Trường Ninh Như Nguyện - 9
Cập nhật lúc: 28/06/2026 17:04
Cuối cùng ta vẫn không thể trở thành sủng phi.
Trong thư nhà gửi cho phụ mẫu, ta vô cùng khinh thường lên án chuyện họ bán nữ cầu vinh.
Còn hùng hồn chính trực nói với cha rằng ở trong cung ta tuyệt đối sẽ không giúp đỡ ông! Bảo ông phải tự làm người cho tốt, làm quan thanh liêm.
Cha ta tức đến mức ngày hôm sau sau khi nhận được thư nhà liền xin chỉ tiến cung, mắng ta một trận té tát.
Nhưng mắng đến cuối cùng, vị cha không đứng đắn của ta đột nhiên đỏ hoe mắt.
Ông xoa đầu ta, giọng điệu hiếm khi mang theo mấy phần từ ái.
“A Ninh chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân, cha ở trên triều cũng tuyệt đối sẽ không làm A Ninh mất mặt.”
“A Ninh nhà chúng ta thật sự trưởng thành rồi.”
Ta cũng vẻ mặt vui mừng gật đầu.
“Cha cũng hiểu chuyện hơn trước rất nhiều.”
Ít nhất lần này tiến cung đã biết mang đồ tới cho ta, trước đây đều tay không tới.
Cha ta nghe vậy tức đến mức lại muốn giơ chân đá ta.
“Đúng là nuôi không công tên khốn nạn nhà ngươi.”
Tuy ông hung dữ mắng ta một trận, nhưng sau khi ông đi, ta vẫn có chút buồn bã.
Nhất là khi nhìn thấy bánh ngọt cha mang cho và đôi giày mẫu thân tự tay thêu.
Trước mắt ta không tự chủ được phủ lên một tầng sương nước.
Ta chôn cây trâm hình thỏ Triệu Phán Phán tặng dưới gốc phù dung trong viện.
Triệu Phán Phán, nếu có kiếp sau, hãy làm một cô nương vui vẻ, chỉ sống vì chính mình.
8
Quý phi tỷ tỷ sinh một tiểu công chúa.
Ta và Cảnh Vinh đều có chút thất vọng, nhưng Quý phi và Hoàng thượng lại vô cùng vui mừng.
Nhìn hai chúng ta rũ mặt.
Ma ma lại thưởng cho mỗi người một cái cốc đầu.
“Hai nha đầu các ngươi tuổi còn nhỏ, sao suy nghĩ lại cổ hủ như vậy?”
Cảnh Vinh thất vọng vì trong cung chỉ có sinh hoàng t.ử thì địa vị mới vững chắc.
Ta thất vọng đơn thuần vì tiểu công chúa lớn lên quá xấu.
Khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm, còn chưa có răng.
Nhưng rất nhanh, hai chúng ta đã thay đổi suy nghĩ.
Tiểu công chúa càng lớn càng đáng yêu, giống như một viên bột trắng hồng, gặp ai cũng cười, khiến người ta nhìn mà vui vẻ trong lòng.
Thật ra Hoàng thượng không phải người chung tình, nhưng đối với Quý phi, người luôn có vài phần khác biệt.
Người ban tên cho tiểu công chúa là Vĩnh Lạc.
Hy vọng nàng mãi mãi vui vẻ.
Ngày nào Thục phi nương nương cũng tới thăm Vĩnh Lạc.
Dáng vẻ trông mong của nàng khiến ta không nhịn được nghi ngờ giây tiếp theo nàng sẽ ra tay cướp trẻ con.
Kết quả chẳng bao lâu, nàng cũng mang thai.
Khoảng thời gian đó, Thục phi giống như một con khổng tước kiêu ngạo, cả ngày đi dạo khắp hoàng cung.
Đi dạo xong còn không quên đến chỗ Quý phi khoe khoang.
“Đến lúc đó bản cung nhất định sẽ sinh một tiểu công chúa còn xinh đẹp hơn Vĩnh Lạc.”
Vĩnh Lạc đang chơi bên cạnh nghe thấy tên mình, liền nhe răng cười với Thục phi.
Trong mắt Thục phi lập tức sáng rực.
Nàng xông tới ôm lấy Vĩnh Lạc, liên tục gọi bảo bối tâm can.
Mấy ngày trước năm mới, Thục phi sinh con, là một hoàng t.ử.
Sau khi biết là hoàng t.ử, Thục phi nương nương mang vẻ mặt thất bại.
Nàng vô cùng ghét bỏ tiểu hoàng t.ử.
Cả ngày chạy tới cung Quý phi trêu Vĩnh Lạc.
Có lần còn nói muốn dùng tiểu hoàng t.ử đổi lấy Vĩnh Lạc.
Hoàng thượng đặt tên cho tiểu hoàng t.ử là Vĩnh Chương.
Có lẽ Vĩnh Chương chịu ảnh hưởng của Thục phi, từ nhỏ đã thích theo sau Vĩnh Lạc.
Dùng giọng non nớt gọi nàng là tỷ tỷ.
Năm Vĩnh Lạc năm tuổi, Quý phi tỷ tỷ lại mang thai.
Lần này là một tiểu hoàng t.ử.
Hoàng thượng ban tên cho nó là Vĩnh An.
An Lạc... chính là lời chúc phúc tốt đẹp nhất người dành cho hai hài t.ử này.
Lần này các phi t.ử trong cung đều được thăng vị phân.
Thục phi như nguyện được thăng làm Quý phi.
Quý phi thì trở thành Hoàng quý phi.
Ta cũng được thơm lây, nhận được phong hiệu Đức phi.
Đôi khi ta sẽ nghĩ, sau này nếu lại có nữ t.ử tiến cung, từ xa nhìn thấy ta, liệu có giống như khi ta mới gặp Thục phi, cảm thấy phi vị của ta cũng là dùng bạc mua hay không.
Nghĩ rồi nghĩ, ta liền bật cười.
Cười rồi cười, lại bật khóc.
Có lẽ ta thật sự không phải người thông minh.
Cả đời la hét muốn tranh sủng, lại chưa từng được Hoàng thượng sủng hạnh.
Hoàng thượng vẫn thỉnh thoảng thích tới cung ta ngồi một lát.
Người nói khi ta mới tiến cung, tuổi còn nhỏ, mỗi lần chớp đôi mắt nhìn người đều khiến lòng người mềm xuống.
Giống như nhìn thấy một muội muội ngưỡng mộ huynh trưởng.
Hoàng thượng hỏi ta có muốn xuất cung hay không, người có thể sắp xếp cho ta.
Ta từ chối.
Trong cung này vẫn còn người khiến ta lưu luyến.
Có tri kỷ cả đời của ta.
Ta muốn ở lại đây, nhìn những người ta quan tâm cả đời này đều có thể viên mãn.
Hoàng hậu cả đời không có con.
Mãi đến sau này khi nàng lâm bệnh nặng, ta mới biết.
Năm xưa Triệu Tiệp dư muốn một kích tất trúng, đã bỏ xạ hương vào thức ăn, trà nước, thậm chí y phục và trang sức của Hoàng hậu.
Thời gian dài như vậy, thân thể Hoàng hậu bị tổn thương, cả đời không thể mang thai.
Khóe mắt nàng từ lâu đã xuất hiện nếp nhăn.
Cũng không còn dung quang như năm xưa.
Nhưng nàng lại nhìn ta mỉm cười.
“A Ninh, thật ra bản cung rất hâm mộ ngươi.”
“Vô ưu vô lo... sống hết một đời.”
Thật ra Hoàng hậu không yêu Hoàng thượng, nàng có một thiếu niên lang mình ái mộ.
Nhưng vì mẫu tộc, nàng buộc phải tiến cung.
Hoàng hậu qua đời vào ngày ánh nắng mùa xuân ấm áp nhất.
Ta nhìn mặt trời hơi ch.ói mắt, khóe môi cong thành nụ cười, nước mắt lại không tự chủ được chảy xuống.
Như vậy cũng tốt, Hoàng hậu nương nương sợ lạnh nhất.
