Trước Khi Xuất Giá Gả Cho Người Khác, Ta Từng Sinh Cho Người Huynh Trưởng Kế Của Mình Một Đứa Con Trai - Chương 9
Cập nhật lúc: 25/06/2026 18:02
Bờ môi hắn khẽ mấp máy vài cái, trông hệt như có điều gì đó muốn nhắn nhủ, nhưng cuối cùng vẫn nuốt lời vào trong, dứt khoát quay lưng cất bước ra đi.
Khi bước đến ngưỡng cửa lớn, hắn khựng chân lại một nhịp, tuyệt nhiên không ngoảnh đầu nhìn lại:
“Chờ ta quay về.”
Nói đoạn, hắn liền bước qua bậu cửa, tấm thân nhanh ch.óng chìm nghỉm và biến mất hút trong làn sương mù dày đặc của buổi sớm mai.
Ta đứng bên inside ghé mắt nhìn qua khe cửa dõi theo bóng dáng hắn đi xa dần.
Hắn sải bước vô cùng vội vã, những miếng sắt ráp trên bộ giáp trụ va chạm vào nhau phát ra những tiếng leng keng trầm đục, từng nhịp từng nhịp một, âm thanh cứ thế xa dần, nhỏ dần, rồi rốt cuộc hoàn toàn chìm vào im lặng.
Cánh cổng lớn ngay sau lưng hắn lập tức được cài then khóa c.h.ặ.t.
Tiếng chốt sắt sập mạnh vào vòng đồng vang lên khô khốc, trầm u uất hệt như một tiếng thở dài đầy bất lực của số phận.
17
Bùi Ngạn rời đi chưa đầy nửa canh giờ, Tô Chí đã xuất hiện.
Phía ngoài bức tường bao quanh viện đột nhiên vang lên một chuỗi âm thanh trầm đục xáo trộn, hệt như có vật nặng gì đó đập mạnh vào súc gỗ, kế tiếp là vài tiếng rên rỉ nghẹt thở ngắn ngủi, nghe như đang xảy ra một cuộc ẩu đả kịch liệt nhưng các nạn nhân đều bị bịt c.h.ặ.t miệng không thể kêu cứu.
Đám nha hoàn trong phòng hoảng sợ đến mức co rúm người lại, chui tọt vào trong góc tối không dám ho hen một tiếng. Ta vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy Niệm An đứng phắt dậy, đôi bàn tay run rẩy bần bật, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c lại đập thình thịch liên hồi với tốc độ kinh hoàng, mạnh đến mức bên tai ta chẳng còn nghe thấy bất kỳ tạp âm nào khác ngoài tiếng tim mình.
Cánh cửa viện bỗng chốc bị người ta từ bên ngoài thẳng chân đạp bay ra.
Tô Chí đang đứng sừng sững ở ngay chính giữa lối vào.
Chàng trông gầy rộc đi trông thấy, hai bên gò má nhô cao lên gầy guộc, chiếc cằm nhọn hoắt hệt như d.a.o gọt, thế nhưng riêng đôi mắt ấm áp ấy thì vẫn vẹn nguyên như ngày nào.
Trên vạt áo của chàng lấm lem toàn bụi bẩn, ống tay áo bị rách tơi tả, trên mu bàn tay còn xuất hiện một vệt c.h.é.m sâu hoắm, m.á.u tươi vẫn chưa kịp đông lại.
Chàng đăm đăm nhìn chăm chú vào ta, vành mắt từ từ đỏ quạch lên vì xúc động: “Phu nhân.”
Ta thốt lên gọi tên chàng, giọng nói run rẩy đến lạc đi: “Tô Chí.”
Chàng sải bước lao nhanh vào trong phòng.
Chàng đứng sừng sững trước mặt ta, run rẩy vươn tay ra, nhẹ nhàng mơn trớn lên khuôn mặt của ta.
Bàn tay chàng run rẩy, bờ môi chàng cũng run cầm cập, giọng nói nghẹn ngào vỡ vụn thành từng mảnh, phải cố hết sức mới chắp vá lại thành một câu hoàn chỉnh: “Ta tới đón nàng đi đây.”
Niệm An nằm trong lòng ta bị dọa cho hoảng sợ, bỗng cất tiếng khóc ré lên.
Tô Chí cúi đầu xuống nhìn đứa con gái nhỏ, giọt nước mắt nóng hổi của chàng kìm en bấy lâu nay rốt cuộc cũng rơi rụng xuống, thấm vào má của Niệm An.
Niệm An thấy người lạ lại càng khóc thét dữ dội hơn, chàng lúng túng luống cuống không biết phải dỗ dành trẻ con ra sao, cứ cuống quýt đưa tay vỗ vỗ lên tấm lưng nhỏ của con bé, nhưng càng vỗ thì con bé lại càng khóc lớn hơn nữa.
“Niệm An, Niệm An ngoan đừng khóc nữa, cha tới rồi, cha tới đón hai mẹ con về nhà đây.”
Ta nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay của chàng: “Đi mau!”
Ta không hề có một chút do dự nào.
Bản thân ta đã sớm thu xếp sẵn sàng mọi thứ, kể từ cái ngày nhận được mảnh giấy nhắn định mệnh ấy, ta vẫn luôn mòn mỏi chờ đợi khoảnh khắc này.
Hành lý của ta chẳng có bao nhiêu, chỉ vỏn vẹn vài bộ y phục thay giặt thường nhật, mấy chiếc áo nhỏ của Niệm An, cùng với bức thư tay quý giá mà Tô Chí lén gửi cho mình.
Ta dùng một dải vải chắc chắn buộc c.h.ặ.t Niệm An trước l.ồ.ng n.g.ự.c, giải phóng hai bàn tay tự do rồi dứt khoát rảo bước hướng ra phía cửa lớn.
Thế nhưng ngay khi vừa bước chân tới bậu cửa, phía sau lưng bỗng truyền đến một tiếng gọi nghẹn ngào.
“Nương.”
Thuận Nhi đang đứng trân trân ở phía sau ta, hai tay ôm khư khư con hổ bằng vải quen thuộc.
Thằng bé không hề khóc, vành mắt đỏ hoe, răng c.ắ.n c.h.ặ.t lấy bờ môi nhỏ, ra sức ôm ghì con b.úp bê vải vào trước n.g.ự.c, lực đạo mạnh đến mức làm cho phần bụng của con hổ vải lõm hẳn xuống một khoảng sâu.
Nó không hề chạy đuổi theo ta, chỉ cam chịu đứng im tại chỗ. Đứa trẻ bốn tuổi đầu đứng thẳng tắp như một cây non bị bão giông quật ngã nhưng vẫn cố sống cố c.h.ế.t gồng mình đứng thẳng dậy.
“Nương, người thực sự không cần con nữa sao?”
Nó vẫn kiên cường không rơi một giọt lệ nào, nhưng giọng nói thì lại run rẩy bần bật.
Ta không dám ngoảnh đầu nhìn lại diện mạo tội nghiệp của nó: “Thuận Nhi, con mau đi vào phòng đi.”
“Nương, người lại sắp sửa bỏ đi nữa đúng không?”
“Thuận Nhi——”
“Lần trước người bỏ đi một mạch rõ lâu rõ dài, mãi chẳng chịu quay về với con. Lần này người đi rồi, liệu có còn trở lại thăm con nữa không?”
Bàn tay ta siết c.h.ặ.t lấy khung cửa gỗ đến mức các đầu móng tay cắm sâu vào thớ gỗ, cơn đau nhói truyền lại làm mười đầu ngón tay tê dại đi.
Niệm An nằm trước n.g.ự.c ta khẽ ngọ nguậy nhẹ một cái, hừ hừ vài tiếng nhỏ rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.
“Nương sẽ không bỏ đi đâu.” Câu nói này suýt chút nữa đã không tự chủ được mà thốt ra khỏi miệng ta.
Thế nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, Tô Chí lại tiến lên phía trước một bước, chiếc bóng của chàng đổ dài xuống ngay sát bên chân ta, và trong khoảng không gian tăm tối ấy, ta dường như nhìn thấy rõ mồn một tương lai tươi sáng của Niệm An.
Ta quyết tâm buông lỏng bàn tay đang bấu c.h.ặ.t lấy khung cửa ra.
“Thuận Nhi, ngoan ngoãn vào nhà đi. Nương... nhất định sẽ quay về thăm con.”
