Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 837

Cập nhật lúc: 01/02/2026 03:01

Tả Trọng dừng bước, quay đầu lại.

Kim Song gọi hắn rồi lại chẳng biết nói gì, chỉ c.ắ.n môi dưới, trong ánh mắt như phủ một tầng mây sương, yếu mềm, dịu dàng, lại mang theo vẻ bất lực đáng thương.

“Ta… chuyện đêm nay… xin phiền Tả thị vệ… thay ta giữ kín.”

Tả Trọng khoát tay, rời đi.

Lúc này Kỷ Hựu mới hiểu ra rốt c.uộc là chuyện gì…

Có điều vẫn thấy hơi kỳ quái, mà lại chẳng nói được là kỳ quái ở chỗ nào…

Có lẽ hình ảnh Kim Song được Tả Trọng bế ra đã gây chấn động quá lớn đối với hắn, trên đường quay về, hắn cúi đầu, lặng lẽ suy nghĩ, tinh thần có phần thất lạc.

Tả Trọng đi rất nhanh, chớp mắt đã khuất dạng.

Kỷ Hựu sợ hai tỷ muội lại gặp chuyện ngoài ý muốn, không tiện bỏ lại, liền hộ tống một mạch tới ngoài doanh trại mới dừng lại.

“Các ngươi tự vào trong đi.”

Kim Song và Ngân Song biết hắn là cố ý tránh hiềm nghi, cùng cúi người hành lễ cảm tạ.

“Ngươi và Tả thị vệ, đều là người tốt.”

“Ta không phải người tốt.” Kỷ Hựu quay mặt đi, không nhìn thẳng vào đôi mắt mềm yếu đáng thương của Kim Song, nhạt giọng nói:

“Ngủ sớm đi, sau này không có việc thì ít lại gần Vương phi…”

Hắn không nhắc đến chuyện Ngao Tử, khẽ dừng lại một chút, rồi cảnh cáo: “Còn có Đại vương nữa, các ngươi phải tránh xa ngài ấy. Bằng không, chẳng ai giữ nổi mạng cho các ngươi đâu.”

Hai nữ t.ử lộ vẻ hoảng sợ.

“Kỷ đại ca yên tâm, chúng ta không dám đâu…”

Kỷ Hựu gật đầu, không nói thêm gì, vòng sang lối khác mà đi.

Kim Song và Ngân Song liếc nhìn nhau, cùng cụp mi mắt xuống.

Trong doanh trại, lều trướng đã được dựng sẵn từ lâu.

Phùng Vận và Bùi Quyết vừa về tới, Tiền Tam Ngưu liền bước tới dắt ngựa.

“Đại vương, Vương phi đã về. Hỏa phòng vừa đưa bữa ăn tới, tiểu nhân đã đặt lên bếp trong lều hâm nóng…”

Phùng Vận nói: “Ta đi rửa tay.”

Đoàn xe có mang theo nước uống, nhưng lương thảo có hạn, nước dùng rất tiết kiệm, nên việc Phùng Vận có thể làm cũng chỉ là rửa tay cho sạch.

Bùi Quyết ngồi đợi nàng trong lều, ngồi ngay ngắn, sắc mặt nghiêm nghị.

Đồ ăn bày ra trước mặt, đơn giản đến gần như đạm bạc.

Một đĩa dưa muối nhỏ, hai cái bánh kẹp thịt, một bát cháo loãng.

Phùng Vận thần sắc thờ ơ ngồi xuống, đặt luôn phần bánh kẹp thịt của mình lên trước mặt Bùi Quyết, rồi vừa ăn dưa muối vừa uống cháo loãng.

Bùi Quyết lặng lẽ nhìn nàng.

Trầm ngâm giây lát, hắn khẽ thở dài.

“Vận nương, ta đã đắc tội nàng ở chỗ nào?”

Phùng Vận nghĩ nghĩ, “Không có.”

Nàng chỉ vào cái bánh kẹp thịt kia, “Trưa nay th.i.ế.p ăn bánh bột rồi, tối liền không muốn ăn bánh kẹp nữa. Đại vương khẩu vị lớn, cho dù ăn một lúc hai cái, cũng chưa chắc đã no.”

Một câu nói vốn đàng hoàng t.ử tế, lại bị nói thành mập mờ như vậy…

Bùi Quyết nghe xong thì nhíu mày.

“Có gì thì nói thẳng.”

Phùng Vận bưng bát cháo, chậm rãi uống một ngụm, lắc đầu, chẳng giải thích gì, chỉ cụp mắt xuống, khiến người ta không sao đoán được tâm tư.

Kiếp trước, biểu cảm này của Bùi Quyết nàng thấy nhiều nhất, không ngờ lại dùng tốt đến vậy, một bát cháo loãng còn chưa uống xong, nam nhân đã không chịu nổi rồi.

Bùi Quyết đặt đũa xuống.

“Nàng và ta là phu thê. Có chuyện gì, chẳng lẽ không thể nói thẳng?”

Phùng Vận nhìn hắn bằng ánh mắt có phần kỳ quái.

“Ngài thì có thể có chuyện gì?”

Thoáng liếc thấy trong đôi mắt đen của hắn có làn sóng gợn mơ hồ, Phùng Vận hé môi, đáy mắt ánh lên một nụ cười khó nhận ra.

“Ồ, là chuyện lén lút gặp tiểu nương t.ử sao?”

Hơi thở Bùi Quyết khựng lại.

Một ngụm khí đục nghẹn nơi cổ họng, suýt nữa không thở ra được.

“Ta khi nào lén lút gặp tiểu nương t.ử?”

Phùng Vận nở nụ cười, “Vậy là ngài không có lén lút gặp? Thế thì… là Tả Trọng lén lút gặp?”

Bùi Quyết dường như lúc này mới hiểu ra tâm tư của nàng, khẽ hừ một tiếng, trong giọng nói lại mang theo một tia cười khó hiểu.

“Hóa ra là vậy.”

Hắn nói khẽ xong, đôi mắt đen sáng quắc nhìn chằm chằm Phùng Vận.

“Nghe cho kỹ. Ta đi cho ngựa ăn, không thấy ai. Chuyện của Tả Trọng, nàng đi hỏi Tả Trọng.”

Phùng Vận như hiểu ra điều gì, khẽ gật đầu.

Thực ra nàng cũng không hề cho rằng Bùi Quyết sẽ có gì với Kim Song…

Chỉ là vì còn nghi hoặc chuyện tối nay, nên mới định “lần lượt tra hỏi”, làm cho rõ chân tướng…

“Bẩm Đại vương, Vương phi.”

Tiểu Mãn đứng ở cửa lều, cụp mắt xuống.

“Tả thị vệ và Kỷ thị vệ đã về.”

Đây là lời Phùng Vận dặn nàng.

Đợi Tả Trọng và Kỷ Hựu quay lại, bảo họ vào một chuyến.

Muốn biết sự thật, chỉ nghe một phía, đương nhiên là không đủ.

Phùng Vận khẽ gật đầu cười, “Cho bọn họ vào.”

462- Đích thân hứa gả.

Tả Trọng và Kỷ Hựu bước vào.

Một trái một phải đứng trước mặt, thần sắc đều có phần cứng đờ.

Phùng Vận nghi ngờ hai người này có phải vì tranh giành nữ nhân mà đ.á.n.h nhau không, sao sắc mặt ai nấy đều khó coi như vậy?

“Hỏi đi.” Ánh mắt Bùi Quyết trầm xuống, liếc Phùng Vận một cái, rồi thong thả tiếp tục ăn.

Phùng Vận nhìn hắn, cười nói: “Vốn định nói riêng với Tả thị vệ, đã vậy thì…”

Nàng nhìn sang Tiểu Mãn.

“Ngươi ra ngoài tránh một lát đi.”

Tim Tiểu Mãn đập thình thịch.

Nàng ta biết Phùng Vận sắp nói gì rồi…

Nhưng…

Tâm tư lúc này của nàng ta đã không còn như trước.

Tận mắt thấy Tả Trọng bế Kim Song đi ra, thấy áo choàng của hắn khoác trên người Kim Song, tim nàng ta vỡ vụn đến gần như co thắt, lúc này vẫn chưa thể vá lại cho trọn…

Nàng ta không lên tiếng, lặng lẽ lui ra ngoài.

Phùng Vận cho Tiểu Mãn lui xuống, là sợ nàng ta ở đây sẽ khó xử.

Đợi Tiểu Mãn đi rồi, không còn điều kiêng kỵ, trong mắt nàng liền nở ra ý cười.

“Tả thị vệ, trong lòng ngươi đã có người rồi sao?”

Ánh mắt nàng dịu dàng, không chớp nhìn Tả Trọng.

Trong lòng Tả Trọng khẽ chấn động, theo bản năng cúi đầu xuống.

Hắn không dám nhìn Phùng Vận thêm một cái, càng không dám nhìn Bùi Quyết, nhất thời lúng túng, chỉ cảm thấy tay chân cứng đờ, sống lưng lạnh buốt, tựa như có đại đao treo lơ lửng trên đầu, chỉ cần nói sai một chữ là sẽ c.h.é.m xuống ngay…

“Bẩm Vương phi.” Hắn chắp tay từ tốn, “Thuộc hạ một thân một mình, trong lòng không có ai.”

Phùng Vận để ý thấy, trước khi trả lời, Tả Trọng có liếc nhìn Bùi Quyết một cái.

Vì vậy, nàng cũng vô thức liếc sang Bùi Quyết, khẽ cười.

“Vốn định đợi về đến Tây Kinh rồi mới lo liệu hôn sự cho ngươi, nhưng ta thấy các ngươi nam thanh nữ tú cùng đi suốt đường, thật quá chướng mắt, e rằng sinh ra rắc rối… chi bằng tính sớm.”

Lời này vừa dứt, Tả Trọng mới hiểu ra là chuyện gì…

Hắn đột ngột ngẩng đầu, nhìn Phùng Vận.

Kỷ Hựu cũng có chút căng thẳng khó hiểu.

Phùng Vận cười nói: “Đừng sợ, ta sẽ không bừa bãi se duyên, hoàn toàn theo ý ngươi.”

Tả Trọng im lặng không nói, hơi thở có phần rối loạn.

Kỷ Hựu hỏi: “Vương phi định… làm mối cho Tả Trọng sao?”

Phùng Vận mỉm cười nhìn hắn, gật đầu.

“Các ngươi cũng thấy rồi đấy, gần đây ta lại thu thêm hai mỹ cơ, nam chưa cưới, nữ chưa gả, ta liền nghĩ rằng…”

“Không…” Kỷ Hựu lập tức biến sắc, chưa đợi Phùng Vận nói hết, đột nhiên bước lên một bước, cúi người thật sâu hành lễ trước nàng.

“Vương phi, việc này tuyệt đối không thể…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.