Trường Ca Hữu Hòa - Phiên Ngoại 1: Tạ Hành + Phiên Ngoại 2: Quý Trường Yển (1)
Cập nhật lúc: 14/07/2026 14:05
PHIÊN NGOẠI 1: TẠ HÀNH
Nhiều năm về sau, Tạ Hành vẫn thường nhớ lại chuyện xưa.
Nhớ khi ấy, hắn luôn cao cao tại thượng.
Ỷ vào việc nàng thích hắn, tùy ý bình phẩm con người nàng, cùng tất cả những điều nàng yêu thích.
Trên thực tế, Tống Miên thật sự giống như những gì hắn nói sao?
Không phải.
Hắn giống con chuột trong rãnh nước bẩn, nhìn thấy nàng rực rỡ ch.ói lòa, liền không nhịn được muốn cất giấu tất cả ánh sáng của nàng đi.
Phải, hắn không thể không thừa nhận.
Hắn đố kỵ nàng, đến mức một bước sai, từng bước đều sai.
Cái đinh sắt nơi móng ngựa kia không phải do hắn làm.
Hắn có lỗi.
Lỗi ở chỗ, trước mặt bạn hữu, hắn không hề che giấu ác ý của mình đối với nàng.
Bạn đồng phòng liền nghĩ ra một chủ ý xấu như vậy.
Hắn chỉ không ngăn cản.
Bạn hữu nhẹ bẫng nói một câu: “Cứ nhìn đi, Tạ huynh, lần này bảo đảm khiến nàng ta mất mặt.”
Hắn quá kiêu ngạo, bày ra dáng vẻ chẳng hề để tâm.
Hắn nghĩ, cùng lắm là động tay chân vào đầu mũi tên, khiến nàng mất chuẩn mà thôi.
Thật ra như vậy cũng tốt, để nàng nhớ đời một chút, đừng không coi ai ra gì như thế.
Năm ấy sau khi rớt tuyển Uy Hổ doanh, phụ thân nhìn hắn đầy thất vọng.
Huynh trưởng nói: “Chỉ bằng đệ? Khổ luyện nhiều năm, thậm chí còn chẳng bằng một nữ nương như Tống Miên, vậy mà còn vọng tưởng bảo vệ quốc gia?”
Khi ngựa hí vang, hắn đỏ mắt, thấp giọng ép hỏi người bên cạnh, rốt cuộc bọn họ đã làm gì.
Cuối cùng, Quý Trường Yển không màng nguy hiểm, giúp nàng.
Bạn hữu nhỏ giọng nói: “Nàng ta chẳng phải không sao đó ư?”
Trong lòng hắn kinh hãi, nhưng vừa mở miệng lại theo thói quen nói: “Thôi vậy, cũng nên để nàng ấy nhớ lâu một chút.”
Tạ Hành nghĩ, trước mắt bao người, nếu thật sự tiến lên quan tâm nàng.
Chẳng phải sẽ bị kẻ khác chê cười sao.
Đại trượng phu sao có thể đắm chìm trong nhi nữ tình trường?
Khi ấy hắn thắng trận tỷ thí, nhất thời nổi hứng, liền ném cây trâm kia ra ngoài.
Thật ra ngay khoảnh khắc ném ra, hắn đã hối hận.
Thôi vậy, cùng lắm thì xin lỗi nàng một câu.
Lại mua thêm vài thứ cô nương gia thích.
Tống Miên là người dễ dỗ nhất.
Nghĩ kỹ lại, nàng thích thứ gì, hắn lại chưa từng thật sự hiểu rõ.
Từng có một thời, chỉ cần hắn cười với nàng một cái, nàng cũng có thể vui đến nhảy cao ba thước.
Nhưng từ sau chuyện đó, nàng như biến thành một người khác.
Học t.ử trong thư viện cũng thay đổi.
Bọn họ không còn nói hắn và Tống Miên thế này thế kia nữa.
Sầm phu t.ử mắng những học t.ử nghĩ ra chủ ý xấu kia một trận.
“Nàng tâm tính chí thuần chí thiện, võ nghệ cao cường, gom hết các ngươi lại, võ thí cũng chưa chắc sánh được một mình nàng.”
“Biết đâu Vinh Sơn thư viện chúng ta sau này lại có thể xuất hiện thêm một vị nữ tướng. Các ngươi nên thấy may mắn vì nàng không có gì đáng ngại, nếu không các ngươi chính là tai họa lưu lại nghìn năm.”
Lời Sầm phu t.ử khiến bọn họ xấu hổ đến không ngẩng đầu lên được.
Chuyện hại nàng, hắn không tham dự.
Nhưng lại không nhịn được tự hỏi lòng.
Trong chuyện này, có phải hắn cũng đã góp phần tiếp tay, khiến sóng gió càng bị đẩy lên cao hay không.
Tạ Hành à, Tạ Hành, ngươi từ khi nào đã trở thành dáng vẻ thế này?
Dùng cái cớ hèn hạ để tô son trát phấn cho chính mình.
Về sau, hắn từng đến Vĩnh Ninh thành một lần.
Tống Miên và Quý Trường Yển khoác tay nhau cùng du ngoạn.
Hóa ra khi nàng ở bên người khác, không cần lúc nào cũng đối chọi gay gắt.
Hóa ra, trước mặt người mình thích, nàng cũng có thể dịu dàng nhỏ nhẹ như thế.
Nhưng Tạ Hành cũng không thể không thừa nhận, giữa hắn và nàng, từ lâu đã gần trong gang tấc mà xa tận chân trời.
PHIÊN NGOẠI 2: Quý Trường Yển
Sự rung động của Quý Trường Yển bắt nguồn từ một lần gặp gỡ tình cờ.
Đó là một ngày hết sức bình thường.
Hắn nhận được tờ giấy thứ ba mươi ba của Diêu Cảnh Chi.
Hẹn hắn đến một t.ửu lâu uống rượu.
Mỗi lần lên Vinh Sơn đều là cùng một tiểu tư.
Ba mươi ba lần đi về, đến cuối cùng, ánh mắt tiểu tư kia nhìn hắn đã trở nên đặc biệt u oán.
Quý Trường Yển biết, không thể từ chối thêm nữa.
Cũng chính ngày ấy, sau khi uống rượu đến tận hứng, hắn muốn cưỡi ngựa trở về.
Diêu Cảnh Chi không chịu, nói hắn là người tay trói gà không c.h.ặ.t.
Nay đã uống say, chỉ e bị ngựa hất xuống ven đường cũng chưa biết chừng.
Trong đầu hắn vẫn còn lý trí, liền từ chối xe ngựa Diêu Cảnh Chi sắp xếp, cứ thế một đường đi bộ trở về.
Đối với Quý Trường Yển mà nói, thời gian của hắn trước nay vẫn rất dài.
Dài đến mức có thể hao phí rất nhiều năm để nghiên cứu một thứ mới mẻ.
Đã không có công danh lợi lộc để mưu cầu, cũng đồng nghĩa với việc.
Mọi thứ khiến hắn hứng thú đều có thể khiến hắn không chút tạp niệm mà chìm đắm trong đó.
Trước kia, thứ hắn hứng thú đều là những vật c.h.ế.t.
Mà lần này, dường như có chút khác biệt.
Nữ t.ử kia mặc áo xanh, để tiện lên ngựa, nàng dễ dàng xách theo một chiếc sọt trúc.
Trong sọt không biết đựng thứ gì.
Nàng ngồi trên lưng ngựa, một tay xách sọt, một tay kéo dây cương.
Mày mắt rạng rỡ, dáng vẻ tùy ý phóng khoáng ấy thú vị hơn bất cứ quyển sách nào hắn từng đọc.
Quý Trường Yển không phân rõ được, có phải vì say rượu hay không.
Về sau, hắn thường nghe người trong thư viện bàn luận về nàng.
Có lời ra tiếng vào, cũng có lời khen nàng nghĩa khí.
Mỗi lần nàng trốn học, đều tiện đường mang về cho học t.ử trong thư viện những món mới lạ tươi ngon.
Bất luận nam nữ, đều trông cậy vào phần nghĩa khí ấy.
Trong Vinh Sơn thư viện, chỉ có Tống Miên là người thấu triệt ý nguyện ban đầu của Trưởng công chúa.
Nàng không màng ánh mắt thế tục, làm việc chỉ dựa vào điều khiến chính mình vui vẻ.
Thích một người, nàng không chỉ dám nói ra, mà còn dám đường hoàng theo đuổi người ấy.
Lớn mật biết bao, nồng nhiệt biết bao.
Tống Miên là thỏ khôn có ba hang.
