Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 1004: Không Dám Gật Bừa

Cập nhật lúc: 18/01/2026 06:05

"Lại nói quốc chính, so với quốc sách Yến quốc định ra, quốc sách Đại Chu ta càng có lợi cho bá tánh hơn. Yến quốc đặt hoàng quyền lên hàng đầu, mà Đại Chu là đặt dân sinh bá tánh lên hàng đầu. Cứ nói... sau khi đăng cơ không tu sửa hoàng lăng, đem bạc tiết kiệm được dùng vào việc xây dựng học đường, Hoàng đế Đại Yến có thể làm được không?" Giọng nói Bạch Khanh Du khó nghe, nhưng từng chữ leng keng, "Dùng một mình ngươi... đổi lấy non sông to lớn của Đại Chu ta? Cửu Vương gia thật đúng là để mắt đến bản thân mình."

"Quốc sách tân chính của Đại Chu đặt bá tánh lên hàng đầu, Diễn thừa nhận! Tấm lòng yêu dân của Bạch gia Diễn càng là kính phục không thôi, nhưng chuyện xây dựng học đường để bá tánh đọc sách này, mẫu thân ta Cơ Hậu đã từng thực hiện trong phạm vi nhỏ, phát hiện chưa chắc đã là chuyện tốt! Ngự dân ngũ thuật của Thương Tử... điều thứ nhất chính là ngu dân. Bá tánh đông đảo một khi đều đọc sách thánh hiền, có tư tưởng của riêng mình, làm sao khống chế?"

"Lão T.ử cũng từng nói, cổ chi thiện vi đạo giả, phi dĩ minh dân, tương dĩ ngu chi. Dân chi nan trị, dĩ kỳ trí đa. Cố dĩ trí trị quốc, quốc chi tặc; bất dĩ trí trị quốc, quốc chi phúc! (Người giỏi đạo thời xưa, không làm cho dân sáng, mà làm cho dân ngu. Dân khó trị, là vì nhiều trí. Cho nên lấy trí trị nước, là giặc của nước; không lấy trí trị nước, là phúc của nước!)" Tiêu Dung Diễn nhìn về phía Bạch Khanh Ngôn, "Bất luận Yến quốc cũng tốt, hay là Đại Chu cũng tốt, thiên hạ thống nhất là vì thiên hạ thái bình, nhưng nếu bá tánh học quá nhiều, liền sẽ suy nghĩ nhiều hơn, không thể thống nhất tư tưởng của bá tánh... làm sao thống nhất trên dưới một nước?"

"Lấy Đại Chu mà nói, lần này Nữ Đế đăng cơ, cho phép nữ t.ử đọc sách, khoa cử, làm quan, đại sự như vậy xảy ra, người đầu tiên tụ tập đến Vũ Đức Môn chuẩn bị t.ử gián, chính là những học t.ử đọc sách kia! Chuyện này may mà A Bảo thuyết phục được những học t.ử đó, nhưng nếu sau này mỗi lần quốc gia thi hành tân chính... chẳng lẽ đều phải để đương kim Hoàng đế đi giải thích với học t.ử một lần sao? Nếu không lại giở trò t.ử gián, nhiều lần rồi... A Bảo sẽ lưu lại tên gì trên sử xanh?"

Ánh mắt thâm thúy của Tiêu Dung Diễn càng thêm đen kịt, hắn lắc đầu: "Muốn ngự dân, liền phải ngu dân, mẫu thân ta sau khi thực hiện từng nói, vào một ngày nào đó trong tương lai, thế đạo này... nhất định là người người đều có thể đọc sách, nhưng không phải bây giờ! Bây giờ thế đạo này không cần bá tánh biết quá nhiều, chỉ cần có thể cho bọn họ ấm no, không có chiến loạn, mới là sự chăm sóc lớn nhất của Hoàng đế đối với bá tánh."

Bạch Khanh Ngôn lẳng lặng nhìn Tiêu Dung Diễn, chưa từng cắt ngang hắn, rửa tai lắng nghe.

Bạch Khanh Du cũng là lần đầu tiên nghe những thứ liên quan đến đế vương chi thuật này, hắn thừa nhận Bạch gia ở phương diện này xác thực là không có kinh nghiệm, cho nên hắn nguyện ý nghe Tiêu Dung Diễn nói nhiều một chút.

"Người đọc sách phải có, bởi vì một nước to lớn, không thể thiếu năng sĩ giúp Hoàng đế cai trị, nhưng tuyệt đối không thể là bá tánh đều đọc sách thánh hiền!"

Tiêu Dung Diễn cũng không giấu giếm, quyền thuật, ngự dân đây đều là bài học bắt buộc của con cháu hoàng gia Mộ Dung trước kia, đều là kinh nghiệm trị quốc mà Mộ Dung gia đời đời kiếp kiếp tích lũy được, mà Bạch gia cũng không có kinh nghiệm như vậy, chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết hộ dân an dân, là xa xa không đủ.

"Lại nói một câu mạo phạm, trong Bạch gia quân có mấy người từng đọc sách? Chính vì trong Bạch gia quân tướng sĩ chưa từng đọc sách đông đảo, cho nên tương đối dễ quản lý, cộng thêm... Bạch gia quân đến c.h.ế.t không quên sơ tâm hộ dân an dân, cộng thêm quân ca của Bạch gia quân, cộng thêm quyết tâm thề c.h.ế.t không lui để bảo vệ bá tánh của các tướng quân Bạch gia quân!"

Ngón tay Tiêu Dung Diễn gõ gõ trên bàn trà: "Những điều này có thể nói... đều là tư tưởng mà Bạch gia quán triệt cho Bạch gia quân, để bọn họ lấy hộ dân an dân làm nhiệm vụ của mình, hơn nữa lấy đó làm vinh quang!"

Nói xong, Tiêu Dung Diễn dường như cảm thấy không thỏa đáng, lại chắp tay với Bạch Khanh Ngôn và Bạch Khanh Du: "Lời này của ta không phải nói đây là người Bạch gia cố ý làm vậy, Diễn thấy... biết tấm lòng son sắt của người Bạch gia, yêu dân hộ dân... có thể vì dân xả thân quên mình, trận chiến Nam Cương mang đến cho Diễn sự rung động, Diễn đến nay khó quên!"

"Ý của Diễn, là hành vi vô tình của người Bạch gia, kỳ thật... cũng là một loại ngự dân ngự nhân chi thuật của nhà đế vương." Trong lòng Tiêu Dung Diễn thật sự vô cùng kính phục Bạch gia.

Tấm lòng yêu dân của Bạch gia thuần túy hơn nhà đế vương, mục đích muốn thống nhất thiên hạ cũng sạch sẽ hơn nhà đế vương, giống như... Bạch Khanh Ngôn dám nói lấy triều chính hai nước làm tiền đặt cược định thắng thua, hắn không dám.

Nhiều hành vi thuận theo tâm ý của người Bạch gia, kỳ thật đều lầm lầm lỡ lỡ... dùng chính là đế vương chi thuật, cho dù xuất phát điểm bất đồng, nhưng phương thức là giống nhau.

"Nhưng nếu A Bảo nàng đem những điều này giảng cho người đọc sách nghe, có mấy người có thể thật sự làm được như Bạch gia quân? Trượng nghĩa mỗi đa đồ cẩu bối, phụ tâm đa thị độc thư nhân (Kẻ trượng nghĩa phần nhiều là người g.i.ế.c ch.ó, kẻ phụ lòng phần nhiều là người đọc sách), bá tánh đọc sách nhiều, chưa chắc là chuyện tốt!"

"Có lẽ A Bảo sẽ nói lần này giám sinh Quốc T.ử Giám Đại Chu gây sự, A Bảo cho rằng nàng xuất hiện ở Quốc T.ử Giám biện luận với các học viên liền có thể bình ổn, là vì các học t.ử đọc sách hiểu lý lẽ sao?" Tiêu Dung Diễn lắc đầu, giọng nói bình thản, "Sở dĩ có thể bình ổn, ngoại trừ là vì thái độ lễ hiền hạ sĩ của A Bảo thân là đế vương, và phẩm cách của nàng, càng nhiều là vì nàng đã đặt cho bọn họ một mục tiêu, chính là thống nhất thiên hạ... Nàng nói cho bọn họ biết mở học đường, thậm chí là Nữ t.ử học đường, cho phép nam t.ử nữ t.ử đều có thể đọc sách, khoa cử, làm quan, là vì tranh thủ càng nhiều nhân tài cho việc thống nhất thiên hạ! Hiện nay trên dưới Đại Chu đều đang nỗ lực vì mục tiêu này! Những thứ khác đều có thể nhường đường."

"Nhưng nếu là, sau khi thống nhất thiên hạ thì sao? Bá tánh đọc sách nhiều hơn, tư tưởng nhiều hơn... triều đình còn có thể quản chế tốt sao? Không thể quản chế tốt, vậy liền mất đi ý nghĩa của việc thống nhất thiên hạ, tranh chấp nhiều lên... ngay sau đó liền sẽ có người có sức hiệu triệu và binh lực như Bạch gia sinh loạn, phòng không thắng phòng."

"Quan tâm đến dân sinh của bá tánh, đây là điều mỗi một Hoàng đế đều nên làm, điều này không sai!" Tiêu Dung Diễn nhìn Bạch Khanh Ngôn, "Nhưng không thể để bá tánh quá mạnh, bá tánh mạnh... thì nước yếu! Lý niệm trị quốc mà Yến quốc thực tiễn, và cách nói dân mạnh thì nước mạnh của A Bảo, là nam bắc trái ngược!"

Tiêu Dung Diễn khẽ nói: "Trên con đường đế vương, A Bảo còn đang ở giai đoạn tìm tòi, có thể là trước đó... phái người đưa tới quá nhiều sách vở do mẫu thân ta để lại, những lời bình đẳng chưa từng nghe thấy trong đó... đã ảnh hưởng đến nàng."

Bạch Khanh Ngôn nghe Tiêu Dung Diễn nói xong, mới từ từ mở miệng: "Lúc mới đọc thiên 《Đạo Đức Kinh》 này, ta và Đại Yến Cửu Vương gia suy nghĩ giống nhau, ngự dân chi thuật chính là ngu dân chi thuật, nhưng... sau này đọc đi đọc lại toàn bộ 《Đạo Đức Kinh》, lại đi lý giải đại nghĩa trong lòng thánh hiền, trộm nghĩ... Thánh hiền Lão T.ử nói, cổ chi thiện vi đạo giả, phi dĩ minh dân, tương dĩ ngu chi. Dân chi nan trị, dĩ kỳ trí đa. Cố dĩ trí trị quốc, quốc chi tặc, bất dĩ trí trị quốc, quốc chi phúc, câu này... chữ Ngu này... chính là chỉ ý thuần phác, đôn hậu, mà Trí... thì là chỉ mưu lược quỷ quyệt chi thuật!"

Bạch Khanh Ngôn ánh mắt trong veo nhìn Tiêu Dung Diễn: "Ý của nó là... quân vương không nên dùng mưu lược để cai trị, mà phải dùng phương thức thuần phác, đôn hậu suy nghĩ vì dân để trị quốc, mới là phúc của quốc gia! Như vậy mới hợp với chủ trương vô vi mà trị, bất ngôn chi giáo của Lão Tử, trên quyền thuật, xét đến lý vật cực tất phản, Bạch Khanh Ngôn từ nhỏ đọc 《Lão Tử》, đến nay vẫn không dám rời tay, lúc thi hành tân chính, mỗi lần đọc lại đều có thu hoạch, cho nên... không dám gật bừa với lời Cửu Vương gia nói."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 1001: Chương 1004: Không Dám Gật Bừa | MonkeyD