Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 925

Cập nhật lúc: 21/03/2026 08:01

507- Anh hùng Mỹ nhân.

Ánh dương từ trên lầu thành đổ xuống, trong không khí tràn ngập một thứ khí tức vừa căng thẳng vừa chờ đợi, các tướng sĩ tay nắm đao thương, chờ một tiếng lệnh phát ra.

Ba cánh quân Bắc Ung đã khóa c.h.ặ.t bốn cửa đông tây nam bắc của Nghiệp Thành.

Nghiệp Thành như một hòn đảo cô lập.

Người trong thành, dù có chắp cánh cũng khó bay.

Một khắc thời gian ngắn ngủi như thoáng chốc.

Trong lúc chờ lệnh công thành, cầu phao, thang mây, chùy công thành, xa công thành đã được đẩy lên phía trước trận.

Vạn sự đã sẵn, chỉ chờ gió đông.

Tướng sĩ nín thở, lặng lẽ chờ đợi.

“Đại vương.” Ngao Thất chắp tay, “Thời gian đã đến.”

Ngao tiểu tướng quân tuổi trẻ nhiệt huyết, đôi mắt đỏ rực như đang cháy lên một cỗ hưng phấn khó kìm, trên gương mặt tuấn tú là sự kiên định, quả quyết.

“Mạt tướng xin chiến, nguyện làm tiên phong.”

Bùi Quyết nhìn hắn một cái: “Chuẩn.”

Ngao Thất chắp tay, “Mạt tướng lĩnh mệnh.”

Đánh trận công thành mà xung phong, thương vong lớn, thắng suất thấp.

Nhưng truyền thống của quân Bắc Ung là — tranh nhau xung phong.

Xích Giáp quân trong quân Bắc Ung vốn dĩ dũng mãnh, nhiều lần chiến dịch đều làm tiên phong, cũng là quân đội chịu thương vong lớn nhất…

Quân lệnh vừa ban, tiếng hô như sóng gầm.

Ngao Thất dẫn theo một đội Xích Giáp quân bước lên cầu phao, xông thẳng về phía đối diện.

“g.i.ế.t!”

Kèn đồng vang lên, tiếng hô chấn động như sấm.

“Người trong thành nghe đây, phụng lệnh Ung Hoài Vương Đại Tấn, thảo phạt nghịch tặc soán quốc Lý Tông Huấn. Các ngươi mau mở cửa đầu hàng, Đại vương có thể khoan hồng xử trí.”

Công là công thành.

Cũng là công tâm.

Nghiệp Thành quân đ.á.n.h đến lúc này, sĩ khí đã tan rã, như thú bị dồn vào góc. Nhìn thấy quân Bắc Ung đông như kiến tràn về phía cổng thành, c.uối cùng cũng có người ló đầu ra, đứng trên tường thành hô lớn:

“Quân giữ thành đã cấp báo Bệ hạ, quý quân sao không chờ một chút?”

“Bệ hạ?” Ngao Thất nhổ một bãi, “Loạn thần tặc t.ử cũng dám xưng đế? Lý Tông Huấn ch.ó cùng rứt giậu, danh không chính ngôn không thuận, thiên hạ không ai thừa nhận, các ngươi còn gọi một tiếng ‘Bệ hạ’, thật đáng g.i.ế.t!”

Hắn phất tay về phía thành lâu.

“Xông lên!”

Quân Nghiệp Thành trên tường giận đến méo mặt.

“Không biết thời thế! Thật cho rằng chúng ta sợ các ngươi sao? Huynh đệ, đ.á.n.h! Đánh cho chúng biết tay!”

Công thành khó, thủ thành dễ.

Quân Nghiệp Thành dựa vào ưu thế phòng thủ, lập tức nghênh chiến.

Nhất thời, mưa tên như trút, thang mây như dây leo, đá lăn, gỗ lớn, lửa cháy ngút trời, ngọn lửa từ đầu thành bùng lên…

Thiết kỵ dẫm đất, chiến mã hí vang.

m.á.u huyết như sôi trào, một khi khai chiến, chỉ còn khát vọng chiến thắng…

Một trận đ.á.n.h, sẽ có vô số người bị thương, cũng có vô số người c.h.ế.t.

Họ không quen biết, không thù oán, nhưng lại phải liều mạng sống c.h.ế.t.

Tiếng kêu t.h.ả.m không ngừng truyền đến từ phía trước, chiến trường tàn khốc và đẫm m.á.u, chân thực hiện ra trước mắt…

Hai mắt Phùng Vận đỏ lên.

Trong bầu không khí này, nàng khó mà giữ bình tĩnh.

“Quá t.h.ả.m liệt! Nhìn như vậy, tội nghiệt của Phùng Kính Đình… lại dường như không sâu đến thế.”

Ông ta đã đầu hàng.

Không có chiến trường chính diện, c.h.ế.t rất ít người.

Phùng Vận nói: “Nếu có cách công thành không cần dùng thân xác con người trực diện nghênh địch thì tốt biết mấy…”

Bùi Quyết nói: “Công thành chiến không so chiến thuật, chỉ so mạnh yếu.”

Quân Bắc Ung mang theo một cỗ dũng khí quyết t.ử, còn Nghiệp Thành lúc này đã bị tuyệt vọng bao phủ…

Trước trận, Lý Tông Huấn đã tung tin trong dân rằng quân Bắc Ung tàn bạo vô nhân tính, đốt g.i.ế.t cướp bóc, không chuyện ác nào không làm.

Kết quả của việc ông ta cố ý bôi xấu quân Bắc Ung, chính là dân chúng Nghiệp Thành hoảng loạn sợ hãi, không ai dám ra ngoài giúp thủ thành, ngược lại có một số kẻ liều lĩnh, nhân lúc quân Bắc Ung công thành, tụ tập cướp bóc cửa hàng, khiến tòa thành vốn đã nguy ngập, hoàn toàn biến thành địa ngục trần gian…

Khi Lý Tông Huấn dẫn Lý Tang Nhược xuất c.ung, dọc đường nghe thấy toàn là tiếng khóc, tiếng hô, tiếng c.h.ử.i hỗn loạn…

“Báo!!!”

Một kỵ binh từ nam môn phi đến, thấy xa giá của Lý Tông Huấn liền nhảy xuống ngựa, gần như lăn bò quỳ giữa đường.

“Bệ hạ, quân Bắc Ung đã công thành…”

Lý Tông Huấn lạnh giọng quát:

“Hoảng cái gì? Thành Nghiệp tường cao kiên cố, lương thảo đầy đủ, chống đỡ một hai tháng chờ Cát Bồi viện binh, không thành vấn đề.”

Tên truyền lệnh chắp tay, lắp bắp:

“Bẩm Bệ hạ, quân Bắc Ung truyền lời, nói… nói trong ba ngày nhất định hạ Nghiệp Thành. Liêu tướng quân nói… nói… nam môn có Bùi Quyết đích thân dẫn binh, tướng sĩ khó mà chống đỡ, xin Bệ hạ… điều binh chi viện.”

“Ba ngày?” Lý Tông Huấn hừ lạnh, “Bùi Quyết chẳng lẽ có ba đầu sáu tay? Các ngươi đừng bị hắn dọa vỡ mật.”

Nói xong, ông ta nhìn Lý Tang Nhược.

Cùng với tiểu hoàng đế Nguyên Thạc sắc mặt tái nhợt ngồi bên cạnh nàng ta.

“Đi nam môn.”

Ngoài thành.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc hòa cùng ngọn lửa bốc cao, từ trong biển m.á.u ép tới.

Phùng Vận và Bùi Quyết cưỡi trên lưng ngựa, sóng vai mà đứng.

Anh hùng mỹ nhân đứng giữa khói lửa chiến tranh, lặng lẽ ăn ý, ánh hào quang ch.ói mắt, như trời sinh đã vì nhau mà tồn tại.

Chiến sự đang lúc ác liệt, chợt thấy một kỵ mã phi nhanh quay về.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.