Trước Ngày Cưới Tôi Bỗng Có Thuật Đọc Tâm - Chương 5
Cập nhật lúc: 12/07/2026 03:02
44.
Hình nền điện thoại của anh trước giờ vẫn luôn là ảnh mặc định hệ thống.
Có lần tôi thuận miệng nói:
"Anh phải dùng ảnh đôi với em mới đúng."
Nói xong tôi quên luôn.
Tối đến, anh cứ có ý vô ý lượn qua lượn lại trước mặt tôi, trong lòng lẩm bẩm.
[Sao cô ấy vẫn chưa xem điện thoại mình nhỉ?]
Tôi cầm điện thoại lên, tưởng anh đổi sang ảnh chụp của tôi.
Ai ngờ mở ra xem thì thấy hình nền anh đổi lại là... một con ch.ó.
Tôi hỏi:
"Đây là cái gì?"
Anh đáp:
"Hình nền đôi mà. Của em là mèo, nên anh chọn ch.ó. Đẹp đôi còn gì."
Đúng là hình nền của tôi có mèo.
Nhưng dưới m.ô.n.g con mèo ấy vẫn còn có anh.
45.
Sau khi trải qua biến cố gia đình, bạn tôi chọn cách nhanh ch.óng m.a.n.g t.h.a.i để giữ chân chồng.
Tôi khuyên không nổi, chỉ đành tìm giúp cô ấy mấy tài liệu chăm sóc t.h.a.i kỳ.
Tôi cảm thán:
"Phụ nữ giống như quả dưa hấu ngọt lịm, sinh con chính là moi mất phần ngọt nhất ở giữa."
Anh ngơ ngác:
"Sao tự nhiên lại nói chuyện này?"
[Mẹ lại giục sinh con rồi à?]
Lúc ấy tôi mới kinh ngạc nhận ra.
Hóa ra mẹ chồng chưa từng không nhắc gì với tôi về chuyện con cái.
Không phải vì bà không giục, mà là anh chắn hết cho tôi rồi.
46.
Anh tặng tôi một thỏi son đang hot.
Tôi cực kỳ vui, còn đặc biệt ăn diện, dùng son mới, tới công ty anh đợi tan làm để cùng về nhà.
Tôi cười hỏi:
"Anh xem hôm nay em có gì khác không?"
Anh gật đầu khoa trương:
"Đúng là trông có sức sống hơn bình thường."
[Còn gội đầu nữa.]
Tôi đè cơn giận xuống, chỉ vào môi mình.
"Đây này!"
Anh giả vờ như bừng tỉnh:
"À... đẹp."
[Chảy m.á.u chân răng à?]
Trời đất.
Son tôi dính lên răng mất rồi.
47.
Sếp tổ chức một bữa nhậu, lời trong lời ngoài đầy ẩn ý.
Tôi chỉ có thể uống nhiều thêm mấy ly, giả vờ say rồi gọi điện cho Cường ca tới đón.
Về đến nhà thì ngã vật ra ngủ.
Ngủ đến nửa đêm, lại bị anh sờ tỉnh.
Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt vai tôi.
Trong lòng thì nghi hoặc vô cùng.
[Sao không có tiếng thở nữa?]
48.
Mùa thu ở đây rất khô.
Bôi bao nhiêu sữa dưỡng thể cũng chỉ như muối bỏ biển.
Huống hồ anh căn bản chẳng bôi.
Tôi đang ăn bánh crepe ngàn lớp.
Anh ngồi bên cạnh, vừa giật da khô trên mặt vừa nói:
"Em nhìn xem, da anh bong từng lớp từng lớp, giống cái bánh ngàn lớp em ăn ấy."
Miếng bánh trong miệng tôi lập tức nuốt không nổi.
Tôi chạy ra bồn rửa mặt nôn khan một trận.
Anh hốt hoảng chạy theo hỏi:
"Sao lại nôn thế?"
Rồi vội chỉnh nước vòi sang nước ấm.
[Giờ này không được để lạnh.]
Tôi bỗng ý thức ra dì cả đã trễ một tuần rồi.
49.
Dạo này tôi chẳng có gì ngon miệng, cuối tuần chỉ muốn yên yên ổn ổn nghỉ ngơi.
Không khéo sao em họ anh lại tới chơi du lịch, bọn tôi phải tiếp đón.
Con bé thể lực cực tốt, kéo Cường ca đi hết chỗ này tới chỗ khác, đến mức đầu anh ngập toàn món ăn.
[Còn đi nữa à? Bao giờ mới được ăn? Cho mình gà rán, lòng heo xào khô, mình ăn được ba bát cơm.]
Tôi sợ anh ngại không dám nói, nên chủ động đề nghị đi ăn trước.
Em họ anh đồng ý:
"Thế mình ăn món Tứ Xuyên đi."
Anh vừa lướt điện thoại vừa nói:
"Ăn Tứ Xuyên gì, anh mới tra được một quán cháo hải sản kiểu Quảng Đông ngon lắm."
[Dạo này cô ấy ăn uống kém, phải uống cháo.]
50.
Có lần đang bày sản phẩm cho khách, tôi đột nhiên hoa mắt tối sầm, được đưa vào bệnh viện.
Vì quá mệt nên tôi ngủ gật luôn trên ghế truyền dịch.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy Cường ca cứ lải nhải mãi.
[Sao vẫn chưa tỉnh? Không lẽ xảy ra chuyện rồi?]
Cái cảm giác lo lắng ấy như thể tôi không phải ngủ quên, mà là c.h.ế.t luôn rồi.
Tôi thực sự không muốn anh phải lo như thế, bèn cố mở mắt ra.
Kết quả lại nhìn thấy nửa thân trên trắng bóc của anh, dọa tôi suýt bật dậy.
"Quần áo anh đâu?!"
Lúc ấy chiếc áo phông của anh từ trên người tôi trượt xuống.
Anh bảo:
"Em lạnh nên anh phủ cho em chút. Giờ thấy thế nào rồi?"
Tôi nói:
"Em thấy điều anh nên làm trước mắt là mặc áo vào."
Anh đáp:
"Không sao, anh luyện rồi, chịu được."
[Nếu còn không mặc vào, y tá bảo mình ra hành lang đứng mất.]
51.
Bác sĩ khám cho tôi trạc tuổi mẹ tôi.
Bà rất nghiêm khắc, vừa viết đơn vừa mắng Cường ca không ngẩng đầu lên.
"Anh ăn thì khỏe như trâu như bò, thế mà vợ anh suy dinh dưỡng anh không biết à?"
Tôi lập tức hèn xuống, co ro trên ghế, cùng một chiến tuyến với bác sĩ mà lườm anh, cố rũ sạch trách nhiệm của mình.
Anh nói:
"Lỗi của tôi, dạo này tôi bận quá nên không để ý."
[Ngày nào cũng theo sau lưng bắt em ăn mà em có ăn đâu. Đến lúc quan trọng lại bán đứng anh. Em mà diễn thêm nữa là anh kể cho cả thiên hạ biết em chỉ ăn đồ ăn vặt chứ không chịu ăn cơm t.ử tế.]
Tôi lập tức quay sang bác sĩ:
"Thật ra cũng không trách anh ấy được, dạo này tôi đúng là chẳng có khẩu vị."
Bác sĩ nói:
"Không có khẩu vị cũng phải ăn. Cô có t.h.a.i rồi."
Tôi ngẩn người.
Còn anh thì sáng bừng cả mắt.
"Thật ạ?"
[Cường中cường!]
52.
Nhờ em họ anh, ngay trong đêm mẹ tôi và mẹ chồng đều biết tin tôi mang thai.
Sáng hôm sau vừa mở mắt, hai vị thái hậu đã ngồi đối diện nhau, dùng kinh nghiệm nuôi con của mỗi người giao chiến cả mấy hiệp rồi.
Cường ca ngồi trên ghế đẩu, vừa xem kịch vừa ăn quẩy.
Tôi vừa đưa tay ra, anh như bị bỏng, nhét ngay miếng quẩy cuối cùng vào miệng.
Tôi rất muốn cho anh một cái tát.
Anh má phồng lên, đáng thương nhìn tôi.
[Hai bà mẹ chê quẩy mình mua có phèn, bắt mình tự ăn hết.]
53.
Phụ nữ có t.h.a.i phải đi bệnh viện lập hồ sơ theo dõi.
Hai vị thái hậu đều muốn đi cùng.
Hàng ghế sau xe chỉ ngồi được ba người, ghế phụ một người.
Ba người họ kéo qua kéo lại, nhường tới nhường lui, ai cũng muốn người khác ngồi ghế phụ.
Tôi thấy tài xế như sắp bực rồi, bèn kéo cửa xe, chui luôn lên ghế phụ.
"Đừng nhường nữa, con ngồi trước."
Xe vừa qua khỏi ngã rẽ, Cường ca lập tức âm thầm oán trách.
[Tại sao lại là mình ngồi ghế trước? Mình muốn ngồi với vợ mình cơ.]
54.
Một tháng sau, Cường ca dẫn tôi đi siêu âm.
Loại hình ảnh ấy ngoài người có chuyên môn ra, người bình thường căn bản nhìn không ra cái gì với cái gì.
Thế mà anh đứng bên cạnh, tay chân khoa tới múa lui, nói vô cùng say mê:
"Vợ nhìn kìa, kia là đầu đúng không? Còn kia là tay à? Đầu to thì tốt, đầu to thông minh."
Bác sĩ thực tập siêu âm thực sự không chịu nổi nữa, đành lên tiếng:
"Mới ba mươi tám ngày thôi, chỉ nhìn thấy phôi t.h.a.i và tim thai."
Tôi:
"Anh đừng nói nữa!"
Anh:
"Ồ."
[Người đâu vô duyên. Mình đang chọc vợ mình vui, chen vào làm gì.]
55.
Có hôm tan làm, anh xách bao lớn bao nhỏ về nhà.
Tôi hỏi đây là gói quà yêu thương từ vị thái hậu nào.
Anh hừ lạnh một tiếng.
"Đây là thánh sủng của trẫm."
Tôi lười diễn với anh, trực tiếp xé gói ra xem.
Càng mở càng thấy kỳ quái.
Ban đầu còn là bình sữa, giày em bé.
Về sau thậm chí còn có cả sách thiếu nhi dành cho trẻ bảy tám tuổi.
Đến gói cuối cùng, khá nặng.
Mở ra... lại là bình chữa cháy!
Tôi tức giận trừng anh.
Anh hỏi:
"Sao thế? Cái này cũng đang giảm giá mà."
Tôi nghiến răng.
"Anh mà còn mua đồ loạn nữa, em sẽ bẻ gãy tay anh."
Anh cao ngạo không nói.
[Cái rìu cứu hỏa của mình còn chưa tới. Lỡ cháy thật, mình còn dùng chúng để bảo vệ em. Có biết gì đâu.]
56.
Bụng to dần, tôi ngủ ngoan hơn, nhưng lại ngủ không yên.
Trái lại, anh được tận hưởng không gian ngủ siêu rộng, ngày nào cũng chạm gối là ngủ.
Tôi không phục, bèn chọc anh dậy, bắt anh nói chuyện cùng.
Anh chống tay lên đầu, mắt ngái ngủ, hỏi:
"Hay là mình nghĩ tên cho con đi?"
[Ban ngày mình vừa nghĩ được một cái tuyệt đỉnh.]
Tôi qua loa:
"Ừ. Em chưa nghĩ đâu, anh nói trước đi."
Anh giả bộ như tiện tay nghĩ ra:
"Tốt nhất là phải ẩn cả tên hai đứa mình vào mà vẫn có chiều sâu. Nếu sinh con gái thì chắc chắn là cành vàng lá ngọc nhà mình, anh thấy gọi là Bùi Nghi Diệp là hay. Bùi Dũ Cường và Lý Hi Nghi sinh ra cành vàng lá ngọc. Thế nào? Văn nghệ không?"
Tôi:
"Ừ, Bùi một đêm. Đúng là cái tên rất hợp để cai c.ờ b.ạ.c. Thua một ván không được à?"
Anh cười ngượng hai tiếng.
"Không hay không hay, để anh nghĩ lại."
[May mà mình chưa nói tên con trai.]
Tôi tò mò, hỏi:
"Con gái là cành vàng lá ngọc, thế con trai thì sao?"
Anh đáp:
"Anh còn chưa nghĩ ra."
[Con trai thì là mỹ nam anh tuấn.]
Tôi thử suy theo logic của anh.
Trời ơi.
Con trai còn t.h.ả.m hơn.
Bùi một đời.
57.
Sáng sớm, Cường ca ngồi xổm dưới đất buộc dây giày cho tôi.
Tôi nhất thời thấy vui, bèn lấy tay xoa đầu anh.
Trên nền gạch rơi xuống mấy sợi tóc vụn.
Tôi nói:
"Xong rồi, anh sắp hói rồi. Đỉnh đầu sáng lấp lánh luôn."
Anh cực kỳ nghiêm chỉnh sửa lại:
"Anh không sợ. Đó là ánh sáng trí tuệ của anh."
[Cái lọ dưỡng tóc lần trước chưa trả được, mình phải lo nhanh mới được.]
