Trường Ninh Như Nguyện - 3
Cập nhật lúc: 28/06/2026 17:03
Hoàng thượng bị hỏi đến ngơ ngác.
Người căng thẳng hỏi chúng ta còn muốn gì nữa.
Quý phi vừa định mở miệng, đột nhiên nhớ ra mình phải đoan trang dè dặt, thế là véo cánh tay ta, ra hiệu nhân lúc Hoàng thượng còn ở đây thì xin thêm thứ gì đó.
Ta vui vẻ ngẩng mặt, khoa tay múa chân với Hoàng thượng.
“Đầu bếp!! Thần thiếp muốn đầu bếp giỏi nấu ăn nhất trong cung.”
Quý phi nương nương hài lòng gật đầu.
Lần này Hoàng thượng càng ngơ ngác hơn.
Có lẽ người không ngờ lại có kẻ chủ động đòi ban thưởng, còn chỉ định rõ muốn thứ gì.
Nhưng Hoàng thượng dù sao vẫn là Hoàng thượng.
Người nhanh ch.óng hoàn hồn khỏi sự kinh ngạc.
Sau đó dùng ánh mắt dò xét nhìn ta.
“Theo quy củ trong cung, chỉ phi vị từ chính tam phẩm trở lên mới được ban ngự trù.”
Nói rồi, trong đôi mắt đẹp của người chợt lóe lên vẻ giảo hoạt.
Giống hệt một con cáo mưu mô thâm sâu.
“Có điều... Dung tần cố gắng một chút, cũng không phải không có cơ hội được phong phi.”
Ta nghe vậy, trong mắt lập tức tràn đầy ý chí chiến đấu.
Quý phi nhìn Hoàng thượng, lại nhìn ta, cuối cùng bất đắc dĩ đỡ trán liên tục thở dài.
“Bệ hạ đừng trêu A Ninh nữa.”
Hoàng thượng nghe vậy cười lớn.
Chỉ còn ta ngơ ngác nhìn hai người họ.
Về sau Hoàng thượng giống như cuối cùng đã tìm được thú vui nào đó.
Suốt ngày chạy tới cung của Quý phi nương nương.
Thỉnh thoảng còn trêu chọc ta một chút.
Mỗi lần tới, Hoàng thượng đều mang điểm tâm ngon cho ta.
Nhưng đến buổi tối, họ sẽ đuổi ta ra ngoài, cho dù chưa ăn no cũng không được ở lại ăn khuya.
Có một ngày ta không nhịn được, lại lén lút quay trở về.
Kết quả Cảnh Vinh, thị nữ bên cạnh Quý phi, nhất quyết không cho ta vào.
Ta chỉ có thể buồn bực ngồi trên bậc thềm không chịu đi.
Hoàng thượng chắc chắn đang lén ta cùng Quý phi tỷ tỷ ăn đồ ngon.
Chỉ vì vị phân của ta thấp nên không chịu cho ta tham gia.
Ý muốn làm sủng phi càng mãnh liệt hơn.
Ta nghĩ như vậy rồi ngủ quên mất.
Sáng hôm sau Hoàng thượng vẻ mặt thỏa mãn bước ra, kết quả nhìn thấy ta ngồi trên bậc thềm thì giật nảy mình.
Ta tủi thân trừng người một cái, khóc lóc chạy vào trong tìm Quý phi ôm ấp.
Quý phi biết chuyện cười đến không khép được miệng.
Ngón tay xinh đẹp, óng nhuận của nàng chọc vào đầu ta.
“Ngươi đó, ngươi đó... trong hoàng cung sao lại có thêm một người thú vị như A Ninh nhà chúng ta vậy chứ.”
3
Những ngày tháng của ta trong hậu cung vô cùng vui vẻ, tuy phẩm cấp không đủ để có tiểu trù phòng.
Nhưng ta có chỗ dựa lớn là Quý phi.
Hôm nay Quý phi nói muốn ngủ trưa, đuổi ta ra ngoài.
Ta chỉ có thể một mình đi dạo tiêu thực trong Ngự hoa viên.
Đi đối diện gặp một mỹ nhân.
Mệnh của Hoàng thượng thật tốt, có nhiều tỷ tỷ xinh đẹp chơi cùng như vậy.
Mỹ nhân kia mặc một bộ váy màu vàng ngỗng, đứng duyên dáng, giống hệt hoa quế tháng chín.
Đến gần rồi, ngay cả trên người cũng mang theo hương hoa quế.
Ta cau mày nghĩ, đã đến mùa ăn bánh hoa quế rồi.
Ai ngờ mỹ nhân kia nhìn ta lại mang vẻ mặt khinh thường.
Nàng cố ý dùng âm lượng đủ để ta nghe thấy, nói với cung nữ bên cạnh.
“Có vài người trời sinh đã có số làm chân sai vặt, tưởng rằng bám được vào Quý phi thì có thể kê cao gối ngủ yên.”
“Cũng không nghĩ thử xem, Quý phi nương nương của chúng ta đang được thánh sủng, sao có thể để một tần thiếp không đáng chú ý vào mắt, chẳng qua lúc rảnh rỗi trêu đùa đôi chút, coi như một món đồ chơi mà thôi.”
Ta nghe có chút không đúng, có người muốn giành Quý phi tỷ tỷ với ta sao?
Thế là ta cẩn thận bước tới, chọc chọc cánh tay mỹ nhân kia.
“Mỹ nhân tỷ tỷ, tỷ đang nói ai vậy?”
Mỹ nhân kia thấy thế giật mình, dường như không ngờ ta sẽ đi tới.
Đôi môi đỏ của nàng cong lên thành nụ cười chế giễu.
“Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”
Ta cau mày, nhìn Xuân Đào một cái.
Xuân Đào vội vàng lắc đầu.
Xung quanh cũng không còn ai khác.
Nghĩ tới đây, ta lập tức đầy cảnh giác nhìn mỹ nhân kia.
Tuy có một túi da đẹp, nhưng lại dám mưu đồ quyến rũ Quý phi tỷ tỷ của ta.
Quá đáng! Thật sự quá đáng!
Mỹ nhân kia bị ta nhìn đến ngơ ngác.
Nàng kinh ngạc cau mày.
“Ánh mắt đó của ngươi là sao?”
“Ta biết rồi!”
“Ngươi biết gì?”
“Ngươi ỷ mình xinh đẹp, muốn giành Quý phi tỷ tỷ với ta!”
“Thứ gì cơ?”
Mỹ nhân kia sửng sốt nhìn ta, dường như chưa kịp phản ứng.
Nàng chỉ vào chính mình, hỏi ta.
“Ngươi có biết bản cung là ai không?”
Ta vẫn đầy cảnh giác nhìn nàng.
Trong lòng lại hoảng hốt vô cùng.
Nàng muốn lấy vị phân đè ta... hu hu hu, ta chỉ là một phi tần nhỏ bé, không quyền không thế, sao tranh giành nổi với nàng?
Ý muốn tranh sủng càng mãnh liệt hơn.
Về sau ta mới biết, vị nữ t.ử kiều mị này có vị phân chỉ đứng sau Quý phi.
Là Thục phi, một trong Tứ phi.
Ta nhìn nàng, mày lá liễu, miệng anh đào, gương mặt nhỏ bằng bàn tay, vòng eo như cành dương liễu... hoàn toàn là một mỹ nhân yêu diễm.
Chẳng dính dáng chút nào đến bốn chữ hiền lương thục đức.
Phi vị này là dùng bạc mua về sao?
3
Để đề phòng Quý phi tỷ tỷ bị tiểu yêu tinh kia cướp mất.
Ta lén lút nói xấu Thục phi trước mặt Quý phi, nói nàng tính tình nóng nảy, không dịu dàng, còn không thích ăn chân giò lớn.
Kết quả lời đồn truyền đi truyền lại trong cung liền biến thành Thục phi nương nương hôi chân, không thích tắm rửa, còn thích ăn hành lá cuộn tỏi.
Thật đúng là hoang đường mở cửa cho hoang đường, hoang đường đến tận nhà!
Bởi vậy khi Thục phi nương nương tức giận đùng đùng tới tìm ta, ta lập tức chạy một mạch vào tẩm cung của Quý phi tỷ tỷ.
