Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 945

Cập nhật lúc: 28/03/2026 17:24

517- Vui mừng hớn hở.

Ngao T.ử là hai ngày sau mới trở về.

Khi đó, Ngao Thất đã mang theo A Mễ Nhĩ rời đi.

Nhưng trong thùng nước lớn ngoài bếp, vẫn nuôi hơn chục con cá mà Ngao Thất để lại cho nó…

Ngao T.ử “ư ử” kêu, ăn rất ngon.

Phùng Vận tự tay tắm rửa cho nó, rồi ôm đến bên lò sưởi cho ấm.

“Quay đầu đi cảm ơn ca ca ngươi.”

Ngao T.ử chui cái đầu to vào lòng Phùng Vận, dính người như một con mèo nhà.

Phùng Vận hôn nó, “Bé ngoan. Sao ngươi lại ngoan thế, đáng yêu thế.”

Thế là Ngao T.ử càng lăn lộn vui hơn.

Phùng Vận đã lâu không chơi đùa với nó như vậy, náo loạn một trận, đến khi trời chạng vạng, mới mang theo Ngao T.ử lên xe ngựa, chở theo mấy con gà rừng nó săn được, đem đến An Độ.

Nàng không vào phủ, chỉ gõ cửa, hỏi rõ Ngao Thất có ở nhà, liền để Ngao T.ử ngậm gà rừng vào “hiếu kính” ca ca nó.

Đến nửa đêm, Ngao T.ử mới từ phủ Ngao trở về, thần sắc hưng phấn, trên cổ còn đeo một vòng hoa cắt méo mó…

Nhìn là biết tác phẩm của nữ chủ nhân Ngao phủ — A Mễ Nhĩ.

Nàng ta ở Hoa Khê mấy ngày, nói muốn giống mọi người, có một kỹ năng trong tay.

Thế là…

Học thêu với Ứng Dung, ba ngày.

Học chữ, ba ngày.

Học cắt giấy, ba ngày.

Học nấu ăn, chưa đến một ngày.

Tất cả đều bỏ c.uộc, c.uối cùng không ai ngờ, nàng ta lại mê nghề rèn ở xưởng nông cụ…

Phùng Vận nhìn vòng hoa méo mó ấy, không nhịn được cười.

“Lại có thêm một người thương ngươi rồi.”

Nàng xoa đầu Ngao Tử, ngáp một cái rồi nằm xuống.

“Ngủ đi, mai còn dậy sớm.”

Phùng Vận không ở Hoa Khê thì nghe A Lâu và Khải Bính báo cáo là đủ, giờ người đã về, nhiều việc phải tự tay xử lý.

Việc cần lo, không thiếu chút nào.

Một khi bận rộn, thời gian trôi rất nhanh.

Ngày mười hai tháng Chạp.

Còn ba ngày nữa là đến hôn lễ của Ôn Hành Tố.

Sáng sớm, Phùng Vận nghe nói Đồ Lam cãi nhau với A Vạn, còn chạy đến cửa tiệm của A Vạn khóc một trận.

Nàng bận rộn, không để ý…

Ba nữ nhân thành một vở kịch, trong trang nhiều người như vậy, mâu thuẫn nhỏ lẻ luôn tồn tại.

Chuyện lông gà vỏ tỏi, nàng không cần ra mặt, họ tự khắc hòa giải. Nếu nàng nhúng tay, ngược lại càng khó giảng hòa.

Vì thế, Phùng Vận hiếm khi can thiệp.

Nàng đi một chuyến đến khách điếm và t.ửu lâu ở Hoa Khê, xác nhận phòng ốc đều trống, rồi quay về trang, một mặt sai Cát Nghĩa đến doanh trại thúc giục hỏi ngày Ôn Hành Tố trở về, một mặt cầm nghi lễ hôn ngày đại hỷ, đến “Di viên” tìm Phù Dương Tung.

Không ngờ chuyến đi này, lại chặn được Đồ Lam ngay trong trang của Phù Dương Tung.

Đồ Lam dường như vừa khóc xong, lệ rơi như mưa, dùng khăn che mặt, đang định rời đi, vừa thấy Phùng Vận, cả người cứng đờ, chân cũng không nhấc nổi…

Phùng Vận không động, không biểu cảm, chờ nàng ta mở miệng.

Đồ Lam còn chưa kịp nói, Phù Dương Tung đã vén rèm bước ra.

“Không biết Vương phi đến, thất lễ không đón từ xa…”

Hắn chắp tay chào, trên mặt thoáng hiện vẻ lúng túng.

Phùng Vận liếc Đồ Lam, đáp lễ mỉm cười.

“Xem ra ta đến không đúng lúc?”

Phù Dương Tung mím môi, “Vương phi đến, lại đúng lúc.”

Đồ Lam khóc dữ hơn, đứng xa mà Phùng Vận cũng nghe được tiếng nức nở.

Phù Dương Tung nhìn nàng ta một cái, nhíu mày nói:

“Vương phi chớ hiểu lầm, ta tuy bất tài, nhưng tuyệt không có tâm địa hèn hạ, càng không dám làm điều vượt lễ…”

Trong mắt hắn, những cơ th.i.ế.p này đều đứng tên Bùi Quyết.

Người đã gả, là ý của Phùng Vận.

Người chưa gả, ở trong trang, là người của Vương phi, cũng là người của Bùi Quyết.

Phù Dương Tung nói thật lòng.

Vậy hắn không dám làm càn, thì người làm càn chính là Đồ Lam.

Phùng Vận nhìn sang Đồ Lam.

Cơ th.i.ế.p này tính tình nhu thuận, bình thường gặp ai cũng cúi đầu, trông như nhút nhát yếu đuối, không ngờ lại dám tự mình đến tìm Đan Dương quận vương?

Phùng Vận hơi nâng mắt, “Chuyện gì?”

Nàng không quản thúc các cơ th.i.ế.p, nhưng không có nghĩa họ có thể dựa vào nàng mà gây phiền phức cho người khác.

Mặt Đồ Lam đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa lúng túng, môi run lên, “bịch” một tiếng quỳ xuống.

“Xin nương t.ử trách phạt.”

Phùng Vận cười, “Ngươi không nói mình làm gì, ta phạt thế nào?”

Đồ Lam nức nở, đầu gần như chạm đất.

“Th.i.ế.p nghe nói Quận vương từ chức ở học đường, sắp rời Hoa Khê, liền muốn… muốn dâng một chút tâm ý.”

Phù Dương Tung lộ vẻ khó xử, nói với Phùng Vận:

“Tâm ý của Đồ cơ, ta không dám nhận, vừa rồi đã nói rõ với nàng…”

Phùng Vận cười nhạt.

Chuyện tình cảm, người ngoài không quản được.

Hoa Khê có từng ấy người, Đồ Lam thích Phù Dương Tung cũng không lạ.

Điều lạ là…

“Ngươi tìm A Vạn gây chuyện làm gì?”

Lần này đến lượt Phù Dương Tung biến sắc.

Phùng Vận nhìn hắn một cái, lại nhìn Đồ Lam, “Nói.”

Đồ Lam c.ắ.n môi, nước mắt rơi lã chã, dáng vẻ kiều diễm đáng thương, nhưng nói không tròn câu.

“Nàng… với th.i.ế.p… A Vạn với th.i.ế.p…”

Phùng Vận nhíu mày, liền thấy Phù Dương Tung bước lên một bước, cúi đầu chắp tay.

“Vương phi, việc này là lỗi của ta.”

Giọng hắn hơi khàn, nghe nặng trĩu tâm sự, “Ta ở Hoa Khê lâu ngày, thực sự không chịu nổi đồ ăn ở học đường, thỉnh thoảng đến quán của Vạn nương t.ử ăn cho đỡ thèm, e là khiến Đồ cơ hiểu lầm.”

Phù Dương Tung đến Hoa Khê vốn là chịu phạt, trước khi bị thương tay, không có người hầu, lại không biết nấu ăn, đi ăn ké khắp nơi là chuyện có thật. Nhưng sau khi tay bị thương, Đại trưởng công chúa đã để người hầu bên cạnh, theo lý cũng không cần phải như vậy nữa…

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.