Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 927
Cập nhật lúc: 21/03/2026 08:01
508- c.h.ế.t không nhắm mắt.
Đống củi được dựng lên, Lý Tang Nhược và Nguyên Thạc bị trói hai tay ra sau, buộc lên hai bên, giống như hai chiếc bánh chưng lớn nhỏ nhếch nhác.
Lý Tông Huấn nhận lấy bó đuốc từ tay binh sĩ, chậm rãi bước đến bên thành lũy nhìn xuống.
“Bùi Quyết, ngươi nhìn cho rõ. Trẫm cũng cho ngươi một khắc thời gian để suy nghĩ! Một khắc sau, đuốc tàn lửa tắt, chính là kết cục.”
Lý Tông Huấn không dám nói ra thân thế của Bùi Quyết trước mặt hai quân, càng không dám phơi bày quan hệ giữa hắn và Lý Tang Nhược…
Trước mặt bao nhiêu người, Bùi Quyết tuyệt đối không thể thừa nhận mình là hậu duệ Tạ gia.
Một khi thừa nhận là con của Tạ Hiến, địa vị của hắn ở Đại Tấn sẽ bị ảnh hưởng, chí ít không còn danh chính ngôn thuận như con cháu khai quốc công thần Bùi gia.
Đây là bí mật hắn thề c.h.ế.t cũng phải giữ.
Cho nên, ông ta biết rõ Bùi Quyết sẽ không nhận thân vào lúc này, càng không thể nhận “muội muội” trước mặt ba quân.
Ông ta cược vào sự không nỡ, không dứt của Bùi Quyết…
Trên thành lâu, gió càng lúc càng lớn.
Ngọn đuốc cháy bùng, như có thể tắt bất cứ lúc nào.
Dưới thành, tướng sĩ tay cầm binh khí, nghiêm trận đợi lệnh.
Yên tĩnh, căng thẳng.
Hai bên giằng co, như dã thú nhìn chằm chằm đối phương, dường như đều đang tìm kiếm một sơ hở dù chỉ là nhỏ nhất…
Giống như chỉ thoáng chốc, lại như đã trải qua cả một mùa đông dài, tay Bùi Quyết chậm rãi rút ra Bích Ung kiếm, giơ cao chỉ trời.
“Công thành!”
Hắn không đợi hết một khắc của Lý Tông Huấn, thậm chí không liếc nhìn Lý Tang Nhược và Nguyên Thạcc bị trói trên đống củi, sắc mặt lạnh lùng, giọng như băng, một mình xông lên trước.
Đại quân Bắc Ung được hắn cổ vũ, đồng loạt hô vang xông lên, tiết tấu công thành vừa bị gián đoạn lập tức nối lại, cũng vì sự tàn nhẫn của Lý Tông Huấn mà thế công càng thêm mãnh liệt, quyết tâm phá thành càng thêm gấp gáp.
“Oa!!!”
Tiếng khóc vang dội của hài t.ử xé toang bầu trời, rơi vào tai hai bên đang giao chiến.
Nguyên Thạc khóc.
Hài t.ử vài tuổi này, làm hoàng đế hai năm, học đủ đạo làm vua, nhưng chưa từng có một ngày yên ổn, lại càng không ngờ sẽ bị trói trên thành lâu, bị thiêu sống…
Nó nhìn Lý Tông Huấn đang cầm đuốc tiến lại gần, khóc lớn, gào thét trước số phận.
Tiếng khóc nguyên sơ, điên loạn như xé nát l.ồ.ng n.g.ự.c, đồng t.ử vì sợ hãi mà giãn to.
“Ung Hoài Vương cứu ta… ta không làm hoàng đế nữa, ta không làm hoàng đế nữa… Ung Hoài Vương cứu ta…”
Lý Tông Huấn vừa tức vừa cười.
“Im miệng! Không ai cứu được ngươi!”
“Ngươi không còn là hoàng đế nữa, còn kêu nữa, ta thiêu c.h.ế.t ngươi trước!”
Nguyên Thạc lập tức ngậm miệng, chỉ còn hai hàng nước mắt không ngừng chảy xuống…
Lý Tông Huấn cười lạnh, bước qua Nguyên Thạc, tiến về phía Lý Tang Nhược.
“Lớn phải nhường nhỏ, vẫn là ngươi c.h.ế.t trước đi.”
Ông ta đang đ.á.n.h cược.
Không tin Bùi Quyết thật sự tuyệt tình.
Chỉ là Bùi Quyết quá xảo quyệt, không bị dồn đến đường cùng sẽ không dễ dàng nhượng bộ…
“Không… ngươi đừng lại đây. Đừng lại đây!” Lý Tang Nhược nhìn bó đuốc trong tay ông ta, y phục bị dầu đồng thấm ướt, dính c.h.ặ.t vào da, cả người run như cầy sấy.
Mắt đỏ lên.
Nước mắt tuôn xuống.
Ngay cả nước mũi cũng chảy ra.
Tóc tai rối bù, không còn giữ hình tượng, nàng ta lớn tiếng cầu xin, hận không thể quỳ xuống trước Lý Tông Huấn.
“A phụ, những lời trước kia con nói đều là vô tâm. Con là nữ nhi do người nuôi lớn, con kính trọng người, nghe lời người, con là nữ nhi của người… A phụ, A phụ…”
Lý Tông Huấn không nói một lời.
Cầm đuốc, từng bước tiến lại gần.
Trong mắt Lý Tang Nhược, nỗi sợ phóng đại đến cực hạn.
“Con không muốn bị thiêu c.h.ế.t, A phụ… nhìn tình phụ nữ một hồi… người… người cho con một đao, cầu xin người… cho con một đao…”
Nàng ta thà c.h.ế.t một nhát, cũng không muốn bị thiêu sống trên thành lâu, trước mặt Bùi Quyết.
Bị thiêu c.h.ế.t đau đến mức nào, nàng ta không biết.
Nhưng năm đó c.ung Hưng Khánh cháy, những c.ung nhân bị thiêu c.h.ế.t, mặt mũi biến dạng, co quắp cháy đen như tôm sông, cảnh tượng kinh khủng ấy nàng ta vẫn nhớ rõ.
Ánh mắt Lý Tông Huấn lạnh băng.
“Không cần cầu ta, ngươi nên cầu hắn, cầu vị ca ca tốt của ngươi…”
“Không phải, hắn không phải, ta… ta cũng không phải… ta là nữ nhi của người mà, A phụ…”
Lý Tang Nhược nói năng lộn xộn, đầu óc bị khí huyết dâng lên làm rối loạn, tuyệt vọng cận kề cái c.h.ế.t khiến nàng ta run rẩy không ngừng, hai hàm răng va vào nhau phát ra âm thanh ghê rợn.
“A phụ… A phụ…”
“A phụ…”
Lý Tông Huấn cười lạnh, liếc mắt xuống dưới thành, lớn tiếng:
“Bùi Quyết, ngươi thật sự muốn mặc kệ tính mạng nàng ta sao?”
Không có hồi đáp.
Lý Tông Huấn cười lớn, điên c.uồng gào lên:
“Ta đếm đến ba, nếu ngươi không lệnh quân Bắc Ung hạ v.ũ k.h.í, ta sẽ châm lửa, thiêu c.h.ế.t nàng ta!”
Phùng Vận nhìn chằm chằm Bùi Quyết.
Ánh nắng giữa trưa chiếu lên khôi giáp lạnh lẽo của hắn, phản chiếu ánh sáng ch.ói mắt, áo choàng bay phần phật trong gió lạnh, khiến sát khí trong không khí càng thêm nặng nề.
Nàng nhìn thấy tay hắn đang vung kiếm, khựng lại một chút.
Chính sơ hở nhỏ bé ấy khiến hắn bị mũi tên từ trên thành b.ắ.n trúng…
Mũi tên sượt qua cánh tay hắn, mang theo một chuỗi m.á.u b.ắ.n ra.
Phùng Vận mở to mắt, môi khẽ động rồi lại khép lại, đứng lặng không nói.
“Một!”
“Hai!”
Trên thành lâu, Lý Tông Huấn giơ cao bó đuốc.
Khoảng cách đến y phục của Lý Tang Nhược, chưa đến ba thước.
Dưới thành, thế công của quân Bắc Ung càng thêm dữ dội.
