Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 952

Cập nhật lúc: 31/03/2026 09:00

Đại Mãn khẽ cụp mắt xuống.

“Tỷ phu… cũng có che chở cho ta…”

“Tỷ phu?” Sắc mặt Phùng Vận trầm xuống.

Đại Mãn giật mình nhận ra lỡ lời, vội vàng sửa lại: “Tề quân có ý bảo hộ ta, nhưng hắn gánh trên vai đại sự quốc gia, lê dân thiên hạ, làm gì có nhiều tinh lực mà ngày ngày để mắt đến hậu c.ung? Trưởng tỷ không biết đó thôi, những thủ đoạn của bọn họ… thật sự là khó lòng đề phòng…”

Phùng Vận khẽ cười.

Có gì mà không biết?

Nàng quá rõ thủ đoạn của mẫu nữ Phùng Doanh.

Còn Tiêu Trình…

Nếu thật lòng muốn bảo vệ một người, sao có thể không bảo vệ được?

Đại Mãn không nhận ra sắc mặt Phùng Vận có biến, chậm rãi vén váy áo, để nàng nhìn những dấu vết trên người mình.

“Bọn họ có lẽ đã phát hiện vấn đề của Kim Khuê Khách, không biết từ khi nào, lén trộn t.h.u.ố.c bột vào trong loại mỡ dưỡng được ban thưởng. May mà ta chỉ dùng loại đó để bôi lên thân thể, còn gương mặt thì đặc biệt coi trọng, vẫn luôn dùng phương t.h.u.ố.c nương t.ử cho, tự tay điều chế, nếu không thì mặt ta đã hủy rồi…”

“May mà ta phát hiện sớm, kịp thời ngừng dùng. Nhưng dù vậy, vẫn không thể khôi phục như trước… vừa rồi chỉ vì căng thẳng một chút, đây này, lại nổi lên một mảng ban đỏ.”

Phùng Vận khẽ động mày.

“Vậy Phùng Doanh thì sao?”

Đại Mãn vừa nghe liền bật cười.

“Khuôn mặt của nàng ta còn t.h.ả.m hơn ta. Hoàn toàn không thể gặp người, lạnh một chút, nóng một chút, hoặc bị gió thổi, da liền ửng đỏ, nổi đầy ban, lại còn ngứa đến không chịu nổi…”

Nàng ta dừng lại một chút, liếc mắt nhìn sang, cười khẽ đầy vẻ hả hê.

“Chính vì cái mặt đó của Phùng Doanh, hai năm nay nàng ta chưa từng được thị tẩm. Trưởng tỷ không biết đâu, Trần phu nhân lo đến sắp phát điên rồi. Phùng gia còn đang trông mong có một tiểu hoàng t.ử để củng cố địa vị nữa kia.”

“Phùng Doanh vốn rất yêu cái đẹp, giờ chỉ có thể dùng mũ che mặt, sắp trở thành một cảnh tượng lạ trong Tề c.ung rồi. Các phi tần trong c.ung ngoài mặt không dám nói, nhưng sau lưng ai nấy đều cười nhạo nàng ta.”

Trong c.ung, chưa bao giờ thiếu những kẻ nịnh trên đạp dưới, tranh đoạt từng chút.

Phùng Vận nói: “Ngươi vất vả rồi.”

Đại Mãn được an ủi, lập tức phấn chấn trở lại, ngồi ngay ngắn, bắt đầu kể cho Phùng Vận nghe những chuyện trong Tề c.ung suốt hai năm qua…

Phùng Vận lắng nghe.

Có những chuyện vô cùng quen thuộc, quen đến mức chỉ cần nghe mở đầu, nàng đã biết kết cục.

Đó là những gì nàng từng trải qua.

Cũng có những chuyện rất mới mẻ, chẳng hạn như con mèo tam thể.

Chỉ một con mèo mà khiến mẫu nữ Trần phu nhân tức đến phát điên, Đại Mãn cũng coi như trút được một cơn giận. Mà những chuyện như vậy, hai năm qua xảy ra không ít, Đại Mãn thật sự đã bày ra không ít trò, khiến Phùng Doanh nhiều phen mất mặt.

Nhưng vậy thì sao?

Phùng gia chưa đổ, Phùng Doanh vẫn mãi ở trên cao.

Cho nên, việc trước mắt bọn họ muốn làm nhất, chính là chữa khỏi gương mặt của Phùng Doanh, để nàng ta có thể hầu hạ trước ngự tiền.

Chỉ khi được thị tẩm, thật sự trở thành người của Tiêu Trình, Phùng Doanh mới có thể danh chính ngôn thuận bước lên ngôi hậu…

Nếu không, với bộ dạng hiện tại, đừng nói Phùng gia không dám nhắc đến chuyện lập hậu, ngay cả triều thần cũng sẽ phản đối…

Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, sao có thể dùng một khuôn mặt hủy hoại để diện kiến người đời?

Như vậy chẳng phải làm tổn hại uy nghi của Đại Tề sao?

Hai người nói chuyện trong phòng rất lâu, cho đến khi người hầu của Đại Mãn lên tiếng nhắc nhở, nàng ta mới lưu luyến cáo từ rời đi.

Phùng Vận ngồi một mình một lúc, cầm mảnh giấy rách Đại Mãn mang đến, xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, từng chữ như khắc sâu vào trong đầu, rồi mới kẹp vào một chiếc hộp rỗng giấu trong giá sách.

Thu xếp xong, nàng gọi Cát Quảng đến hỏi:

“Đại vương đã về chưa?”

Cát Quảng hơi ngạc nhiên.

Nếu Đại vương đã về, chắc chắn sẽ đến tìm nương t.ử.

Hắn lắc đầu.

Phùng Vận trong lòng bất an, phất tay: “Tiểu Mãn, đi cùng ta đến phòng Đồ phu nhân…”

Nàng muốn tìm Đồ phu nhân nói chuyện, để vơi bớt nỗi bất an trong lòng.

Nhưng Cát Quảng vừa nghe đã nói: “Đồ bảo chủ và Đồ phu nhân đã đi Vân trang rồi. Thế t.ử đích thân phái người đến mời ạ.”

Phùng Vận lúc này mới nhớ ra chuyện đó.

Nàng liếc nhìn sổ sách trên bàn, đứng dậy để Tiểu Mãn lấy áo choàng khoác lên cho mình.

“Ta cũng đi ké một bữa rượu.”

Đêm đã xuống, Hoa Khê vẫn chưa ngủ.

Trong trang, người ra vào tấp nập, đang chuẩn bị cho hôn lễ ngày mai.

Ngoài con đường lớn, thỉnh thoảng có người qua lại. Trên trời sao lấp lánh, ánh trăng như nước, hòa cùng ánh đèn, tất cả đều chìm trong bận rộn và vui vẻ.

Phùng Vận men theo lối nhỏ, rẽ về phía Vân trang.

Dưới ánh đèn mờ ảo, trước cổng Vân trang, có một người đứng lặng, như hòa vào màn đêm, dung mạo mơ hồ, vạt áo lay động, khiến không gian tĩnh lặng bỗng trở nên thần bí, mang theo một loại áp lực quen thuộc…

Đó là ánh nhìn của đế vương.

Cũng là phản ứng ám ảnh từ kiếp trước…

Phùng Vận theo bản năng chậm lại bước chân.

Hai năm không gặp, Tiêu Trình và nàng đều đã thay đổi rất nhiều…

Nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh sáng không rõ ràng, họ vẫn dễ dàng nhận ra nhau.

Phùng Vận khẽ sững lại.

Bữa rượu này, trong nháy mắt chẳng còn thú vị nữa.

Nàng bình tĩnh xoay người.

Một giọng nói trong trẻo, trầm ổn từ phía sau vang lên, như suối chảy trong khe núi, mang theo bao nhiêu chuyện cũ và tang thương, chạm thẳng vào đáy lòng—

“A Vận, dừng bước…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 952: Chương 952 | MonkeyD