Trước Ngày Cưới Tôi Bỗng Có Thuật Đọc Tâm - Chương 7

Cập nhật lúc: 12/07/2026 03:02

68.

Mùa đông buổi sáng trong xe rất lạnh.

Lúc nào anh cũng xuống trước tôi mười phút để nổ máy làm ấm xe.

Về sau giá xăng tăng dữ quá, tôi tiếc, không nỡ để xe nổ tại chỗ lâu.

Nên sau khi anh xuống được hai phút là tôi cũng đi xuống luôn.

Anh ngồi ở ghế phụ nói với tôi:

"Anh còn chưa ngồi ấm nữa mà."

Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra bấy lâu nay anh vẫn luôn tự mình xuống trước để làm ấm ghế cho tôi ngồi.

Cảm động thì cảm động thật.

Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà nhắc anh:

"Thật ra có thể lấy miếng đệm nhiệt từ nhà mang xuống mà."

Anh nói:

"Ồ, làm vậy phiền lắm."

[Người cơ thể khỏe mạnh bình thường sẽ không nghĩ tới chuyện đó.]

Chuyện này liên quan gì tới khỏe mạnh hả trời.

69.

Có hôm tôi đang ở công ty, anh gọi điện tới, giọng vui như mở hội, báo rằng mình đã nhảy việc sang công ty mới, đãi ngộ còn tốt hơn công ty cũ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng anh cũng tìm được công việc phù hợp rồi.

Đúng lúc dạo này tôi không được khỏe, bèn bảo anh chở tới bệnh viện khám.

Trực đúng ca lại là vị bác sĩ trạc tuổi mẹ tôi hôm trước.

Bà vừa lạnh lùng nhìn Cường ca, vừa không chậm tay viết đơn.

"Nhập viện đi. Có dấu hiệu dọa sảy."

Cường ca chạy như bay đi làm thủ tục.

Bác sĩ vừa viết vừa nói với tôi:

"Tôi nhớ cô. Lần đầu tới đã suy dinh dưỡng rồi. Cái ông chồng này của cô..."

Trong lòng bà, Cường ca chắc đã là hình tượng tra nam đóng dấu luôn rồi.

Tôi nằm viện giữ thai.

Ban ngày mẹ chồng với mẹ tôi thay phiên nhau chăm tôi.

Ban đêm Cường ca tan làm lại tới ở lại cùng.

Cuộc sống của tôi lại trở nên ấm áp và yên tâm.

Tối đến, anh hỏi tôi:

"Vợ à, em nói xem sao bác sĩ đó cứ trừng anh mãi thế?"

[Không lẽ mẹ mình đắc tội gì với bà ấy rồi?]

Tội nghiệp Cường ca.

Anh còn chưa biết mình đã thành "tra nam" trong lòng người ta đâu.

70.

Trong thời gian giữ thai, tôi gần như không có khẩu vị.

Đúng hôm thứ Bảy, Cường ca với mẹ chồng đều ở bệnh viện.

Tôi ngủ được một giấc, loáng thoáng nghe thấy mẹ chồng mắng anh:

"Bảo ăn cơm thôi mà cũng khó như thế à?"

Anh đáp:

"Con không ăn."

[Vợ con không ăn thì con cũng nuốt không nổi.]

71.

Sắp đến ngày dự sinh, Cường ca mở cuộc họp với hai ông bố, chủ yếu để bàn tên cho con.

Tôi ngồi trên ghế, ôm cốc nước trái cây, làm khán giả.

Bố chồng tôi nói:

"Tên xấu dễ nuôi. Tôi nghĩ gọi là Bùi Quốc Mậu, Bùi Tân Phi, vừa khí phách lại không trùng."

Cường ca ở trong lòng lập tức phản bác.

[Sao không trùng được? Chẳng phải đó là tên tủ lạnh với trung tâm thương mại à?]

Bố tôi kéo kính xuống, bảo:

"Cha cũng nghĩ được hai tên. Bùi Chúng Tuần, Bùi Trung Nguyệt."

Tôi thầm gật đầu.

Giữa tháng với giữa trăng.

Đúng là vẫn kiểu nhìn lịch mà đặt.

Cường ca ngồi trên ghế đẩu, sốt ruột muốn thể hiện.

[Sao vẫn chưa hỏi mình nhỉ? Mình mới là người đặt hay nhất.]

Thấy hai ông bố chẳng có ý hỏi anh, tôi cúi đầu hỏi:

"Anh nghĩ ra chưa?"

Anh đáp:

"Tên anh đặt đều vui vẻ, đơn giản. Con trai thì là Bùi Hoan, con gái thì Bùi Hoan Hoan. Thế nào?"

Mẹ chồng ở trong bếp đập muôi leng keng.

"Con làm gì thì làm đi cho mẹ nhờ."

72.

Từ lúc bắt đầu đau bụng chuyển dạ đến lúc sinh xong, tôi bị giày vò suốt mười một tiếng đồng hồ.

Sinh xong chẳng còn sức mà nói chuyện.

Ai vào thăm tôi, tôi cũng chỉ tay ra ngoài cửa.

Cường ca mắt đỏ hoe, lách qua đám bố mẹ, nắm lấy tay tôi.

"Vợ đừng sợ, anh ở đây này."

[Đến lúc quan trọng vẫn phải tìm mình.]

Tôi tức quá, hất tay anh ra, dùng hết sức lực còn sót lại mà nói một câu:

"Con trai tôi đâu!"

73.

Tôi sờ bàn chân bé xíu của con trai, chợt nảy ra một ý nghĩ, bèn hỏi Cường ca:

"Nếu như đêm trước ngày cưới, anh đột nhiên có được thuật đọc tâm, anh sẽ làm gì?"

Anh gỡ chân con ra khỏi tay tôi, dùng bàn tay thô ráp của mình nắm lấy tay tôi, hỏi:

"Là loại thuật đọc tâm chỉ dùng được với em thôi à?"

Tôi đáp:

"Ừ."

Anh nói:

"Thế thì cũng chẳng có tác dụng gì lắm. Không cần đọc tâm anh cũng biết em đang nghĩ gì. Bọn mình là vợ chồng mà."

Khoảnh khắc ấy, tôi thấy độ ngọt bùng nổ.

Anh vậy mà biết nói lời tình cảm rồi.

Nhưng ngay giây sau, trong lòng anh lại bổ thêm một câu:

[Còn anh á, hiểu em như bọ hung hiểu phân vậy.]

Quả nhiên.

Không hổ là anh.

-Hết-

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.