Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 708

Cập nhật lúc: 26/12/2025 20:43

Nhậm Nhữ Đức thở dài: “Lần này vì giúp nương tử mở được đường vận than, Nhậm mỗ đã nhờ vả không ít bằng hữu cũ năm xưa. Thế nhưng, chẳng ai dám nhận lời. Nghiệp Thành và Tây Kinh đã ngừng thông thương, Tây Kinh lại càng nghiêm ngặt, ai buôn bán đều bị coi là thông địch. Ngay cả việc làm ăn của Huệ Vương Nguyên Thao ở Ứng Dương và Tuyên Bình hầu cũng bị điều tra. Huệ Vương hiện giờ đang bị triều đình truy xét, còn Tuyên Bình hầu nếu không vì bệnh ngốc ở phủ Thứ sử, chỉ e cũng khó thoát tai ương…”

Nói đến đây, hắn dừng lại uống một ngụm trà, chậm rãi thu lại biểu cảm.

“Dám hỏi nương tử, việc này Ung Hoài Vương có biết không?”

Nếu Ung Hoài Vương biết, thì tức là dung túng Phùng Vận, biết luật mà vẫn phạm.

Nếu Ung Hoài Vương không biết, thì tức là Phùng Vận cả gan làm liều, trái lệnh làm bậy...

Dù trả lời thế nào cũng đều không ổn, Phùng Vận khẽ cười.

“Chuyện này Nhậm tiên sinh không cần quan tâm, bên phía Đại vương, đã có ta lo liệu.”

Ánh mắt Nhậm Nhữ Đức đảo qua mặt nàng, lo lắng nói: “Nếu không được Đại vương gật đầu, Nhậm mỗ trong lòng vẫn thấy bất an.”

Phùng Vận cười nhẹ, “Ta còn chẳng sợ, tiên sinh sợ gì? Trời sập chẳng phải còn có ta gánh sao?”

“Không không, không phải vậy.”

Nhậm Nhữ Đức hơi thở phào nhẹ nhõm, nhìn nàng với ánh mắt lo lắng, lời nói có phần trầm trọng như người lớn dặn dò hậu bối.

“Có vài lời, vốn dĩ Nhậm mỗ không nên nói. Nhưng vì ta tuổi lớn hơn nương tử nhiều, xin cứ xem như một vị trưởng bối không biết giữ miệng mà góp chút lời thật. Nếu nói sai, mong nương tử lượng thứ.”

Phùng Vận mỉm cười, rút tay về từ chén trà, nhẹ nhàng đáp: “Tiên sinh khách sáo rồi. Ta với tiên sinh đều là người nước Tề, là đồng hương, chuyện kín thế này còn dám thổ lộ với tiên sinh, còn gì mà không thể nghe nữa?”

Lời ấy khiến Nhậm Nhữ Đức rất hài lòng.

Hắn nói: “Phu thê mà có điều giấu nhau, rất dễ nảy sinh ngăn cách. Nhậm mỗ chỉ lo, nếu chuyện này để Đại vương biết được, sẽ dẫn đến hậu họa khôn lường…”

Phùng Vận gật đầu.

“Ta biết tiên sinh là vì lo cho ta. Nhưng ta và Đại vương…”

Nàng kéo dài giọng, khẽ nhíu mày, như đang suy nghĩ, nhưng trong lòng lại dâng lên sự hưng phấn.

Nhậm Nhữ Đức c.uối cùng cũng nhớ ra thân phận thuyết khách của mình, bắt đầu muốn chia rẽ nàng với Bùi Quyết rồi sao?

“Ta và Đại vương dù là phu thê, nhưng cũng không thể việc gì cũng nói rõ.”

Nàng dừng lại một chút.

Nhắc đến Bùi Quyết, ngữ điệu đã khác hẳn so với lúc trước.

“Tiên sinh cũng thấy rồi đó, Trường Môn là Trường Môn của ta, không phải của Đại vương.”

Nàng không nói toạc ra, để lại cho Nhậm Nhữ Đức một khoảng trống để ngầm hiểu và suy diễn.

Nhậm Nhữ Đức lộ vẻ như đã hiểu thấu, giọng đầy hàm ý sâu xa:

“Nương tử vốn không phải người sinh ra tại đất Tấn. Giữa đường hàng phục, với Đại vương dẫu sao cũng sẽ có khoảng cách. Muốn thật lòng, quả là không dễ.”

Ly gián không một tiếng động.

Thật cao tay.

Phùng Vận khẽ gật đầu đồng tình, rồi dùng một câu nói nhẹ nhàng đập tan ảo tưởng của Nhậm Nhữ Đức.

“Chỉ trách ta đã đem lòng thương ngài ấy. Đã thương rồi thì phải thuận theo. Không lấy cũng đã lấy, không như ý cũng chỉ đành chấp nhận…”

Nàng khẽ chau mày, đôi môi đỏ mọng khép lại, dáng vẻ như thật sự vì tình mà khổ tâm. Vốn đã là một mỹ nhân quốc sắc thiên hương, giờ lại lộ ra chút yếu đuối làm ra vẻ, lại càng thêm rực rỡ động lòng, khiến Nhậm Nhữ Đức phải thở dài cảm khái.

“Nương tử đừng vội, đường còn dài, rồi sẽ có ngày xóa bỏ ngăn cách, cùng nhau thổ lộ chân tình.”

Không ngờ, hắn lại hóa thành kẻ thuyết khách cho Bùi Quyết.

Nếu Tiêu Trình biết kẻ ăn lộc mình nuôi lại làm việc khác, chắc tức đến nôn ba thúng m.á.u?

Phùng Vận khẽ mím môi, trong mắt không nhịn được ánh lên ý cười.

“Sẽ có ngày đó. Ta cũng tin là như vậy. Nhưng trước mắt, việc đường vận than vẫn phải làm phiền tiên sinh bôn ba thêm lần nữa.”

Nhậm Nhữ Đức biết nàng đang lo điều gì, vỗ n.g.ự.c cam kết.

“Nương tử cứ yên tâm, tiểu cữu tử của Trịnh Thọ Sơn nhớ ơn cứu mạng, biết ta đang giảng dạy ở Hoa Khê, chuyện lấy than tổ ong và thạch mặc từ xưởng ra sẽ không nghi ngờ gì, vô cùng chắc chắn.”

Phùng Vận lại cảm ơn một lần nữa.

Sau đó hai người lại thống nhất thêm một số chi tiết cụ thể, nàng viết ra giấy, trao tận tay Nhậm Nhữ Đức.

“Làm phiền tiên sinh rồi.”

Nhậm Nhữ Đức nhận lấy, bất chợt có chút xúc động.

Phùng Thập Nhị nương thật sự tin tưởng hắn.

Thật sự tin tưởng hắn ta.

Hắn nghĩ một lát, khẽ thở dài, nói: “Chuyến này đến Sở Châu, Nhậm mỗ còn phát hiện ra một việc, vốn không định nhắc tới, nhưng nương tử đã tin tưởng thế này, Nhậm mỗ không thể phụ, đành phải mở miệng, xin đừng trách ta nhiều lời.”

Phùng Vận điềm tĩnh: “Là chuyện bên Nghiệp Thành có lời đồn bất lợi cho ta ư? Tiên sinh cứ nói, không sao cả.”

Nàng tin rằng Lý Tang Nhược đã hận nàng đến tận xương tủy.

Trên địa bàn của ả, người đời nhắc đến Phùng Vận, chắc chắn đều là một Phùng Vận bị bôi đen, hoàn toàn không giống nàng.

Vậy nên nàng không để tâm.

Không ngờ, Nhậm Nhữ Đức lại lắc đầu, bỗng nhiên nói:

“Chuyện này có liên quan đến phủ Thứ sử.”

Phùng Vận làm ra vẻ ngạc nhiên, nhìn Nhậm Nhữ Đức.

“Mong tiên sinh chỉ giáo.”

Nhậm Nhữ Đức nheo mắt lại, hạ giọng:

“Chuyện này, không thể để người ngoài biết…”

“Ta hiểu.”

“Giữa Tuyên Bình hầu và triều đình Nghiệp Thành vốn có liên hệ từ lâu, lần Dương Tam nương tử đến phủ Thứ sử làm loạn, kỳ thực là do Nghiệp Thành giật dây…”

Phùng Vận trong lòng đã rõ, Kim Qua cũng từng nhắc nàng, dù Dương Lệnh Hương đến nay vẫn không chịu khai, cũng không thể gạt bỏ liên quan giữa Tuyên Bình hầu và Nghiệp Thành.

Nhưng nàng vẫn giữ vẻ mặt kinh ngạc.

Dù sao đây là lần đầu tiên Nhậm Nhữ Đức đích thân nói ra bí mật ấy.

“Nếu vậy, ngọc bội của Hà lang quân, cùng tờ giấy ghi mấy dòng ngụy tạo kia, đều là do Nghiệp Thành sắp đặt?”

Nhậm Nhữ Đức gật đầu chắc nịch.

“Khả năng rất lớn. Tuyên Bình hầu chỉ là người làm trung gian, giống như ta đối với nương tử vậy.”

Phùng Vận mỉm cười.

“Ta và tiên sinh không giống nhau. Bọn họ làm việc bẩn thỉu khuất tất, còn chúng ta thì đường đường chính chính.”

Nhậm Nhữ Đức gượng cười, “Đúng vậy, đúng vậy.”

Sau khi rời Trường Môn, Nhậm Nhữ Đức về đến chỗ ở liền lấy giấy viết thư ra, lập tức gửi tin về cho Tiêu Trình.

Bình thường chỉ là hình thức lấy lệ, viết vài chuyện vụn vặt không quan trọng, nhưng hôm nay hắn viết vô cùng nghiêm túc.

“Thập Nhị nương không nghi ngờ ta, vẫn một lòng tín nhiệm như xưa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 708: Chương 708 | MonkeyD