khẽ khàng, cẩn trọng hệt như sợ rằng chỉ cần mình dùng lực mạnh một chút thôi là sẽ làm ta vỡ vụn ra mất.
“Khúc Từ.”
“Những lời nàng vừa đoan hứa lúc nãy, ta sẽ khắc cốt ghi tâm suốt cả cuộc đời này. Cho dù nàng có hối hận muốn lật lọng cũng vô ích thôi.”
“Ta sẽ không nuốt lời.”
“Nàng thề đi.”
“Ta thề.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, vành mắt dẫu vẫn còn đỏ hoe nhưng khóe môi đã từ từ rướn lên, nặn ra một độ cong mỉm cười vô cùng nhỏ nhẹ.
“Được, vậy chúng ta về nhà thôi.”
