Trước Khi Xuất Giá Gả Cho Người Khác, Ta Từng Sinh Cho Người Huynh Trưởng Kế Của Mình Một Đứa Con Trai - Chương 4
Cập nhật lúc: 25/06/2026 17:01
Hắn bế Thuận Nhi nhảy qua bờ tường rời đi.
Thuận Nhi gục mặt trên vai hắn, đôi mắt vẫn đăm đăm hướng về phía ta, trong ánh mắt ấy có hận, có oán, có tủi hờn, và cả một sự tổn thương sâu sắc khiến người ta nhói lòng.
Ta không thốt lên được một lời nào, chỉ biết đứng trân trân tại chỗ, cả người run rẩy bần bật, nước mắt rơi như mưa.
10
Ta không muốn chạm mặt bọn họ, nhưng Bùi Ngạn căn bản không cho ta bất cứ cơ hội nào để trốn tránh.
Hắn ngày nào cũng đến, ôm theo Thuận Nhi đứng chực sẵn ở ngay trước cổng viện.
Ta quyết chí không mở cửa, hắn liền xúi Thuận Nhi vỗ cửa ầm ầm bên ngoài, vỗ đến mức lòng bàn tay thằng bé đỏ ửng lên, khóc lóc t.h.ả.m thiết gọi “A tỷ”.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi nhất quyết không lay chuyển, hắn cứ thế đứng sừng sững bên ngoài cửa suốt một canh giờ, hai canh giờ, cho đến tận khi trời sập tối đen như mực cũng không chịu rời đi.
Tô Chí thấy vậy liền tiến tới khuyên ngăn hắn.
Bùi Ngạn liếc nhìn Tô Chí một cái, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o găm, lạnh thấu xương khiến người ta phải rùng mình nổi gai ốc.
Hắn cúi đầu nói với Thuận Nhi: “A tỷ của con thực sự vứt bỏ con rồi.”
Thuận Nhi gào khóc đến xé lòng nát ruột, ta ở trong phòng bấm sâu móng tay vào lòng bàn tay đến rướm m.á.u, nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng không mở cửa.
Nhưng sự kiên nhẫn tàn nhẫn của Bùi Ngạn còn đáng sợ hơn nhiều so với những gì ta tưởng tượng.
Giọng của Thuận Nhi đã khản đặc, hàng xóm xung quanh cũng tò mò sang hỏi thăm có chuyện gì xảy ra, Tô Chí cảm thấy khó xử và mất mặt, đành phải tới gõ cửa phòng ta.
“Phu nhân, nàng cho Thuận Nhi vào nhà đi, dẫu sao thằng bé cũng chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp.”
Ta vừa mở cửa, Thuận Nhi đã lập tức lao vào lòng ta khóc nấc lên không ra hơi, còn Bùi Ngạn thì đứng ngoài cửa, nhìn ta nở nụ cười đắc thắng.
Nụ cười ấy khiến toàn thân ta nổi một tầng da gà ớn lạnh.
Đêm trước cái ngày Tô Chí bị hắn điều đi tuần tra tuyến đường sông, Bùi Ngạn đã vượt tường đột nhập vào viện của ta.
Hắn đứng lặng yên trước bậu cửa sổ phòng ta, ánh trăng sáng rọi vào khuôn mặt hắn, làm nổi bật nốt ruồi nhỏ dưới mắt phải trông hệt như một giọt nước mắt màu đen u uất.
“Ngày mai Tô Chí phải đi rồi.”
“Hắn sẽ không bao giờ quay lại được nữa đâu.”
Tay ta lập tức siết c.h.ặ.t lấy góc chăn: “Ngươi đã giở trò gì rồi?”
“Ta chẳng làm gì cả, chỉ là “quên” không cảnh báo cho Tô Chí biết khúc đê sông bên đó sắp sửa vỡ tung mà thôi.”
Ta tức giận giáng cho hắn một cái tát nảy lửa, hắn không hề né tránh.
Khóe miệng hắn bị rách, m.á.u tươi rỉ ra, nhưng hắn đến một cái lau cũng không thèm, chỉ vươn tay chộp c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, lực đạo mạnh đến mức ta không cách nào giãy giụa nổi.
“Khúc Từ, nàng trốn chạy bốn năm, ta nhọc công tìm kiếm bốn năm. Nàng nhẫn tâm vứt bỏ ta và con, giờ đây lại mang long t.h.a.i cốt nhục của kẻ khác, thật là nực cười biết bao.”
Vành mắt hắn đỏ quạch, nhưng giọng điệu lại bình lặng đến lạ kỳ, cứ như đang đàm tiếu về chuyện thời tiết thường nhật.
“Nhưng không sao cả, nàng không yêu ta thì đã sao, ta vẫn quyết giành lấy nàng bằng được.”
11
Tin tức Tô Chí bị trận lũ cuốn trôi ập đến đúng vào cái ngày ta lâm bồn vượt cạn.
Ta nằm trên giường sinh, đau đớn đến mức mồ hôi vã ra như tắm, c.ắ.n nát cả chiếc khăn lụa trong miệng.
Bà đỡ liên tục giục ta dùng sức, bảo rằng đầu đứa trẻ sắp ra rồi.
Đứa nha hoàn hớt hải chạy xồng xộc vào phòng, mặt mũi cắt không còn giọt m.á.u: “Phu nhân, đại sự không ổn rồi! Đê sông bị vỡ, Tô đại nhân bị dòng nước lũ cuốn đi mất rồi, hiện tại vẫn chưa tìm thấy người!”
Đầu óc ta như nổ tung một tiếng “đùng”.
“Ngươi nói cái gì cơ?”
“Tô đại nhân... không còn nữa rồi...”
Mắt ta tối sầm lại, m.á.u từ hạ thể tuôn ra xối xả, không cách nào cầm được.
Bà đỡ hoảng loạn hét lên kinh hãi rằng sản phụ bị băng huyết rồi, phải mau ch.óng cầm m.á.u gấp.
Bên tai ta vang lên vô số tiếng gào thét, tiếng bước chân chạy hỗn loạn. Đứa con trong bụng - Niệm An - đạp mạnh liên hồi, vừa giống như đang hối thúc ta, lại vừa giống như đang nói lời từ biệt cuối cùng.
Thần trí ta lịm dần, cơ thể như đang rơi rụng xuống một cái hố sâu không đáy.
Niệm An, Niệm An của ta còn chưa được chào đời mà.
Ta thều thào gọi tên Niệm An, âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu, rồi sau đó hoàn toàn chìm vào bóng tối, không còn biết gì nữa.
Đến khi tỉnh lại, Niệm An đã được sinh ra an toàn.
Đó là một bé gái, thân hình nhỏ xíu, da dẻ nhăn nheo, đang cất tiếng khóc oe oe.
Bà đỡ bế đứa trẻ đến gần, ta cố sức vươn tay muốn đón lấy con, nhưng hai cánh tay rã rời không nhấc lên nổi. Toàn thân đau đớn rệu rã hệt như vừa bị người ta tháo rời từng khúc xương rồi ráp lại, đau thấu tận tâm can.
Bùi Ngạn đang đứng sừng sững bên cạnh giường.
Toàn thân hắn ướt sũng như chuột lột, nước mưa dọc theo cằm hắn nhỏ tong tòng xuống nền nhà, đọng thành một vũng nước nhỏ.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, trông giống như vừa mới khóc xong, nhưng ta tự cam đoan với bản thân rằng điều đó là không tưởng, một kẻ m.á.u lạnh như Bùi Ngạn làm sao biết khóc.
“Tô Chí đâu rồi?” Giọng nói của ta khản đặc, nghe xa lạ đến mức chính ta cũng chẳng nhận ra. “Đã tìm thấy chàng ấy chưa?”
“Chưa.”
Nước mắt ta tuôn rơi lã chã.
“Ta hận ngươi! Ngươi muốn hại c.h.ế.t Tô Chí, ngươi lúc nào cũng mong chàng ấy phải c.h.ế.t!”
Sắc mặt hắn thoảng chút trắng bợt, khóe môi từ từ nhếch lên, nặn ra một nụ cười quỷ dị.
“Đúng vậy, chính ta là kẻ muốn hắn phải c.h.ế.t. Ta căm hận hắn, hận hắn dám đường đường chính chính cưới nàng, hận nàng cam tâm tình nguyện sinh con cho hắn, hận nàng đem lòng yêu hắn! Ta nguyền rủa hắn phải c.h.ế.t, cho nên bây giờ hắn c.h.ế.t thật rồi đó.”
